Lý Mai Mai bị điểm trúng tiểu xảo thì cắn môi đầy ngượng ngùng, làm nũng kéo tay áo bộ vest đặt may riêng của Văn Nghiệt.
"Anh ơi, em chỉ muốn nhờ chị Tri Hữu chọn giúp bộ đồ thôi, không có ý gì khác đâu ạ."
Văn Nghiệt không biểu lộ cảm xúc gì.
Kể từ ngày Phương Tri Hữu vạch trần những th/ủ đo/ạn đó, anh bắt đầu nhìn nhận lại cô thanh mai này. Anh không đi/ên cuồ/ng như Thẩm Sơ, dù là Lý Mai Mai hay Phương Tri Hữu, với tư cách là người thừa kế của tập đoàn Văn thị, người tương lai sánh bước cùng anh chỉ có thể là thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối hoặc có ích cho gia tộc. Chỉ là hành động kết thúc trò chơi sớm của Thẩm Sơ khiến anh hơi khó chịu mà thôi.
Văn Nghiệt nhấp một ngụm rư/ợu, đ/è nén cảm xúc khó hiểu trong lòng.
Lý Mai Mai bên cạnh thốt lên kinh ngạc, chỉ vào bóng người cách đó không xa.
"Anh ơi, đó có phải là Phương Tri Hữu không? Sao chị ấy cũng đến đây, lại còn... lại còn nắm tay một người đàn ông khác?"
Cách cả sảnh tiệc rộng lớn, tôi vẫn có thể nghe thấy giọng nói sắc lẹm đó của Lý Mai Mai. Thực ra không cần cô ta kinh ngạc như vậy, sự xuất hiện của tôi và Châu Tuỳ Kinh cũng đủ để thu hút mọi ánh nhìn rồi.
Trong sảnh tiệc, các quý cô đều khoác trên mình những bộ lễ phục cao cấp rực rỡ, các quý ông thì vest chỉn chu, phong thái ngút ngàn. Còn tôi và Châu Tuỳ Kinh thì chẳng giống người đến dự tiệc, mà giống người đi tìm việc làm thêm nhưng lạc nhầm chỗ hơn.
Cũng may lần này không mang theo bé con, nếu không Châu Tuỳ Kinh chắc chắn phải đeo thêm một cái túi to đùng đựng đủ thứ đồ dùng cần thiết rồi.
Cảm nhận được lực nắm ch/ặt ở đầu ngón tay anh.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt sắc sảo rơi trên khuôn mặt anh.
Ánh mắt mang theo ba phần dò hỏi, một phần tinh quái, như thể đang chất vấn: Anh sợ à?
Châu Tuỳ Kinh nhíu mày, đôi môi mỏng mím lại, dường như có nghi vấn nghẹn ở đầu lưỡi nhưng cuối cùng không nói ra. Anh nhìn sâu vào mắt tôi, ánh mắt nửa là nghi hoặc, nửa là nuông chiều.
Thẩm Sơ nghe thấy lời Lý Mai Mai, bất chấp tất cả đi nhanh tới trước mặt, khoảnh khắc nhìn rõ Châu Tuỳ Kinh, nụ cười trên mặt anh ta nhạt đi vài phần. Anh tự nhiên chuyển ánh mắt sang tôi.
"Bảo bối muốn đến sao không nói với anh một tiếng? Anh còn tưởng em cho anh leo cây rồi chứ."
Châu Tuỳ Kinh nghe thấy cách gọi này của Thẩm Sơ thì vô thức nhíu mày.
"Thôi đi." Tôi cạn lời nhìn Thẩm Sơ.
"Tôi không hề nói là vì anh mà đến đây, tôi--"
Chưa đợi tôi nói xong, Văn Nghiệt chậm rãi bước tới, lạnh lùng lên tiếng.
"Nếu cô cố tình b/áo th/ù vì tôi đưa cô đến đây, thì tôi thấy cô hơi tùy hứng quá mức rồi. Tri Hữu, bất kể cô dùng cách gì để trà trộn vào, tốt nhất bây giờ nên biết điều mà rời đi, đây không phải nơi cô có thể làm lo/ạn."
À?
Anh tự tin quá rồi đấy nhỉ?
Tôi cười khẩy.
"Thật sao? Biết đâu tối nay tôi mới là nhân vật chính đấy."
"Chị Tri Hữu, chị nói là vai hề phải không? Với cách ăn mặc này của chị, em chỉ có thể nói là nơi tuyển dụng làm thêm không ở đây đâu ạ~"
Lý Mai Mai chen vào đúng lúc, giây tiếp theo ánh mắt chuyển sang Châu Tuỳ Kinh. Bị nhan sắc làm cho choáng váng một giây, cô ta bĩu môi kh/inh bỉ.
"Đây chẳng phải là bạn cùng phòng của anh trai sao? Nghe nói nhà cũng nghèo rớt mồng tơi, tối nay chị Tri Hữu đi theo anh ta đến đây để tìm việc à?"
"Hay là có ý định hốt trọn ổ bạn cùng phòng của anh trai luôn vậy~"
Câu nói này càng thêm đầy ẩn ý.
Châu Tuỳ Kinh nhíu mày, đường quai hàm siết ch/ặt, lớp sương m/ù khó hiểu trong mắt anh lập tức đóng băng, chậm rãi chắn trước mặt tôi để che đi những ánh nhìn tò mò.
"Cô ấy không phải như cô nói."
Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
"Là tôi đang theo đuổi cô ấy."
Lý Mai Mai bị anh nhìn đến mức khựng lại, vô thức né tránh ánh mắt.
Sắc mặt Thẩm Sơ và Văn Nghiệt tối sầm lại.
Thẩm Sơ dịu giọng lên tiếng, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sát khí nhàn nhạt.
"Tuỳ Kinh, đây không phải chỗ cậu làm thêm, đừng có nói nhảm ở đây, cậu rời đi trước đi. Để cảm ơn cậu đã đưa Tri Hữu đến, vài ngày nữa tôi sẽ giới thiệu cho cậu một công việc tử tế làm th/ù lao."
Châu Tuỳ Kinh không lùi bước: "Tôi đưa bạn gái mình đến gặp người lớn, còn về công việc thì không cần đâu, tôi không thiếu cơ hội làm việc."
Thẩm Sơ nghiêng đầu cười khẩy.
"Tuỳ Kinh, cái tôi hứa hẹn không phải cùng một giá trị với những công việc làm thêm cậu từng làm hồi năm nhất đâu."
Châu Tuỳ Kinh gật đầu, "Công việc tôi nói cũng không phải loại cậu nghĩ đâu."
Vừa dứt lời, từ cách đó vài bước chân, một người đàn ông trung niên với hai bên thái dương lấm tấm bạc, phong thái nho nhã vội vã tiến lại.
Tôi đang được Châu Tuỳ Kinh che chở phía sau nhận ra ông ấy đã nhìn về phía này từ lâu, đến tận lúc này mới x/ác nhận để tiến lên, thăm dò lên tiếng.
"Cậu là Châu Tuỳ Kinh đúng không?"
Nhận được câu trả lời khẳng định, người đàn ông trung niên mừng rỡ khôn xiết, lập tức gọi người đàn ông khác vừa đứng cạnh mình.
"Lão Triệu, đây chính là nhân tài mà tôi nói với ông đây, nhờ chương trình cậu ấy làm mà công ty nhà tôi vớt vát lại được ba cái 'tiểu mục tiêu' (300 triệu tệ) đấy, ha ha ha ha ha."
Người bị kéo đến nghe vậy vô thức đưa danh thiếp ra, kết quả bị người đàn ông ngăn lại.
"Ấy, đừng làm vậy, lúc trước tôi cũng muốn chiêu m/ộ, nhưng cậu thanh niên này đã bày tỏ muốn tự khởi nghiệp. Điều kiện tôi đưa ra còn hậu hĩnh hơn ông, ông không có cửa đâu."
Người kia cười cười vẫn lịch sự đưa danh thiếp ra.
Thương trường là vậy, thêm bạn thêm đường vẫn tốt hơn thêm kẻ th/ù.
Thẩm Sơ nhíu mày, trên mặt Văn Nghiệt cũng thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Đỉnh thật.
Tôi kéo kéo vạt áo sơ mi phẳng phiu của Châu Tuỳ Kinh từ phía sau.
"Anh cũng mở hack à?"
Châu Tuỳ Kinh cụp mắt, nghiêng đầu.
Tôi chỉ thấy đường quai hàm sắc sảo cùng khóe môi hơi nhướng lên của anh.
"Phải ki/ếm tiền cưới vợ, còn phải nuôi một 'thú nuốt vàng', không nỗ lực không được."
Xì......
Cái vẻ "gánh nặng ngọt ngào" này là sao đây.
Nói như thể nếu tôi và bé con không xuất hiện thì anh không nỗ lực vậy.
Với lại, cẩn thận kẻo sau tối nay Thẩm, Văn hai người họ trả th/ù anh đấy.
Tôi từng nghe bé con nói, sau khi kết hôn, tiền bạc và tài sản của Châu Tuỳ Kinh đều đứng tên tôi.
Giờ nghĩ lại, nếu Châu Tuỳ Kinh thực sự là cậu chàng nghèo khó chỉ biết làm thêm, thì lấy đâu ra tài sản chứ.
"Chị Tri Hữu, không phải chị nói đến đây gặp người lớn sao? Ở đây ai là người lớn của chị?"