Mẹ là tất cả

Chương 3

10/08/2026 16:39

“Mẫu thân, đây là sính lễ Hầu phủ ban cho con gái, theo quy củ nên nhập vào danh sách của hồi môn của con.”

“Đảo lộn rồi sao? Một thứ nữ mà cũng dám nói chuyện quy củ với ta?”

Liễu Triều Nguyệt giơ tay lên, một cái t/át định giáng xuống.

Khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay ả bị nắm ch/ặt.

“Bà làm cái gì thế?”

Cha ta, Giang Sùng Sơn, đã trở về.

Ta lập tức quỳ xuống, dập đầu một cái thật mạnh, nước mắt trào ra:

“Cha! Mẫu thân muốn nuốt trọn sính lễ của con! Người nói con là mệnh tiện, những thứ này vào Giang phủ thì đều phải là của người!”

Sắc mặt Liễu Triều Nguyệt trắng bệch trong chớp mắt.

“Lão gia, Thanh Ngô chỉ là thứ nữ, sính lễ của nó còn vượt cả Minh Châu, điều này không hợp quy củ! Truyền ra ngoài, người ta lại tưởng Giang phủ chúng ta không phân biệt được đích thứ...”

[Bốp!]

Một tiếng t/át giòn tan vang lên.

Liễu Triều Nguyệt trợn tròn mắt không thể tin nổi:

“Lão gia... ông đá/nh tôi?”

Giang Sùng Sơn mặt mày xanh mét, chỉ vào mũi ả mà m/ắng:

“Sính lễ Hầu phủ chuẩn bị mà bà cũng dám tham lam? Tiêu Lẫm là hạng người nào? Bà không muốn sống thì đừng liên lụy đến Giang gia ta!”

Hắn hít sâu một hơi, khi quay đầu nhìn ta, ánh mắt lại dịu xuống một cách kỳ lạ, thậm chí còn mang theo vài phần lấy lòng.

Hắn vươn tay đỡ lấy ta:

“Thanh Ngô, mau đứng dậy, đất lạnh.”

Ngay sau đó, hắn lại nhìn về phía Liễu thị:

“Ta hỏi bà, bà đã chuẩn bị bao nhiêu của hồi môn cho Thanh Ngô?”

Trong mắt Liễu Triều Nguyệt thoáng qua tia oán h/ận: “Chẳng qua chỉ là một con thiếp, còn cần của hồi môn gì nữa...”

Lời còn chưa dứt.

Lại một cái t/át nữa.

Lần này còn mạnh hơn, Liễu Triều Nguyệt ngã nhào xuống đất.

“Đồ khốn kiếp!”

Tay Giang Sùng Sơn chỉ vào ả đang r/un r/ẩy.

“Của hồi môn cho Thanh Ngô phải tương xứng với sính lễ! Thiếu một lạng bạc, ta hưu bà, đồ đàn bà đ/ộc á/c!”

Hưu thê?

Nghe thấy hai chữ này, Liễu Triều Nguyệt bị dọa đến mức ngất xỉu.

“Phu nhân!”

Chu m/a m/a sợ đến h/ồn phi phách tán.

Giang Sùng Sơn không thèm liếc nhìn ả một cái, chỉ chán gh/ét phất tay:

“Khiêng về, mời đại phu xem thử, đừng để ch*t ở tiền viện, xui xẻo!”

Hắn quay sang nhìn ta, cười đầy từ ái:

“Thanh Ngô, cha sẽ chuẩn bị của hồi môn cho con, nhất định để con gả đi một cách rạng rỡ.”

Ta rủ mắt xuống, che đi nụ cười lạnh nơi khóe môi.

Xem ra Tiêu Lẫm đã thông khí với Giang Sùng Sơn rồi.

08

Liễu Triều Nguyệt mắc b/ệnh này, càng hay.

Trong phủ không còn ả chỉ tay năm ngón, Giang Sùng Sơn trực tiếp ra lệnh mở khóa kho, chuyển những thứ tốt nhất vào viện của ta.

Nhiều hơn ba phần so với lúc Giang Minh Châu xuất giá năm xưa.

Ngày cưới định vào nửa tháng sau.

Cùng ngày đó, trắc thất của Tiêu Nghiễn Hành là Lý Uyển Nhu cũng phải vào cửa.

Giang Sùng Sơn sợ Liễu Triều Nguyệt lại gây chuyện, nên đã thêm một vị th/uốc vào thang an thần ả uống mỗi ngày.

Th/uốc đó không hại thân, nhưng khiến người ta mơ màng.

Cho đến ngày ta xuất giá, ả vẫn chưa thể gượng dậy khỏi sập.

Ta đội khăn voan đỏ, được hỷ nương dìu vào kiệu hoa.

Kiệu tám người khiêng, hỷ nhạc vang trời.

Kiệu hoa hạ vững chãi trước cửa chính Hầu phủ.

Tiêu Lẫm khoác hỷ phục đỏ thẫm, tôn lên bờ vai rộng đôi chân dài, khí thế bức người.

Chàng cúi người, đích thân dắt ta xuống kiệu.

“Cẩn thận bậc thang.”

Chàng nói khẽ, trong giọng nói lại có vài phần dịu dàng.

Bước qua chậu lửa, bái thiên địa, vào động phòng.

Tiêu Lẫm tuy đã hơn ba mươi, nhưng thể lực của võ tướng chung quy không phải người thường có thể so sánh.

Cốt cách cứng như sắt, tinh lực dồi dào đến đ/áng s/ợ.

Trướng màn lay động, sóng đỏ cuộn trào.

Một đêm gọi nước sáu lần.

Đến cuối cùng, giọng ta khản đặc, khóc lóc c/ầu x/in.

Chàng khẽ cười hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, “Lần cuối.”

Đồ dối trá.

09

Khi mở mắt ra lần nữa, đã là trưa hôm sau.

Ta gắng gượng muốn ngồi dậy.

Vừa động đậy, từng khớp xươ/ng đều như muốn rã rời.

Một bàn tay to lớn từ sau lưng vươn tới, đỡ lấy thắt lưng ta.

“Không vội.”

Giọng Tiêu Lẫm mang theo vẻ khàn khàn khi vừa tỉnh giấc, truyền đến từ bên tai.

Chàng nửa chống người dậy, để lộ mảng ngựk lớn, trên đó vẫn còn lưu lại những vết cào do ta để lại.

“Đêm qua họ náo lo/ạn cả đêm, hôm nay chắc cũng không đến thỉnh an sớm đâu.”

Ta ngạc nhiên quay đầu lại.

Ngón tay chàng vô tư quấn lấy một lọn tóc xanh của ta.

“Nghiễn Hành hôm qua nạp thiếp, Giang Minh Châu khóc cả đêm, đòi sống đòi ch*t, Nghiễn Hành ở bên ả suốt đêm, ngay cả cửa phòng tân trắc thất cũng không vào. Giờ này, chắc vẫn còn đang dỗ dành đấy.”

Ta vừa định mở miệng.

Chàng giơ một ngón tay, nhẹ nhàng đặt lên môi ta, chặn lời ta lại.

“Ta cũng xuất thân từ thứ tử, ta biết trước kia nàng ở nhà không dễ chịu chút nào.”

Chàng nhìn ta với ánh mắt trầm mặc.

“Nàng yên tâm, từ nay về sau, việc nội trạch Hầu phủ này, nàng là người quyết định. Ta còn công vụ phải xử lý, lát nữa sẽ tìm nàng.”

Sau khi thu xếp ổn thỏa.

Ta vịn tay nha hoàn đi đến chính sảnh.

Lý Uyển Nhu đã đợi sẵn ở đó.

Đây là trắc thất mới nạp của Tiêu Nghiễn Hành, lớn lên trong quân doanh từ nhỏ, dáng người cao ráo, vai thẳng tắp.

Tuy mặc bộ y phục tân nương màu đào, nhưng không giấu nổi vẻ anh khí trên người.

Thấy ta bước vào, nàng lập tức hành lễ, giọng nói trong trẻo:

“Uyển Nhu thỉnh an phu nhân.”

Ta gật đầu.

Là người hiểu chuyện.

10

Ánh mắt Lý Uyển Nhu rơi trên người ta, bỗng nhiên nhíu mày, hạ thấp giọng nói:

“Phu nhân, cổ của người...”

Ta vừa cúi đầu, mặt liền đỏ bừng lên.

Ra ngoài vội vàng, vết đỏ trên cổ chưa che hết, từ cổ áo thấp thoáng lộ ra một chút.

Người tinh mắt nhìn qua là biết chuyện gì xảy ra.

Lý Uyển Nhu lại tỏ vẻ nghiêm túc:

“Phu nhân đừng lo, để thiếp thân chỉnh lại giúp người.”

Nàng dìu ta ra sau bình phong, lấy một hộp phấn, tỉ mỉ che đi dấu vết bên cổ.

Ngón tay nàng có những vết chai mỏng, nhưng động tác lại nhẹ nhàng đến bất ngờ.

Ngay lúc này.

Tiêu Nghiễn Hành dìu Giang Minh Châu bước vào.

Giang Minh Châu hôm nay cố tình trang điểm, mặc một bộ màu đỏ chính tông, nhưng tư thế đi lại cực kỳ kỳ quặc, gần như treo nửa người trên người Tiêu Nghiễn Hành.

Lý Uyển Nhu ghé sát tai ta, giọng hạ thấp cực độ:

“Phu nhân, hôm qua thiếp thân đi ngang qua cửa phòng họ, phát hiện thiếu phu nhân vì muốn giữ chân phu quân mà thật sự đã hạ khổ công, ngay cả khi đang đến kỳ nguyệt sự mà vẫn bắt ép đồng phòng...”

Ta hơi sững sờ.

Kiếp trước.

Giang Minh Châu là đêm tân hôn giả b/ệnh, lôi Tiêu Nghiễn Hành về phòng ả, nhưng không hề có chuyện đồng phòng khi đang đến kỳ nguyệt sự.

Chẳng lẽ là vì lần nạp thiếp này của Tiêu Nghiễn Hành có trận thế lớn hơn nhiều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm