Anh ta khoái chí nghiền ngẫm biểu cảm của tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị.
“Ừm? Mèo nhỏ gi/ận rồi sao? Hay là đang gh/en thế?”
Khi nhìn thấy tin tức đó, tôi cứ ngỡ mình sẽ khóc lóc ầm ĩ.
Nhưng lúc này, tôi lại bình tĩnh đến lạ thường.
Phó Tầm không nhận ra sự im lặng của tôi, anh vén những sợi tóc lòa xòa trước trán, có phần thờ ơ:
“Ngày kia ở kinh thành có tổ chức hội thảo tâm lý học, em biết chứ? Chuyện hôm nay đã lên mặt báo rồi, anh không đưa Nặc Nặc đi cùng thì khó mà kết thúc êm đẹp được.”
Tôi biết hội thảo đó, công ty chúng tôi là nhà tài trợ, nên tôi cũng bắt buộc phải tham gia.
“Nặc Nặc bị trầm cảm, không chịu nổi ấm ức đâu, em phải nhường nhịn cô ấy.”
“Khoảng thời gian này, ủy khuất cho em rồi, hãy diễn vai bạn bình thường của anh đi.”
Nói xong, Phó Tầm khựng lại, liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, đuôi mắt hơi nhướn lên, quan sát phản ứng của tôi.
“Được thôi.”
Phó Tầm không ngờ tôi lại sảng khoái như vậy, anh sững người một chút rồi bật cười, môi ghé sát tai tôi, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Kỳ Kỳ ngoan lắm.”
“Đến lúc đó diễn xuất cho tốt vào nhé, tối nay em có muốn... để anh bù đắp cho em thật tốt không?”
Tôi khẽ ngắt lời anh: “Hôm nay em mệt lắm, đi nghỉ trước đây.”
Anh há miệng định nói gì đó, tôi không nhìn anh, trực tiếp bước xuống xe.
05
Hôm diễn ra hội thảo, công ty sắp xếp tôi tiếp đón khách mời.
Phó Tầm và Thẩm Nặc tay trong tay bước vào, tôi thong thả tiến lên, nở nụ cười tiêu chuẩn: “Chào anh Phó, mời hai vị bên này.”
Phó Tầm khẽ gật đầu, coi như đáp lễ.
Anh có vẻ rất hài lòng, lúc lướt qua tôi, anh thì thầm bên tai: “Rất tốt, tiếp tục diễn đi.”
“Anh Tầm, em khát quá, mình mau đi thôi.”
Thẩm Nặc kéo tay áo Phó Tầm, lôi anh vào trong sảnh, vừa đi vừa quay đầu nhếch môi với tôi.
Tôi chẳng thèm để tâm, điều chỉnh lại tư thế chuyên nghiệp, quay người đón vị khách cuối cùng, nhưng lại gi/ật mình.
Hóa ra là anh trai của Phó Tầm, đại thiếu gia tập đoàn họ Phó, Phó Dư.
Tôi chỉ mới thấy anh ta một lần trong ảnh gia đình của Phó Tầm.
Anh ta đeo một cặp kính gọng vàng, vẻ ngoài nho nhã vô cùng.
Phó Dư nhìn thẻ nhân viên của tôi rồi cười: “Sao nào, cô Lâm quen biết em trai tôi à?”
Tôi đáp ngay: “A, chúng tôi chỉ là bạn bình thường thôi ạ.”
“Đã vậy, cô Lâm có sẵn lòng nể mặt, cùng tôi uống một ly cà phê không?”
Phó Tầm lúc này vừa hay quay đầu lại, nhìn thấy chúng tôi, sắc mặt cứng đờ trong giây lát.
Tôi cười rạng rỡ: “Được ạ.”
Đang định khoác tay Phó Dư thì bị Phó Tầm kéo gi/ật lại: “Không được!”
Phó Dư nghiêng đầu, thắc mắc hỏi: “Chẳng phải cô Lâm vừa nói, hai người chỉ là bạn thôi sao?”
“Cô ấy là...”
Phó Tầm định mở lời, nhưng khi quay sang thấy mắt Thẩm Nặc đã đỏ hoe, anh nghiến răng, đổi giọng biện minh: “Không có gì.”
Khi ngồi uống cà phê, ánh mắt Phó Tầm vẫn không ngừng đổ dồn về phía chúng tôi.
Nửa tiếng sau, Phó Dư được ban tổ chức mời đi thảo luận dự án đầu tư tâm lý học, tôi ngồi uống cà phê Americano đ/á một mình.
“Chị.”
Một giọng nói điệu đà bỗng vang lên bên tai tôi.
Tôi ngẩng đầu, Thẩm Nặc không biết đã đến từ lúc nào, cô ta cười ngọt xớt, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
“Em biết chị muốn làm gì.”
“Có phải chị cố tình tìm một người đàn ông để khiến anh Tầm gh/en không?”
Tôi suýt chút nữa bị sặc cà phê.
Thẩm Nặc ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, hạ thấp giọng như muốn chia sẻ bí mật gì đó: “Chị à, em nói cho chị nghe nhé, anh Tầm ấy, nhìn thì đối xử tốt với ai cũng được, nhưng thực ra anh ấy rất chung thủy. Sau khi có người mình thích, trong mắt anh ấy sẽ không còn nhìn thấy ai khác nữa.”
Nói xong, cô ta che miệng cười một cái, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi, chờ đợi phản ứng của tôi.
Tôi bưng cà phê lên nhấp một ngụm, giọng điệu nhạt nhẽo: “Vậy sao.”
Thẩm Nặc lại sát lại gần hơn: “Chị à, chị đừng giả vờ nữa, em nhìn thấu hết rồi, chắc chắn chị có ý với anh Tầm đúng không?”
“Em thấy hôm nay chị ăn mặc đẹp thế này, có phải muốn quyến rũ anh ấy không?”
“Nhưng anh Tầm ấy, gu của anh ấy cao lắm.”
“Hơn nữa anh ấy thường nói với em, anh ấy gh/ét nhất là những người phụ nữ mạnh mẽ, họ không biết cách tỏ ra yếu đuối, chẳng biết cách nâng niu lòng tự trọng của đàn ông.”
Đôi mắt to tròn của cô ta lấp lánh vẻ ngây thơ.
Tôi đặt ly cà phê xuống, nhìn cô ta mỉm cười.
“Thật là làm phiền cô Thẩm quá.”
“Nhưng mà, tôi nghe nói b/ệnh nhân trầm cảm thường hay đa nghi, những lời cô vừa nói, có cần tôi kể lại với bác sĩ điều trị của cô không?”
Nụ cười của Thẩm Nặc đông cứng lại.
“Em, em không có ý đó...” Đôi mắt cô ta lập tức đỏ hoe, giọng nói bắt đầu r/un r/ẩy, “Chị hiểu lầm rồi...”
Cô ta cắn môi, nước mắt chực trào, ánh mắt của vài người xung quanh đều đổ dồn về phía chúng tôi.
“Có chuyện gì vậy?”
Giọng Phó Tầm vang lên từ phía sau.
Anh không biết đã đến từ bao giờ, trên tay cầm hai ly cà phê. Nhìn thấy cảnh Thẩm Nặc đỏ mắt còn tôi thì vô cảm, anh nhíu mày.
Thẩm Nặc đứng dậy, bước nhanh đến bên cạnh anh, cúi đầu nói bằng giọng mềm mỏng: “Anh Tầm, không sao đâu, chị ấy không b/ắt n/ạt em, là do em quá nh.ạy cả.m thôi.”
“Em bảo với chị ấy là anh và chị ấy rất xứng đôi, hình như chị ấy không vui lắm...”
Sắc mặt Phó Tầm lập tức trở nên phức tạp.
Tôi cười giải thích: “Làm gì có chuyện không vui, tôi là đang trách cô Thẩm ăn nói lung tung đấy chứ, rõ ràng hai người mới là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh.”
Phó Tầm lập tức sầm mặt.
“Nặc Nặc,” anh nói, giọng điệu nhạt nhẽo đến bất ngờ, “em qua đằng kia ngồi đi, một lát nữa anh qua.”
Thẩm Nặc sững sờ, cô ta đỏ mắt nhìn Phó Tầm, rồi lại nhìn tôi, đôi môi r/un r/ẩy, cuối cùng không dám nói thêm gì, tủi thân quay người bỏ đi.
Khi đi ngang qua tôi, cô ta liếc nhìn tôi một cái, lạnh lùng.
Phó Tầm đợi cô ta đi khuất, vội vàng truy vấn: “Cô ấy đã nói gì với em?”
Tôi thản nhiên khuấy những viên đ/á trong ly: “Cô ấy qua để khẳng định chủ quyền với anh đấy.”
Phó Tầm nhếch môi, biểu cảm trở nên thích thú, thân người hơi nghiêng về phía tôi: “Ồ, lại gh/en rồi? Em đã trả lời thế nào?”
“Anh Phó, anh nghĩ nhiều rồi. Chúng ta chỉ là bạn, tôi trả lời thế nào thì liên quan gì đến anh?”
Sắc mặt Phó Tầm thay đổi, trong giọng nói pha chút bực dọc.
“Kỳ Kỳ, có phải em đang dỗi anh không? Anh đã bảo với em rồi, Nặc Nặc cô ấy... ”