Thanh Mặc

Chương 5

10/08/2026 00:53

Bà ta nhìn ta chằm chằm một hồi lâu rồi bật cười: "Thôi bỏ đi. Ngươi thông minh hơn ta. Hãy sống cho tốt, đừng như ta, đặt cược nhầm chỗ."

11

Sau khi Trịnh di nương đi, phu nhân ngày ngày bắt các phu nhân, di nương và cả thông phòng trong phòng các công tử phải đến viện của bà ta.

Lấy danh nghĩa là chép kinh cầu phúc cho lão gia.

Thực chất là nhân cơ hội đó để lập quy củ với chúng ta.

Trong đám người, bà ta chán gh/ét ta nhất.

Không chỉ bắt ta quỳ chép kinh.

Còn bắt ta bưng trà rót nước, hầu hạ bà ta như cách ta từng hầu hạ lão thái thái.

Chỉ cần ta có chút lơ là, lập tức, nước sôi bỏng rẫy sẽ tạt thẳng vào tay ta.

Khiến đôi tay ta đỏ ửng, mà lại không được phép né tránh.

Ngày hôm đó, bà ta lại hànhz hạz ta.

Bà ta bắt ta quỳ giữa trưa trên phiến đ/á nóng rực.

Không được che ô, không được uống nước.

Giữa chừng, ta ngất đi.

Lại bị nước tạt cho tỉnh lại.

Cứ thế lặp đi lặp lại.

Cho đến khi phu nhân ngủ trưa dậy, ngồi trong hoa sảnh ăn món sữa đông ướp lạnh, mỉm cười hỏi ta:

"Đã biết sai chưa?"

Mồ hôi đã thấm đẫm toàn thân.

Đôi môi cũng đã khô nứt.

Trước mắt ta tối sầm lại.

Nhưng chỉ có thể cố gượng quỳ, cung kính đáp:

"Thanh Mặc không biết nơi nào khiến phu nhân không vui, xin phu nhân chỉ rõ."

"Hừ! Ngươi chỉ là một nha hoàn, vậy mà suốt ngày ăn mặc hoa hòe lộng lẫy."

"Trước là dỗ dành lão thái thái khiến bà ta nghe ngươi răm rắp, sau lại quyến rũ lão gia, còn trèo lên giường công tử!"

"Thứ hồ ly tinh hạ tiện như ngươi, sớm nên bị dìm xuống ao!"

"Đợi thánh chỉ xuống, xem Tiêu Minh Tuyên tên ngốc đó còn bảo vệ được ngươi đến bao giờ?"

Ta đã hiểu.

Bà ta vừa giải quyết xong Trịnh di nương.

Giờ lại muốn lấy ta ra làm vật tế thần.

Bất cứ ai trong phủ từng khiến bà ta không vừa mắt, bà ta đều muốn ngh/iền n/át từng người một.

Chẳng lẽ, đây chính là số mệnh của ta sao?

Chỉ vì ta là một nha hoàn thấp hèn, nên chỉ có thể mặc người chà đạp đến ch*t.

Sau vài ngày, ta bị hànhz hạz đến mức da trên người bong tróc.

Trên mặt và gáy cũng đỏ ửng một mảng lớn.

Đại công tử nhìn thấy, đôi mắt đỏ ngầu vì gi/ận dữ.

Chàng chạm vào gương mặt tiều tụy của ta, muốn đi tìm phu nhân để lý luận.

Ta vội vàng kéo chàng lại.

"Công tử đừng đi!"

"Theo thế cục hiện nay, e rằng sau này chúng ta đều phải cúi đầu sống trong phủ này."

"Công tử không phải do phu nhân sinh ra, chớ vì nô tỳ mà đắc tội phu nhân, không đáng đâu."

Khuyên nhủ hồi lâu, cuối cùng cũng cản được đại công tử.

Chàng buồn bực nói: "Vậy thì nghe theo ý tỷ, tỷ tỷ tốt, ủy khuất cho tỷ rồi, tỷ cứ chịu đựng thêm vài ngày, ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho tỷ."

Lòng ta nóng ran.

Nhìn xuống đôi chân trên xe lăn của chàng.

Dù biết chàng chỉ đang an ủi ta, nhưng lòng vẫn đầy cảm kích.

Ta cười nói: "Đa tạ công tử, yên tâm đi, Thanh Mặc không sao đâu."

12

Ta cứ ngỡ đại công tử chỉ đang dỗ dành ta.

Nhưng không ngờ, ngày hôm sau, thái giám đã đến tuyên chỉ.

Người tập tước, lại chính là đích trưởng tử của Hầu phủ - Tiêu Minh Tuyên.

Cũng chính là đại công tử.

Trong chớp mắt, tất cả mọi người đều ngẩn người.

Sau khi đám nha hoàn tiểu tư trong viện tiễn thái giám tuyên chỉ rời đi, ai nấy đều vô cùng kích động.

"Thật không ngờ, lại chính là đại công tử!"

"Xem ra, ngày lành của chúng ta sắp tới rồi!"

"Thánh thượng thật anh minh, đại công tử là đích trưởng tử, chẳng phải nên để ngài ấy tập tước sao?"

Người hầu kẻ hạ bàn tán xôn xao.

Đại công tử thì nâng cuộn thánh chỉ màu vàng rực ngồi trên xe lăn.

Thần sắc bình tĩnh, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Một lát sau, phu nhân nghe tin vội vã chạy đến.

Bà ta không còn vẻ đoan trang như thường ngày.

Không màng tất cả xông vào viện, chỉ tay vào đại công tử chất vấn bằng giọng đanh thép:

"Tiêu Minh Tuyên, sao lại là ngươi?"

"Rốt cuộc sau lưng ngươi đã giở trò gì?"

"Ngươi chỉ là một kẻ ngốc, lại còn là một tên phế nhân, dựa vào đâu mà tập tước? Tước vị này lẽ ra phải là của Viễn nhi nhà ta!"

Đại công tử ngẩng đầu lên, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt.

Giọng chàng rõ ràng và trầm tĩnh.

"Mẫu thân, người đang nói gì vậy? Con không hiểu."

Khoảnh khắc này, đại công tử dường như đã thay đổi.

Thay đổi rất khác so với trước đây.

Phu nhân cũng nhận ra điều đó.

Phu nhân nhìn chằm chằm vào nụ cười trên mặt chàng.

Bỗng nhiên sắc mặt tái nhợt, lảo đảo lùi lại phía sau.

"Ngươi không ngốc? Ngươi vậy mà không hề ngốc?"

Đại công tử cúi mắt vuốt ve thánh chỉ trong tay, thản nhiên nói: "Mẫu thân nói đùa rồi.

Con chỉ là chân tay bất tiện, đầu óc vẫn còn khá minh mẫn."

"Minh mẫn?"

Phu nhân nhìn chằm chằm vào chàng.

"Hóa ra... bao nhiêu năm qua, ngươi đều là giả vờ!"

"Được lắm, hay cho một tên Tiêu Minh Tuyên nhà ngươi, tuổi còn nhỏ mà tâm địa lại đ/ộc á/c sâu xa đến thế! Hay lắm!"

"Thật nên để người trong phủ đến xem bộ dạng lúc này của ngươi!"

Đại công tử mất mẹ từ nhỏ.

Trước đây, phu nhân - người kế thất này - vô cùng quan tâm đến chàng.

Từ ăn mặc, học hành, viết chữ, đều tự tay giám sát.

Cả phủ trên dưới, ai mà không khen một câu hiền lương?

Cho đến khi lão thái thái qu/a đ/ời, bà ta mới trở nên lạnh nhạt.

Nhưng bề ngoài thì vẫn còn giữ được thể diện.

Phần bổng lộc đáng có chưa bao giờ thiếu hụt, không để người ta bắt bẻ được câu nào.

Nhưng hôm nay nhìn vào, đôi mẹ con này dường như sắp trở mặt.

Ta sợ hãi vội ra hiệu cho mọi người lui xuống.

Bản thân cũng vội vàng đóng cửa, đứng canh ở cửa.

Trong viện dần trở nên tĩnh lặng.

Nhưng cuộc tranh cãi trong phòng vẫn tiếp diễn.

Chỉ nghe đại công tử nói:

"Nói về sự đ/ộc á/c, con vẫn không bằng một phần vạn của mẫu thân."

"Năm đó nếu không phải mẫu thân sai người đẩy con, làm sao con lại rơi xuống nước đến mức suýt ch*t đuối?"

Trong phòng vang lên tiếng hít thở dồn dập của phu nhân.

Bà ta rít lên: "Ngươi... sao ngươi lại biết?"

Đại công tử nói:

"Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm."

"Con cái gì cũng biết."

"Ngoài chuyện này, con còn biết năm đó cũng chính là mẫu thân sai người giở trò trên giả sơn, lại cố tình dẫn con lên đó mới khiến con ngã g/ãy chân."

"Những chuyện này, mẫu thân thực ra làm không cao minh lắm, chỉ là phụ thân lười điều tra mà thôi."

"Dù sao thì con cũng đã là một kẻ phế nhân, hà tất vì con mà đi đắc tội với nhà mẹ đẻ của mẫu thân chứ?"

Những lời này của đại công tử như một tiếng sét đá/nh mạnh vào người ta.

Ta đoán không sai.

Chuyện chàng rơi xuống nước và ngã xuống vách đ/á trước kia đều không phải t/ai n/ạn, mà là th/ủ đo/ạn của phu nhân.

Biết là đã nghe thấy điều không nên nghe.

Lẽ ra ta nên mau chóng lánh đi, không nên nhúng tay vào vũng nước đục này mới phải.

Nhưng giờ đây, ta và đại công tử đã cùng chung một con thuyền.

Muốn xuống thuyền cũng đã muộn rồi.

Trong phòng, thấy đã ngả bài, phu nhân dường như cũng không định giả vờ nữa.

Bà ta cười lạnh: "Biết rồi thì sao? Lúc đó ngươi chỉ là một đứa trẻ, làm sao nghĩ ra cách giả ngốc? Làm sao tâm cơ lại sâu xa đến thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm