Sau khi lão thái thái qu/a đ/ời, ta vốn định rời phủ, tìm một người lương thiện mà gả đi.
Nhưng lão gia lại muốn ta vào phòng hầu hạ.
Lão gia tuổi đã ngoài năm mươi, tính tình t/àn b/ạo, háo sắc.
Ta đi c/ầu x/in phu nhân làm chủ.
Thế nhưng phu nhân lại nói: "Ngươi là một nha hoàn, được hầu hạ lão gia là phúc phận của ngươi, còn làm bộ làm tịch cái gì?"
Trong cơn tuyệt vọng, ta nghe nói đại công tử tàn phế nhiều năm đang thiếu người hầu phòng.
Đêm đó, ta liền lần mò trong bóng tối trèo lên giường của đại công tử.
Hầu hạ ai mà chẳng là hầu hạ?
Đã không thể rời khỏi cái phủ này, vậy thì ta phải trở thành chủ tử trong phủ.
Chủ tử tôn quý nhất nơi hậu viện.
01
Đêm lão gia chặn ta ở hành lang, lão thái thái vừa mới nhắm mắt xuôi tay.
Ông ta nồng nặc mùi rư/ợu, đ/è ta lên cột hành lang.
Luồng hơi thở đục ngầu trong miệng phả vào mặt ta, xộc lên khiến ta suýt chút nữa là nôn mửa.
Bàn tay g/ầy guộc như cành củi khô của ông ta len qua lớp áo tang, quờ quạng trên người ta, miệng lẩm bẩm không rõ tiếng:
"Thanh Mặc ngoan, gia nhớ ngươi đến phát đi/ên. Lão thái thái đã đi rồi, từ nay về sau ngươi hãy đến phòng gia đi."
Ta cứng đờ cả người, vừa sợ hãi vừa gh/ê t/ởm.
Ông ta đã hơn năm mươi, làm tổ phụ của ta cũng đủ rồi.
Trước kia khi lão thái thái còn sống, ông ta đã từng thăm dò một lần.
Bị lão thái thái nhổ nước bọt, m/ắng cho một trận tơi bời, từ đó về sau không bao giờ nhắc lại nữa.
Ta cứ ngỡ ông ta đã từ bỏ ý định, hóa ra vẫn luôn chờ đợi.
Chờ lão thái thái nhắm mắt, chờ ngày bà không còn bảo vệ được ta nữa.
Ta cẩn trọng đẩy ông ta ra, cố cười lấy lòng và giả ngốc.
"Lão gia, có phải người uống quá chén nên nói lời hồ đồ rồi không? Lão thái thái đã nói rồi, sẽ thả ta ra khỏi phủ."
"Nếu không tin, người có thể đi hỏi phu nhân."
"Thanh Mặc xuất thân thấp hèn, mệnh mỏng phúc mỏng, được hầu hạ lão thái thái đã là phúc phận tu được từ mấy kiếp, sao dám mơ tưởng đến việc hầu hạ người?"
"Phi!"
Lão gia giáng một cái t/át thật mạnh xuống.
"Đừng có giở trò giả ngốc với ta!"
"Ngươi là cái thứ hạ tiện, gia nhìn trúng ngươi là phúc phận của ngươi!"
"Còn không mau bỏ tay xuống, để gia vui vẻ một chút!"
"Phu nhân là cái thá gì? Lão thái thái đã đi rồi, nay trong phủ này, mọi sự đều do ta quyết định."
"Muốn đi ư? Khuyên ngươi sớm dập tắt cái ý định này đi!"
Nói đoạn, ông ta dùng sức gạt tay ta ra, lại tiếp tục quờ quạng.
Trong cơn tuyệt vọng, chợt thấy có người cầm đèn lồng từ phía cửa góc ngó sang.
Lão gia sợ bị người khác nhìn thấy, lúc này mới buông tay.
Trước khi đi, ông ta bóp cằm ta rồi buông một câu: "Đợi xong đợt này, sớm muộn gì gia cũng sẽ chiếm lấy ngươi."
Ta đứng ch/ôn chân tại chỗ, đôi chân mềm nhũn không đứng vững.
Vịn vào cột trụ từ từ trượt xuống, cả người đẫm mồ hôi lạnh.
02
Sáng hôm sau, ta đi c/ầu x/in phu nhân.
Trước khi lâm chung, lão thái thái từng nói bà đã dặn dò phu nhân, sau khi tang lễ kết thúc sẽ thả ta ra khỏi phủ.
Những năm qua, phu nhân đối với ta cực kỳ khách khí.
Ngày lễ tết thường có ban thưởng.
Khi ta bước vào, phu nhân đang ngồi trước bàn trang điểm, để nha hoàn chải đầu.
Ta quỳ xuống đất, thuật lại nguyên văn lời lão gia, khóc lóc c/ầu x/in bà làm chủ.
Phu nhân nhìn ta qua gương, chậm rãi lên tiếng.
"Thanh Mặc, lão gia đề bạt ngươi là tạo hóa của ngươi. Ngươi là nha hoàn, được vào phòng chủ tử hầu hạ là phúc phận mà bao nhiêu người cầu còn không được."
Bà ngừng một lát, cầm một chiếc trâm ngọc ướm lên thái dương.
"Hơn nữa, ngươi ra khỏi phủ thì đi đâu? Ngươi lớn lên ở Hầu phủ từ nhỏ, sao còn coi trọng những gia đình tầm thường bên ngoài được? Chuyện này cứ làm theo ý lão gia, ngươi về trước đi, đừng có làm ầm ĩ lên, kẻo làm hỏng thanh danh của lão gia."
Ta dập đầu lui ra, lòng lạnh lẽo từng chút một.
Trên đường trở về, ta đã hiểu rõ mấu chốt của vấn đề.
Lão gia đêm đêm ngủ lại phòng Trịnh di nương, phu nhân sớm đã bất mãn trong lòng.
Lão thái thái tuy có để lại lời dặn thả ta ra khỏi phủ.
Nhưng nay bà đã đi rồi, tất nhiên có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện đó.
Phu nhân thấy lão gia nhìn trúng ta, liền muốn nâng ta làm thông phòng để chia bớt sự sủng ái của Trịnh di nương.
Còn sống ch*t của ta, bà nào có bận tâm?
Ta trở về căn phòng nhỏ của mình, cài cửa lại, vùi mặt vào chăn khóc không thành tiếng.
Hầu hạ trong phủ mười mấy năm, từ nha đầu quét dọn làm đến tận đại nha hoàn bên cạnh lão thái thái.
Ta từng nghĩ mình ít nhất cũng có vài phần thể diện.
Nhưng lão thái thái vừa đi, ta vẫn chỉ là một món đồ.
Ai muốn lấy thì cứ lấy, chẳng thể tự chủ được chút nào.
03
Ngày đưa tang lão thái thái, ta quỳ trong đám đông đ/ốt tiền vàng.
Khắp sân cờ trắng bay phấp phới, tro giấy bay đầy trời.
Ta đang cúi đầu bỏ từng tờ giấy vàng vào chậu lửa, chợt, một đôi ủng màu đen dừng lại trước mặt ta.
Ta cứng đờ người, không dám ngẩng đầu.
Giọng lão gia từ trên đầu vọng xuống, mang theo sự dính dấp gh/ê t/ởm.
"Thanh Mặc ngoan, ngươi trốn được mùng một không trốn được ngày rằm. Gia không có nhiều kiên nhẫn đâu, đừng để gia phải đợi quá lâu."
Ta không lên tiếng.
Siết ch/ặt xấp tiền vàng trong tay, đến mức đầu ngón tay bị bỏng đỏ rực.
Nha hoàn bên cạnh lo lắng nhìn ta: "Thanh Mặc tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?"
Ta lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười: "Không sao, chỉ là không nỡ xa lão thái thái."
Nếu bà còn ở đây, nhất định sẽ làm chủ cho ta.
Nhưng nay, trong phủ là lão gia và phu nhân làm chủ.
Khế ước b/án thân của ta nằm trong tay họ.
Chỉ cần họ không thả người, ta chỉ còn hai con đường.
Hoặc là ngoan ngoãn nghe lời.
Hoặc là cũng theo lão thái thái mà đi.
Đêm đó, ta gặp một cơn á/c mộng.
Trong mơ vẫn là hành lang đó.
Miệng lão gia áp sát lại, hôi thối nồng nặc, cắn x/é lo/ạn xạ.
Ta sợ đến mức nước mắt đầm đìa, kêu không thành tiếng.
Muốn chạy trốn, đôi chân lại không thể cử động.
Muốn kêu c/ứu, nhưng xung quanh nha hoàn tiểu tư đều lạnh lùng nhìn ta, không nói một lời.
Khi bừng tỉnh, cả người ta đẫm mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm vào màn trướng cho đến tận hừng đông.
Ngày hôm sau, Tống m/a m/a bên cạnh phu nhân đến thăm ta.
Bà nói:
"Phu nhân nói, ngươi là người từ bên cạnh lão thái thái ra, theo lý nên nâng làm di nương."
"Chỉ là lão gia đang trong thời gian chịu tang, không được nạp thiếp."
"Chỉ đành ủy khuất ngươi vào phòng hầu hạ trước, đợi ba năm sau sẽ cho ngươi danh phận và thể diện xứng đáng."
Ta lặng đi hồi lâu, hỏi bà:
"M/a m/a, ta còn mấy ngày nữa?"
"Ý của phu nhân là, đợi lão thái thái qua tuần thất, liền cho ngươi qua đó, tránh để người đời dị nghị."
Như vậy nghĩa là, còn ba ngày nữa, ta phải đi hầu hạ lão gia rồi.
Ta gật đầu, cố cười tiễn Tống m/a m/a rời đi.