「Nó chịu ơn nàng, trong lòng coi nàng là nửa người mẹ, sau này chắc chắn sẽ giành cho nàng một cáo mệnh để làm chỗ dựa.」
Tay Văn Tuy rất lạnh, ta cúi đầu, nhớ lại những lần trước đây, khi hắn nắm lấy tay ta, nhiệt độ cơ thể luôn nóng bỏng.
「Đáng tiếc là đã bị ta chặn ngang rồi.」 Văn Tuy cười cười: 「Thánh thượng niệm tình ta, sau khi ta ch*t nhất định sẽ ban cho nàng một cáo mệnh, làm chỗ dựa cho nàng.」
「Hai di nương trong viện ta không lo, nàng dung thứ được cho họ, sau khi ta đi, họ đi hay ở đều tùy họ.」
「Chỉ có nàng, nàng ở đâu cũng có thể sống tốt, dù cho năm xưa có gả cho Hứa huynh đi chăng nữa.」
Lực tay Văn Tuy nắm lấy ta dần yếu đi, 「Nếu muốn tái giá, cũng hãy đợi Hành nhi cưới vợ rồi hãy tính, nhưng mà--」
Hắn lại cười: 「Nàng là người thông minh, thủ tiết cho ta, vừa có được thanh quý, lại vừa có được danh tiếng.」
「Văn Tuy.」 Ta hỏi hắn: 「Hối h/ận không?」
「Đường thấy bất bình, rút đ/ao tương trợ.」 Văn Tuy tựa trán vào vai ta, khẽ nói: 「Thích làm việc thiện, trọng tình trọng nghĩa, đây là mệnh của ta.」
「Chỉ là có chút đáng tiếc, không được nghe nàng thổi tiêu.」 Giọng hắn mỏng manh như tơ: 「Nghe Hứa huynh nói, nàng thổi tiêu cực kỳ hay.」
Sức nặng trên vai ngày càng trĩu xuống, Văn Tuy tựa vào lòng ta, mái tóc dài xõa tung, che khuất gương mặt mà ta vẫn thấy đáng thương ấy.
「Tạ Căng.」 Đến tận cùng của sự sống, hắn giơ tay lên, như muốn vuốt ve đôi mắt ta: 「Nàng thực sự không rơi một giọt nước mắt nào vì ta sao?」
Bàn tay buông xuống, cây tiêu ngọc bích lăn trên mặt đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Ta nhắm mắt, r/un r/ẩy ôm lấy hắn, trong lòng tràn ngập một nỗi bi thương xa lạ.
Nhưng sâu trong tâm trí, có một giọng nói bình tĩnh đang bảo, Văn Hành lông cánh chưa đủ, hắn thực sự đi không đúng lúc.
20
Tang lễ của Văn Tuy được tổ chức vô cùng long trọng, khắp kinh thành, không phân biệt nam nữ hay tầng lớp, đều đến Hầu phủ phúng viếng.
Giang hồ phố thị, miếu đường quyền quý, cùng ngồi khóc than.
Ca kỹ hẻm nhỏ, lữ khách chợ búa, đều che mặt tuôn rơi lệ.
Ngày đưa tang, từ Hầu phủ đi đến cuối thành, dòng người nối dài bất tận, hoa trắng rải rắc đầy đường.
Hầu gia từ Túc Bắc trở về kinh, sau tang lễ, ông cùng ta đàm đạo trong thư phòng suốt hai canh giờ.
「Ta sau này vẫn phải quay lại Túc Bắc.」 Ông nói lời cuối: 「Hành nhi không kém cha nó, sau này phủ đệ đành trông cậy vào nàng.」
Năm thứ hai sau khi Văn Tuy mất, Liên Nương đến cầu ta mở lòng, ta tìm cho nàng một tú tài, tặng năm mươi lượng bạc làm của hồi môn.
Năm thứ tư, Văn Hành đỗ cử nhân, phu tử lấy lý do tuổi còn trẻ, trải nghiệm chưa đủ nên hoãn kỳ hội thí của nó lại hai năm.
Hai năm du học, ta cùng nó đồng hành, đi khắp đó đây, thăm thú hết các di tích nhân văn cổ kính.
Năm thứ bảy, Văn Hành điện thí được chấm đỗ Thám hoa, Thánh thượng nhìn gương mặt nó, đầy vẻ bùi ngùi: 「Ngươi có phong thái của cha ngươi.」
Hạ Đình Lan sau bao năm bước chân vào Phù Vân viện, nàng ngượng ngùng cười: 「Phu nhân cho thiếp xuất phủ đi.」
「Thế tử cũng đến tuổi cưới vợ rồi, tân nương vào thấy thiếp chẳng phải là trò cười sao?」
「Năm xưa Văn Tuy từng nói, đi hay ở đều là tự do của các người.」 Ta hỏi nàng: 「Nàng muốn đi đâu?」
「Về quê cũ tổ tiên.」 Hạ Đình Lan nói: 「Mẫu thân thiếp mở một võ quán, thiếp đã bao năm không cầm ki/ếm rồi, về luyện lại chút ít.」
Văn Hành cưỡi ngựa dạo phố trở về, Hầu phủ náo nhiệt phi thường, Thám hoa lang cài hoa cung, mặc áo đỏ, cười gọi dì rồi bước vào Phù Vân viện.
Khoảnh khắc đó, ta có giây lát thất thần, như thể nhìn thấy Văn Tuy của năm nào.
Quay người lại, Hạ Đình Lan bên cạnh đã lặng lẽ đẫm lệ đầy mặt.
Sau bao năm, Hầu phủ mở từ đường, bài vị Văn Tuy và Tạ Phương đặt cạnh nhau, Văn Hành dập đầu.
Khi đứng dậy, nó đối diện với ta, chắp tay gọi một tiếng: 「Mẹ.」
Ta không đáp, chỉ mỉm cười nhìn ra ngoài cửa, tường viện sâu hun hút, nhưng bầu trời phía xa lại xanh thẳm khoáng đạt.
Nắng hạ đã tới, chính là thời điểm đẹp nhất của nhân gian.
(Toàn văn hoàn)