Cái rét nàng Bân của tình yêu

Chương 2

10/08/2026 01:50

Cuối cùng vẫn là Lộ Giác Phi đứng thẳng người dậy trước, kéo giãn khoảng cách.

Trong một khoảnh khắc.

Không khí như được lưu thông.

Tôi mới có thể thở lại.

Tôi ổn định lại cảm xúc, giữ vẻ mặt thản nhiên nói: 「Ừm, là một học sinh khác.」

Lộ Giác Phi gật đầu vẻ đăm chiêu.

Sau đó, như thể đang tán gẫu, anh vô tình hỏi: 「Nghỉ hè em không về nhà sao?」

Hai chữ cuối cùng như chạm vào tai khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Tôi suy nghĩ một chút.

Bèn tùy tiện nói dối: 「Có mấy khách quen đặt lịch gia sư nên tiện thể ở lại trường qua hè luôn.」

Gần như là phản xạ có điều kiện.

Lộ Giác Phi buột miệng: 「Bận vậy sao.」

Nói xong lại cảm thấy hơi không thỏa đáng.

Anh đổi giọng: 「Ý anh là em đừng làm bản thân kiệt sức, tốt nghiệp cấp ba mới được mấy năm chứ, nhìn em còn g/ầy hơn lúc đó nữa.」

Tôi ngẩn ngơ nhìn hàng lông mày hơi nhíu lại của Lộ Giác Phi.

Một góc nào đó trong lòng như bị chạm nhẹ vào.

Tôi vô thức mở lời: 「Hồi cấp ba anh từng chú ý đến em sao?」

Không biết là do cố tình tránh né hồi ức.

Hay là quãng thời gian đó quá đ/au khổ.

Tôi đã không còn nhớ nổi bản thân mình hồi cấp ba ra sao nữa.

Chứ đừng nói đến chuyện b/éo hay g/ầy.

Lộ Giác Phi hơi nhướng mày.

Giọng điệu lười biếng: 「Đương nhiên.」

04

「Cô giáo? Cô Trần Hề?」

Tiếng gọi của Lộ Sính kéo tâm trí đang bay xa của tôi trở về.

Lúc này tôi mới nhận ra mình vậy mà lại thẫn thờ lâu đến thế chỉ vì câu 「Đương nhiên」 của Lộ Giác Phi.

Tôi lập tức đỏ mặt tía tai.

Vội vàng giảng cho Lộ Sính cách dịch câu này.

Lộ Sính trầm ngâm một lúc.

Đột nhiên hỏi tôi: 「Cô giáo, cô và cậu út của em hồi cấp ba chắc chắn qu/an h/ệ không tầm thường nhỉ?」

Tôi sững người, lập tức phủ nhận.

Sau đó kéo tâm h/ồn hóng hớt của cậu nhóc trở lại bài học.

Thực ra.

Tôi không hề lừa Lộ Sính.

Mà là tôi và Lộ Giác Phi thực sự chỉ là qu/an h/ệ quen biết.

Là tôi.

Là tôi đã chú ý đến anh quá nhiều, và cũng hy vọng quá nhiều.

Lần đầu tiên gặp Lộ Giác Phi là vào giờ ăn trưa năm lớp 10.

Tôi mải làm bài tập mà quên mất thời gian, nên đành chạy xuống căng tin m/ua bánh mì Iót dạ.

Lộ Giác Phi chính là lúc này đã xông vào.

Anh ôm quả bóng đ/á, giọng nói hào sảng, tràn đầy khí thế.

「Chị ơi, cho em năm chai nước với ba thùng mì tôm.」

Tôi bị ba thùng mì tôm làm cho kinh ngạc, vô thức ngước mắt lên nhìn.

Liền thấy khuôn mặt nghiêng với nụ cười treo trên môi của Lộ Giác Phi.

Những sợi tóc bị ánh nắng rọi vào trở nên hơi vàng óng.

Khiến cả người anh như được bao bọc trong sự ấm áp.

Tôi vô thức nới lỏng chiếc áo khoác của mình.

Đột nhiên cảm thấy hình như cũng không lạnh lắm nữa.

Cô b/án hàng căng tin nhanh chóng lấy đồ cho anh.

Lúc thanh toán, nụ cười trên mặt Lộ Giác Phi cứng lại.

--Anh làm mất thẻ ăn rồi.

Tôi nhìn thiếu niên vừa nãy còn đầy tự tin, phóng khoáng giờ trở nên bối rối, bỗng thấy hơi buồn cười.

Nụ cười còn chưa kịp thu lại thì Lộ Giác Phi đã nhìn về phía tôi.

「Bạn học ơi, có thể cho mình mượn thẻ ăn của bạn được không? Mình là Lộ Giác Phi lớp 10/7, đợi mình tìm thấy thẻ ăn rồi trả lại cho bạn được không?」

Lúc này vì đã muộn nên chỉ còn lại hai chúng tôi.

Anh mượn tôi cũng là chuyện bình thường.

Tôi vốn là người nhỏ mọn.

Càng không phải kiểu người hay làm việc thiện với người lạ.

Nhưng lúc này.

Trong lòng bỗng có một luồng xung động, thôi thúc bản thân đưa thẻ ăn cho anh.

Thế là tôi thực sự đưa thẻ ra.

Khẽ nói: 「Lớp 10/3, Trần Hề.」

Sau đó anh quả thực đã trả lại cho tôi.

Chỉ là nhờ người cùng lớp chuyển lại cho tôi mà thôi.

Chúng tôi thậm chí còn chưa từng gặp mặt.

Đó chính là cuộc gặp gỡ giữa tôi và Lộ Giác Phi.

Có lẽ anh cũng chẳng nhớ nữa.

Nhưng tôi lại ghi nhớ rất rõ ràng.

Bởi vì.

Đây là điểm khởi đầu cho mối tình thầm kín của tôi.

05

Đã đến giờ kết thúc buổi dạy.

Tôi thu dọn đồ đạc đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lộ Sính chặn tôi lại, khẽ kéo lấy vạt áo của tôi.

「Chị ơi, em thực sự rất thích chị... chị đợi em có được không?」

Tôi nhìn xuống Lộ Sính.

Trong phút chốc.

Tôi như nhìn thấy Lộ Giác Phi thời thiếu niên.

Cháu ngoại giống cậu, câu này quả thực không sai.

Sự nhiệt huyết và chân thành của thiếu niên phơi bày không chút che giấu qua ánh mắt và thần thái.

Tôi khẽ thở dài.

「Không được đâu Lộ Sính, em còn có con đường riêng của mình.」

Tôi hạ thấp mi mắt, hàng mi dài che khuất cảm xúc.

「Chị cũng có... con đường của riêng mình.」

Phạch--

Cánh cửa lại bị đẩy ra.

Ánh mắt nửa cười nửa không của Lộ Giác Phi rơi trên tay Lộ Sính.

Giọng nói hơi lạnh: 「Thời gian hình như hết rồi, thằng nhóc con đừng chiếm dụng thời gian riêng của cô Trần nữa.」

Tay Lộ Sính như bị bỏng liền buông ra.

Đứng dậy đối đầu với cậu út của mình: 「Nực cười! Nói như thể thời gian riêng của chị ấy là của cậu không bằng!」

Lộ Giác Phi tựa vào khung cửa, nghiêng đầu cười.

「Mối qu/an h/ệ của chúng tôi, có thể giống với mối qu/an h/ệ tiền bạc của cháu sao?」

Lộ Sính: 「Hai người chẳng phải chỉ là bạn học cấp ba thôi sao? Chị ấy đã nói rồi, hai người căn bản là không hề thân thiết!」

Tôi bị kẹt ở giữa một lớn một nhỏ.

đ/au cả đầu.

Cố gắng làm dịu bầu không khí: 「Thực ra tôi đúng là còn có việc, hay là tôi đi trước...」

Lộ Giác Phi đột nhiên quay đầu nhìn tôi.

「Chúng ta vốn không thân sao?」

Suỵt...

Câu hỏi này làm tôi cứng họng.

Trong góc nhìn của tôi, tôi và Lộ Giác Phi đúng là chỉ là qu/an h/ệ xã giao gật đầu chào nhau thôi mà.

Chưa kịp nghĩ ra một câu trả lời khéo léo nào.

Cửa lớn đột nhiên mở ra.

Cô Lộ xách túi thức ăn trở về, nhìn thấy tôi liền nói: 「Cô Trần chưa về à, Tiểu Phi nấu cơm nhiều quá, hay là ở lại ăn cùng luôn đi?」

Tôi vô thức thấy dạ dày cồn cào.

Vội vàng xua tay.

Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra.

Giọng của Lộ Giác Phi bên cạnh đã vang lên trước.

「Cô ấy không thích ăn cơm trắng.」

Tôi: ?

Lộ Sính: ?

Cô Lộ: ?

Cả ba chúng tôi đều ngơ ngác.

Thế nhưng Lộ Giác Phi lại như không cảm nhận được gì cả.

Bước lên một bước chủ động xách túi giúp tôi.

「Trần Hề lát nữa còn có việc, con đưa cô ấy xuống lầu.」

Trong thang máy.

Không gian hơi chật khiến không khí cũng trở nên ngột ngạt.

Tôi vô cùng khó hiểu.

Lộ Giác Phi làm sao biết tôi không thích ăn cơm trắng.

Đến tầng một.

Tôi thực sự tò mò nên đã hỏi ra.

Nhưng Lộ Giác Phi chỉ nhìn tôi cười.

Sau đó giả vờ bí ẩn nói: 「Lần tới gặp lại sẽ nói cho em biết.」

Tôi đành thôi.

Tôi vốn định bắt xe buýt về trường.

Nhưng Lộ Giác Phi nhất quyết đòi giúp tôi bắt taxi, bắt tôi phải nói tên trường ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm