Các mạch m/áu trên trán ông Vương gi/ật gi/ật. Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi đưa bút qua: "Nhưng nếu ông viết một bản tường trình, chứng minh Khương Nghiên chủ động dụ dỗ ông, khiến ông vu khống cháu."
"Thì ông chính là nạn nhân bị che mắt, ngọn lửa này sẽ không ch/áy đến người ông đâu."
Nghe vậy, ông Vương không chút do dự. Ông ta chộp lấy cây bút, nghiến răng nghiến lợi viết toàn bộ quá trình vu khống lên giấy, rồi ký tên thật đậm và điểm chỉ vào đó.
Tôi thu lấy bản tường trình có dấu vân tay đỏ chót, đứng dậy.
"Cảm ơn sự hợp tác của ông Vương."
15
Sáng thứ Sáu, phòng họp công ty. Cuộc họp điều tra lần hai.
Không chỉ cửa hàng trưởng mà cả giám đốc khu vực phụ trách đại khu này cũng có mặt.
Khương Nghiên ngồi đối diện ở phía bên kia bàn dài. Có lẽ vì cho rằng mình nắm chắc phần thắng, nhìn tôi bước vào, khóe miệng cô ta nhếch lên một nụ cười lạnh đầy đắc thắng không thể che giấu.
Tôi nhìn quanh, thấy cả cô kế toán Lưu cũng đang ngồi ở góc phòng.
"Từ Yên Yên, về sự kiện ông Vương khiếu nại cô có hành vi không đứng đắn, công ty rất coi trọng."
Cửa hàng trưởng hắng giọng, mặt mày xanh mét: "Hôm nay cô còn gì để biện hộ không?"
Khương Nghiên không chờ nổi mà xen vào:
"Giám đốc, cửa hàng trưởng. Chuyện này cũng không thể trách em gái tôi được!"
"Thực ra Yên Yên còn trẻ, có lẽ vì quá muốn có doanh số nên đã đi sai đường. Chúng ta cũng nên bao dung cho nó. Chỉ cần nó chịu thừa nhận lỗi lầm trước mặt, sau này đừng dùng những th/ủ đo/ạn đó nữa..."
"Tôi không cần biện hộ."
Tôi lạnh lùng c/ắt ngang lời cô ta, kết nối máy tính xách tay của mình vào máy chiếu.
Màn hình lớn nhấp nháy rồi sáng rực lên.
Bức ảnh đầu tiên là bản "Tường trình sự việc" có chữ ký của ông Vương. Giấy trắng mực đen, dấu vân tay đỏ chót trông thật chướng mắt.
"Đây là bản chứng minh do chính tay ông Vương viết ngày hôm qua."
Tôi chỉ vào màn hình, giọng sang sảng, từng chữ đanh thép: "Chứng minh Khương Nghiên tự ý hứa hẹn giảm giá phí môi giới cho ông Vương để đổi lấy việc ông ấy khiếu nại sai sự thật về tôi!"
Cửa hàng trưởng sững sờ. Sắc mặt Khương Nghiên thay đổi nhẹ: "Mày nói bậy! Từ Yên Yên, mày làm giả bằng chứng! Ông Vương sao có thể viết thứ này cho mày!"
Tôi không thèm để ý đến cô ta, nhấn sang trang tiếp theo.
Trên màn hình lớn xuất hiện dày đặc các bản ghi đối soát hậu đài, tương ứng với đơn xin "chiết khấu hoàn tiền" cho năm căn nhà đứng tên Khương Nghiên.
Tiếp đó là bản sao kê dòng tiền mà lão Trần đã khôi phục lại, cho thấy số tiền từ các "tài khoản bên thứ ba" cuối cùng đều chảy vào tài khoản WeChat cá nhân của Khương Nghiên và cô Lưu!
Bằng chứng thép trị giá tròn một trăm nghìn tệ!
"Nửa năm qua, Khương Nghiên lợi dụng chức vụ, giả mạo chữ ký khách hàng để chiếm đoạt tiền hoàn ưu đãi của công ty."
"Đồng thời cấu kết với kế toán Lưu Oánh Oánh để chia chác, chiếm đoạt tài sản công ty!"
Giọng tôi bình thản: "Giám đốc, cửa hàng trưởng, đây không chỉ là vi phạm quy định, đây là tội phạm."
Lời vừa dứt, cả hội trường xôn xao!
Sắc mặt giám đốc khu vực lập tức tối sầm lại. Cô kế toán Lưu ở góc phòng cũng bắt đầu hoảng lo/ạn, cúi đầu tìm cách lẻn ra ngoài.
Nhìn bản sao kê chuyển khoản trên màn hình, cửa hàng trưởng gi/ận đến run người: "Các người... các người thật to gan!"
Khương Nghiên hoàn toàn h/oảng s/ợ. Một giây trước còn vênh váo, giờ đây mặt cô ta tái mét như tờ giấy.
"Không... không phải..."
"Là nó h/ãm h/ại tôi!"
"Chắc chắn là Từ Yên Yên h/ãm h/ại tôi!"
Khương Nghiên gào thét như đi/ên, bất ngờ chồm dậy khỏi ghế, vươn tay định đ/ập máy tính của tôi: "Tao đ/ập nát cái máy tính rá/ch của mày!"
"Đồ khốn nạn! Mày dám hại tao!"
Nhưng cô ta còn chưa chạm vào tôi đã bị hai nam đồng nghiệp nhanh tay đ/è ch/ặt xuống bàn.
"Buông tao ra!"
Cô ta gào lên, đầu tóc rối bời: "Từ Yên Yên! Mày n/ợ nhà tao ân tình lớn thế kia!"
"Mày dựa vào cái gì mà đối xử với tao như thế!"
Nhưng cô Lưu ở góc phòng đã sợ đến phát khóc: "Giám đốc, em sai rồi, tất cả đều là Khương Nghiên ép em, chị ta nói có chuyện gì chị ta chịu..."
Thật là một vở kịch hay.
"Đủ rồi!"
Giám đốc khu vực đ/ập mạnh tay xuống bàn:
"Lập tức làm thủ tục đuổi việc bọn chúng! Thông báo cho bộ phận pháp chế can thiệp, bảo lưu quyền truy c/ứu mọi trách nhiệm pháp lý! Chuyển tất cả tài liệu này cho cảnh sát ngay lập tức!"
16
Cô ta bị hai nam đồng nghiệp vừa kéo vừa xốc ra khỏi phòng họp.
Trước khi ra khỏi cửa, Khương Nghiên quay đầu nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt tràn đầy sợ hãi và không thể tin nổi.
Có lẽ đến ch*t cô ta cũng không hiểu nổi.
Tại sao đứa em họ từ nhỏ đến lớn mặc cho cô ta ứ/c hi*p, thay cô ta gánh tội, lẽ ra phải vì ân tình mà luôn nhẫn nhục chịu đựng.
Sao lại đột nhiên "lấy oán báo ân"?!
Nhưng tôi đứng dưới ánh đèn máy chiếu, lạnh lùng nhìn lại cô ta.
Không có sự đồng cảm, cũng không có sự sảng khoái sau khi trả th/ù.
Chỉ có một cảm giác giải thoát sâu sắc.
Nhưng tôi biết, tôi vẫn chưa thực sự tự do.
Quả nhiên, chiều hôm đó, khi tôi vừa chấm công ra về, chưa kịp bước ra khỏi cổng công ty, điện thoại đã rung lên đi/ên cuồ/ng.
Trên màn hình hiện lên hai chữ: Mẹ.
"Từ Yên Yên! Mày đi/ên rồi à?!"
"Mày có phải muốn ép ch*t tao mày mới vừa lòng không!"
Điện thoại vừa kết nối, tiếng thét x/é lòng của mẹ tôi xuyên qua ống nghe khiến màng nhĩ tôi đ/au nhức.
Bà không hỏi đầu đuôi sự việc, không hỏi tôi có bị oan ức gì không.
Bà chỉ biết, đứa cháu gái cưng của bà xong đời rồi.
"Mợ con vừa gọi cho mẹ, khóc đến mức suýt ngất! Nói cảnh sát đã đến tận nhà rồi!"
"Đồ sói mắt trắng này, rốt cuộc mày đã làm chuyện thất đức gì mà hại chị họ mày ra nông nỗi này?!"
Mẹ tôi vừa khóc vừa m/ắng ở đầu dây bên kia, không thở nổi: "Nghiên Nghiên là sinh viên đại học danh giá đấy!"
"Nó là một cô gái trong trắng, nếu trong hồ sơ để lại án tích, sau này nó lấy chồng thế nào, sống thế nào hả!"
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, nhìn dòng xe cộ tấp nập trên đường.
Suốt hơn hai mươi năm qua, cùng một kiểu câu, cùng một giọng điệu, tôi đã nghe vô số lần.
[Cậu con có ơn nặng tựa núi với chúng ta.]
[Con phải nhường nhịn chị họ con.]
[Sao con lại không hiểu chuyện thế.]
Trước đây, những lời này như những sợi roj thấm nước, quất vào xươ/ng sống khiến tôi hổ thẹn, khiến tôi cúi đầu, khiến tôi cam tâm tình nguyện làm đ/á Iót đường cho Khương Nghiên.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.