Năm nhất đại học, một tiểu thư danh giá chuyển đến trường.
Cô ấy gia thế hiển hách, rạng rỡ kiêu sa, theo đuổi cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi khiến ai cũng biết.
Mỗi lần cô ấy tỏ tình, Cố Hoài Xuyên đều nắm ch/ặt tay tôi, bình thản nói trước mặt mọi người:
"Đừng quấn lấy tôi nữa, bạn gái tôi sẽ không vui đâu."
Thế là ai cũng biết, tôi là người được Cố Hoài Xuyên nâng niu trong lòng bàn tay.
Cho đến ngày tốt nghiệp, tiểu thư ấy cười nói sẽ ra nước ngoài, từ nay về sau sẽ không thích Cố Hoài Xuyên nữa.
Đêm đó, anh ta say bí tỉ, cứ gọi mãi tên tôi.
Nửa năm sau, tôi đi công tác về sớm.
Đẩy cửa ra, lại thấy tiểu thư đáng lẽ phải ở tận nước ngoài đang bị Cố Hoài Xuyên ép vào cửa ra vào, hôn đến đỏ cả đuôi mắt.
Cô ấy khóc lóc đẩy anh ra:
"Tôi không còn thích anh nữa."
Cố Hoài Xuyên lại siết ch/ặt eo cô ấy, giọng r/un r/ẩy:
"Không được, em đã thích tôi bốn năm rồi, lấy tư cách gì mà nói không cần là không cần nữa?"
01
Từ phía cửa ra vào vang lên một tiếng bạt tai giòn giã.
"Chát--"
Lâm Vãn Đường đỏ mắt, t/át mạnh vào mặt Cố Hoài Xuyên.
"Cố Hoài Xuyên, anh đi/ên rồi à?"
Cô ấy liều mạng giãy giụa.
"Ban đầu là anh hết lần này đến lần khác từ chối tôi, là anh nắm tay cô ấy trước mặt mọi người, nói cô ấy mới là bạn gái anh. Tôi đã đi rồi, tôi đã rút lui rồi, tôi đã tác thành cho hai người rồi, giờ anh gọi điện lừa tôi về, rồi lại tìm tôi tính toán cái gì chứ?"
Cố Hoài Xuyên bị đá/nh nghiêng đầu, nhưng vẫn không chịu buông eo cô ấy.
"Tôi hối h/ận rồi, Lâm Vãn Đường, người tôi thích vẫn luôn là em."
"Anh nói dối!"
Cô ấy khóc lóc đẩy anh.
"Vậy còn Tô Niệm thì sao? Cô ấy đã ở bên anh bốn năm, anh đặt cô ấy ở đâu?"
Ngoài cửa, người tôi cứng đờ.
Nghe thấy tên mình, tôi nín thở, trong lòng vẫn còn sót lại chút kỳ vọng nực cười.
Nhưng giây tiếp theo, tôi nghe thấy giọng nói đầy đ/au đớn, giãy giụa của anh.
"Tôi chưa từng thích cô ấy. Cô ấy cũng giống tôi, đều là gia đình bình thường. Chúng tôi quen nhau từ sớm, lớn lên cùng nhau, tôi chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy, chỉ vì trách nhiệm. Nếu nhất định phải ở bên ai đó, cô ấy là người phù hợp nhất."
"Nhưng sau khi em đi rồi tôi mới nhận ra, phù hợp, không phải là thích."
Anh ngước mắt, nhìn người trong lòng.
"Lâm Vãn Đường, người tôi thích vẫn luôn là em."
Trong phòng trở nên yên tĩnh.
Tiếp đó là tiếng thở dốc vụn vỡ và tiếng hôn ám muội, từng chút từng chút chui vào tai tôi.
Tôi đứng ở cửa, buông tay đang nắm tay nắm cửa ra.
Quay người rời đi.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, nước mắt tôi rơi xuống.
Tôi bịt miệng, khóc không thành tiếng.
Lồng ngựk đ/au nhói dữ dội, bốn năm chân tình ấy dường như đang chế nhạo sự ngây thơ của tôi.
02
Tôi và Cố Hoài Xuyên là thanh mai trúc mã.
Hai nhà ở cùng một con hẻm cũ, chỉ cách nhau một bức tường thấp.
Khi còn nhỏ, tôi luôn thích dẫm lên chiếc ghế đẩu nhỏ, rướn người lên đầu tường gọi tên anh.
Cùng học tiểu học, cùng lên trung học, cùng vượt qua những ngày khó khăn nhất của năm cuối cấp ba.
Ai cũng nói sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ ở bên nhau, ngay cả bản thân tôi cũng nghĩ như vậy.
Ngày thi đại học kết thúc, chúng tôi cùng điền nguyện vọng vào chung một trường đại học.
Khi cầm giấy báo nhập học, Cố Hoài Xuyên xoa đầu tôi, cười nói:
"Sau này nhờ em chiếu cố nhiều hơn nhé, bạn gái dự bị."
Câu nói đó khiến tôi âm thầm vui mừng rất lâu.
Tôi cứ ngỡ giữa chúng tôi chỉ thiếu một lời tỏ tình chính thức.
Năm nhất đại học vừa khai giảng, trong trường có một tiểu thư chuyển đến.
Lâm Vãn Đường gia thế hiển hách, xinh đẹp, rạng rỡ kiêu sa, lần đầu tiên nhìn thấy Cố Hoài Xuyên ở đêm hội chào tân sinh viên, đã không chút giấu giếm nói thích anh.
Kể từ đó, cô ấy bắt đầu cuộc theo đuổi oanh liệt.
Mỗi sáng đúng giờ gửi bữa sáng, ngày lễ chuẩn bị quà tặng, cầm băng rôn cổ vũ anh ở sân bóng rổ, bày đầy hoa trên sân thể dục để tỏ tình.
Cả trường đều biết khoa Tài chính có một tiểu thư đang theo đuổi Cố Hoài Xuyên khoa Máy tính.
Đối mặt với sự yêu thích nồng nhiệt như vậy, Cố Hoài Xuyên lại chưa từng chấp nhận lấy một lần.
Mỗi lần cô ấy ôm hoa đứng trước mặt anh, anh đều bước tới bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.
Rồi trước mặt mọi người, thần sắc bình thản nói:
"Đừng quấn lấy tôi nữa, bạn gái tôi sẽ không vui đâu."
Mặc dù lúc đó, tôi vẫn chưa phải là bạn gái của anh.
Nhưng anh nói quá nhiều lần, dần dần, đến cả tôi cũng bắt đầu tin rằng chúng tôi đã mặc định thân phận của nhau.
Trên diễn đàn trường, đâu đâu cũng thấy bài viết về họ.
Có người ngưỡng m/ộ Lâm Vãn Đường dám yêu dám h/ận, nhưng nhiều người hơn lại ngưỡng m/ộ tôi.
Ngưỡng m/ộ tôi chẳng cần làm gì cả, đã có được toàn bộ sự thiên vị của Cố Hoài Xuyên.
Mỗi khi có người trêu chọc rằng Lâm Vãn Đường xinh đẹp như vậy, sớm muộn gì Cố Hoài Xuyên cũng sẽ động lòng.
Anh đều chỉ cười nhạt.
"Sẽ không đâu, tôi có người mình thích rồi."
Nói xong, ánh mắt sẽ dừng lại trên người tôi.
Bốn năm đó, tôi gần như sống trong sự thiên vị của anh, anh sẽ nhớ tất cả những món tôi kiêng.
Tôi thức đêm làm luận văn, anh thức cùng tôi suốt đêm.
Tôi sốt cao nhập viện, anh túc trực suốt cả đêm.
Mọi người đều cho rằng Cố Hoài Xuyên là một người đàn ông tốt, chỉ thích mình tôi, đến cả bản thân Lâm Vãn Đường cũng đã từ bỏ.
Ngày tốt nghiệp, cô ấy cười nói mình sắp ra nước ngoài, sau này sẽ không thích Cố Hoài Xuyên nữa, tôi thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm thay cho cô ấy.
Bốn năm theo đuổi cuối cùng cũng kết thúc.
Mà tôi và Cố Hoài Xuyên cuối cùng cũng có thể ở bên nhau không chút vướng bận.
Ba tháng sau khi tốt nghiệp, anh chính thức tỏ tình với tôi.
Anh nói: "Tô Niệm, chúng ta về nhà thôi."
Thế là, chúng tôi yêu nhau, sống chung, mọi thứ đều thuận lý thành chương.
Tôi vẫn luôn nghĩ, chúng tôi sẽ cứ thế bước vào hôn nhân, đi hết cả cuộc đời.
Cho đến hôm nay, tôi kết thúc chuyến công tác sớm, lòng đầy hân hoan muốn dành cho anh một bất ngờ.
Nhưng khi đẩy cửa nhà ra, Lâm Vãn Đường đáng lẽ phải ở tận nước ngoài, lại đang bị anh ép vào cửa ra vào, hôn đến đỏ cả đuôi mắt.
Khiến tôi trông như một trò cười.
03
Tôi đi lang thang không mục đích ở ngoài suốt cả đêm.
Điện thoại hết pin, tôi cũng không sạc.
Khi trời gần sáng, tôi ngồi bên bờ sông, nhìn mặt trời từ từ mọc lên.
Nước mắt đã cạn từ lâu.
Cho đến chiều ngày hôm sau, tôi mới kéo cơ thể mệt mỏi trở về nhà.
Chìa khóa xoay ổ khóa.
Cửa vừa mở, một tiếng cười quen thuộc liền truyền đến.