Dường như anh ta cho rằng chỉ cần mình không đi quá giới hạn với những người phụ nữ kia, thì tôi sẽ vô hạn tha thứ cho anh ta.

"Là anh làm hỏng mọi chuyện, em cho anh thêm một cơ hội nữa được không?"

Tôi từ chối: "Không được. Giữa chúng ta không chỉ có Phó Vũ Giai. Thẩm X/ác, những scandal kia chẳng lẽ anh không ép xuống được sao? Anh làm vậy là để khiến tôi bẽ mặt, biến tôi thành trò cười trong giới này. Khi mẹ tôi trọng b/ệnh, thoi thóp gọi điện cho anh thì anh đang ở đâu! Anh còn trông mong tôi tha thứ sao? Hay anh muốn tôi giúp anh thanh minh, giúp anh kết nối mối qu/an h/ệ, để anh có phim đóng, có tiền ki/ếm, rồi lại dẫm vào vết xe đổ lần nữa đúng không?"

Anh ta không nói gì, vì thực sự anh ta đã nghĩ như vậy.

"Anh là ảnh đế cơ mà, sao lại để mấy chậu nước bẩn hắt vào người được, anh thật sự không còn cách nào khác sao?"

"Những chuyện đó không quan trọng nữa. Tôi đã bắt đầu cuộc sống mới rồi, xin anh hãy tránh xa tôi ra."

Thẩm X/ác cứng đờ người, cố gắng nhẫn nhịn, sắc mặt tái nhợt.

"Nhưng giờ anh trắng tay rồi, anh chẳng còn gì cả."

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, anh ta từ một ảnh đế cao cao tại thượng, vạn người săn đón đã trở thành như thế này.

Ngay cả nhà họ Thẩm cũng bị liên lụy.

Chỉ trích anh ta sống buông thả.

Thẩm X/ác như bị rút cạn sức lực, hai tay ôm lấy mắt, giọng nói mơ hồ vụn vỡ: "Em giúp anh đi."

Trong khoảnh khắc, tôi như nhìn thấy bản thân anh ta của năm 22 tuổi mới vào nghề.

Cũng yếu đuối như vậy, dễ tổn thương như vậy.

Tôi cúi người, từng chữ từng chữ thốt ra: "Tôi đã giúp anh quá nhiều rồi, là anh không biết trân trọng."

Lời đã nói rõ ràng, nhưng anh ta lại càng đi/ên cuồ/ng hơn: "Là vì Ôn Chiếu Dã? Phó Tri Ý, tại sao em lại rung động? Giữa chúng ta sao có thể dung thứ cho người thứ ba? Ai cho phép em trao trái tim thật lòng?"

"Thẩm X/ác, làm người không nên quá tham lam, sao có thể muốn cái này lại muốn cả cái kia chứ."

Trong mắt anh ta đầy tia m/áu.

Gân xanh trên cổ nổi lên, anh ta đ/ập phá mọi thứ trong tầm tay: "Phó Tri Ý!"

Tôi không sợ hãi hành động đó, chỉ lùi lại hai bước. Dù bố tôi có không thích tôi thế nào, thì sau lưng tôi vẫn có nhà họ Phó, tôi vẫn là người thừa kế duy nhất của tập đoàn.

"Anh không làm gì được tôi đâu, đừng đe dọa tôi nữa."

Anh ta đỏ mắt hỏi tôi: "Tại sao?"

Tôi không thể nói cho anh ta biết lý do.

Thế là tôi cong môi: "Đêm đầu tiên anh không về nhà, tôi đã t/ự s*t."

Thẩm X/ác nhìn chằm chằm tôi, tim đ/ập dữ dội. Anh ta đột nhiên muốn ngăn tôi nói tiếp, nhưng sự r/un r/ẩy kịch liệt trong lồng ngựk khiến anh ta không thể mở lời, chỉ đành lặng lẽ đợi tôi nói hết.

"Đêm hôm đó anh tặng cô gái kia 8888 đóa hồng, còn b/ắn pháo hoa, khiến cả thành phố phải ngước nhìn tình yêu của anh, nên tôi đã uống th/uốc t/ự s*t. Lúc được đưa đi rửa ruột, bác sĩ nói tôi hoàn toàn không có ý chí sống."

Trong mắt anh ta dâng lên vẻ c/ầu x/in, muốn tôi đừng nói nữa.

"Mà lúc đó... tôi không biết mình đã mang th/ai hơn một tháng, đứa trẻ đã mất rồi. Tôi rất mừng, nó không đến thế giới này. Giữa chúng ta, không thể có chuyện một đứa trẻ có thể thay đổi được kết cục. Tôi rất rõ ràng, nên tôi rất mừng."

Một lúc lâu sau Thẩm X/ác không nói gì nữa, tôi biết anh ta đã sắp tuyệt vọng rồi.

19

Thẩm X/ác dường như thực sự đã thay đổi.

Anh ta thỉnh thoảng bị paparazzi chụp được, vẫn là bộ dạng nhếch nhác.

Không biết chán mà thay đổi đủ chiêu trò để làm những việc khiến tôi vui, vô cùng cẩn trọng.

"Thẩm X/ác, buông tha cho tôi cũng là buông tha cho chính anh đi."

Anh ta không chịu, lắc đầu nguầy nguậy.

"Anh thực sự không buông tay em được."

Tôi cười.

Tôi c/ăm gh/ét bản thân mình quá tinh tế, quá phức tạp, tôi c/ăm gh/ét bản thân thông minh đến mức ng/u ngốc, nhìn thấu mọi chuyện, cuối cùng người đ/au khổ chỉ có mình tôi.

Có lẽ Thẩm X/ác biết đời mình đã hoàn toàn tiêu tùng, anh ta tìm đến Phó Vũ Giai, thực hiện một màn trả th/ù gần như đi/ên cuồ/ng.

Anh ta đã mất tất cả thì sao có thể nuốt trôi cục tức này?

Phó Vũ Giai muốn chạy nhưng bị bắt lại ngay trong đêm.

Thẩm X/ác ép cô ta quỳ xuống, quỳ trước mặt tôi để xin lỗi.

Cô ta mắt đỏ ngầu, tóc tai bù xù, túm lấy gấu quần tôi khóc lóc thảm thiết.

"C/ầu x/in chị, hãy giúp em xin xỏ đi, c/ầu x/in chị!"

Sau đó lại bị Thẩm X/ác đ/á văng ra, m/áu từ trong miệng phun ra.

Tôi nhíu mày: "Thế là đủ rồi, cô ta vì tự bảo vệ mình cũng không khó hiểu, cô ta không có chân tình cũng không khó hiểu đúng không? Thẩm X/ác, anh cũng chẳng có chân tình đâu."

Tôi nói là sự thật.

Đêm đó tôi bị Lam Lam gọi đến quán bar uống rư/ợu, chìm đắm trong tửu sắc, khắp nơi đều tỏa ra hơi thở d/âm ô.

Ở tầng một phòng VIP, tôi cầm ly rư/ợu đứng dựa vào đàn piano.

Trong ánh đèn hoa mắt, tôi nhìn thấy một người phụ nữ đi đứng xiêu vẹo bị hai người đàn ông khiêng lên tầng hai.

Người phụ nữ gần như ngay lập tức nhìn thấy tôi, gương mặt tái nhợt bùng phát sự méo mó, cố gắng trợn to mắt.

Cô ta đang cầu c/ứu.

Gương mặt người phụ nữ đó không hề xa lạ.

Phó Vũ Giai.

Tôi lấy cớ đi vệ sinh, lên tầng hai toàn là phòng VIP, hành lang quanh co khúc khuỷu, đèn mờ ảo, không phân biệt được là phòng nào.

Cửa phòng không đóng, có thể nghe thấy tiếng người bên trong.

"Không phải tao làm mày, là Thẩm X/ác. Loại đàn bà như mày, được lợi là trở mặt không nhận người, thật sự quá trơ trẽn."

Thẩm X/ác?

Là Thẩm X/ác làm?

Muốn h/ủy ho/ại Phó Vũ Giai hoàn toàn?

Giọng Phó Vũ Giai yếu ớt, tiếng khóc nghẹn ngào rõ rệt: "Thẩm X/ác đâu? Tôi muốn gặp anh ấy..."

"Không được! Đừng! Đừng x/é quần áo tao!"

Phó Vũ Giai bắt đầu hét lên thảm thiết, rất nhanh biến thành tiếng kêu nghẹn trong họng, miệng bị người ta nhét vật gì đó.

Tôi im lặng hai giây, lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

Chưa đầy mười phút, hàng chục cảnh sát mặc thường phục xông vào quán bar. Bảo vệ cửa đang ngơ ngác, nhìn thấy đối phương đưa ra giấy tờ sáng loáng: "Chúng tôi là cảnh sát, kiểm tra định kỳ, mong hợp tác."

Lối ra của sáu tầng quán bar đều bị phong tỏa, các thang máy, lối thoát hiểm đều có cảnh sát canh giữ.

Còn có không ít phóng viên nghe tin chạy đến, bộ dạng xộc xệch của Phó Vũ Giai bị chụp lại, cô ta khóc đến khản giọng, miệng không ngừng nhắc tên Thẩm X/ác.

"Thẩm X/ác, tôi h/ận anh!"

"Thẩm X/ác, tôi sẽ h/ận anh cả đời."

Phó Vũ Giai bị đưa về đồn cảnh sát để điều tra thêm, cùng bị đưa về với cô ta còn có Thẩm X/ác.

Trong giới dần lan truyền tin tức, Thẩm X/ác vào tù vì tội cố ý gây thương tích, còn có cả những góc tối liên quan đến việc tự ý chỉ định diễn viên trước đó.

Với lời khai của Phó Vũ Giai, Thẩm X/ác không thể thoát tội.

Mà Phó Vũ Giai cũng bị bố tôi đuổi khỏi nhà, trên mặt cô ta có một vết s/ẹo sâu và dài, dù có làm phẫu thuật thẩm mỹ cũng không thể hồi phục như ban đầu.

Mẹ kế khóc lóc c/ầu x/in: "Không được mà... không thể đuổi Giai Giai đi được."

Bố tôi đ/á mạnh vào bà ta: "Vậy thì bà cũng cút theo luôn đi!"

Phó Vũ Giai đẩy bố tôi ngã xuống đất: "Không được đá/nh mẹ tôi!"

Bố tôi đ/ập gáy vào cạnh bàn trà, ch*t ngay tại chỗ, nhắm mắt không yên.

Phó Vũ Giai ngộ sát, vào tù, giống như Thẩm X/ác.

Ôn Chiếu Dã đi cùng tôi đến nghĩa trang, cuối cùng tôi cũng có thể trả lại một lời giải thích cho mẹ.

Ngày phim mới của tôi công chiếu, Ôn Chiếu Dã bao trọn rạp, mời toàn bộ nhân viên tập đoàn đi xem.

Tôi đùa: "Ôn tổng, anh đang giúp tôi chạy doanh số sao?"

"Cũng không hẳn, chủ yếu là muốn khoe rằng anh có một thần tượng lợi hại thế này."

Ngày sinh nhật 28 tuổi của tôi, Ôn Chiếu Dã chính thức tỏ tình.

Anh đẩy bánh kem ra, bảo tôi ước một điều.

Ngôi nhà rộng lớn chỉ còn ánh nến lung linh, soi rọi những bóng hình.

"Tiểu Ý, năm nay là năm thứ sáu, là năm thứ sáu anh gặp em, năm thứ sáu anh thích em."

"Anh từng nghĩ sẽ vĩnh viễn không nói ra, nhưng dường như anh không làm nổi bộ dạng cao thượng của một thánh nhân tình yêu."

"Vì vậy, anh hy vọng em có thể cho anh một cơ hội chính thức theo đuổi em."

Thích là không có thắng thua.

Bao nhiêu năm trôi qua, anh ấy vẫn chỉ cần mình tôi.

Một lúc lâu sau, tôi mỉm cười gật đầu: "Được."

Rồi cúi người ôm lấy anh.

Có lẽ khi mở lòng bàn tay, hạnh phúc đang lặng lẽ nằm trong những đường chỉ tay của cuộc đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết Mạt

Chương 7
Ngày Tử Dương Hầu Thẩm Hành tới phủ hạ sính lễ cho ta, trưởng tỷ từ trên lưng ngựa ngã xuống, y phục xộc xệch rơi thẳng vào lòng hắn. Thẩm Hành cởi áo bào trên người khoác lên che thân nàng, giữa bao ánh mắt của thiên hạ mà bế nàng vào tận khuê phòng. Trưởng tỷ rơi lệ nói danh tiết của mình đã mất, suốt ba ngày không ăn không uống, gầy rộc đi trông đến thê lương. Phụ thân và mẫu thân lo lắng khôn cùng, khẩn cầu Thẩm Hành đổi ý cưới trưởng tỷ làm vợ. Mẫu thân sợ ta gây chuyện, hạ lệnh giam lỏng ta trong phòng. Mãi tới khi trưởng tỷ cùng Thẩm Hành thành thân, bà mới thả ta ra. Bà nắm lấy tay ta, an ủi rằng: "Chẳng lẽ con đành lòng nhìn tỷ tỷ của con chết đi sao? Ngày khác, mẫu thân sẽ tìm cho con một mối nhân duyên tốt hơn là được." Ta lặng lẽ đẩy tay bà ra: "Chẳng dám làm phiền mẫu thân bận lòng." Tân đế chẳng mấy chốc sẽ đăng cơ. Người đã nói với ta, muốn phong ta làm quý phi được sủng ái nhất.
Cổ trang
Ngôn Tình
1
A Kiều Chương 7