Tấm vải voan mỏng màu hồng phủ lên người, theo từng bước nhảy uyển chuyển, tựa như cánh bướm dập dìu giữa vườn hoa.
Đẹp vô ngần.
Khi dải lụa mang theo hương thơm lướt qua mu bàn tay ta.
Ta nhấp một ngụm rư/ợu, nắm ch/ặt lấy hắn, nửa cười nửa không: "Y phục hồng rất hợp với ngươi, nhìn đến mức bản công chúa cũng muốn cùng ngươi khiêu vũ rồi."
Giang Phong khựng lại.
Vì lực tay ta rất mạnh, rõ ràng ta đã không uống ly rư/ợu có bỏ th/uốc mê mà hắn chuẩn bị.
Đúng lúc này.
Tống Hạc đang trốn trong bóng tối không thể nhịn được nữa, xông ra đẩy mạnh Giang Phong.
Từng chữ nhấn mạnh đầy gh/en t/uông.
"Công chúa, tên hồ ly tinh này không phải kẻ tốt lành gì!"
"Thần cũng có thể nhảy cùng người, thần nhảy đẹp hơn hắn!"
03
Ta đưa mắt nhìn, nhướng mày hỏi: "Phò mã? Chẳng phải trước đây ngươi từng nói ngươi không biết nhảy múa sao?"
Người đàn ông rõ ràng khựng lại một chút.
"Gần đây... mới học."
【Thực ra căn bản là không biết.】
【Thế nhưng tên Giang Phong kia rõ ràng lòng dạ khó lường, nếu cứ tiếp tục để hắn có cơ hội quyến rũ công chúa... không biết công chúa có thực sự thích hắn không!】
Ta tặc lưỡi, lạnh lùng xua đuổi hắn.
"Hỏi ngươi bao nhiêu lần, đến tận bây giờ mới chịu học, thái độ thật kém, không xứng khiêu vũ cùng bản công chúa."
Nói đoạn, ta vỗ vỗ vai Giang Phong.
"Chất tử."
"Chúng ta đổi chỗ khác uống."
Kẻ kia tim đ/ập thình thịch, cúi đầu nói vâng.
Sắc mặt Tống Hạc đ/au đớn, rũ mắt xuống, đáy mắt toàn là hối h/ận.
【Trước đây khi công chúa mời ta, ta đã lén học lễ nghi vũ đạo ở Giáo Phường Ty... vì tứ chi không phối hợp nên không kiên trì được.】
【Ta thật là đồ ngốc, bỏ dở giữa chừng mới để kẻ khác có cơ hội lợi dụng!】
Ta ép Giang Phong uống đến tận nửa đêm.
Cảnh cáo hắn bớt có ý đồ với ta.
Hắn cắn môi dưới, lộ ra vẻ mặt ái m/ộ: "Ta quá ngưỡng m/ộ công chúa nên mới nóng vội, sau này sẽ không như vậy nữa."
Ta cười như không cười.
Nếu không phải vì muốn thu phục Tống Hạc, ta mới chẳng buồn dùng đến hắn.
Đêm đó, Tống Hạc như một con chuột cống lén lút trốn trong góc tối quan sát, chỉ cần ta và Giang Phong có chút giao tiếp, tiếng lòng của hắn lại gào thét x/é lòng.
Cuối cùng.
Ta nói với tỳ nữ: "Mệt rồi, đỡ ta đi tắm rửa thay y phục."
Tống Hạc tìm được cơ hội, như chú cún nhỏ đá/nh hơi thấy mùi mà xáp lại gần.
"Công chúa, người say rồi."
"Thần có lời không biết có nên nói hay không, không phải thần nói chuyện người uống rư/ợu với chất tử là không tốt, cũng không phải ý nói hắn tâm cơ muốn dựa vào đó mà leo cao, chỉ là hắn dù sao cũng là kẻ man di, người phương đó tâm tư nhiều lắm, khó lòng phòng bị..."
Hắn ôm lấy ta, lải nhải suốt dọc đường.
Ta ngáp một cái.
Nghĩ thầm -- đồ giả tạo.
Sương m/ù trong suối nước nóng tỏa ra mịt m/ù.
Tống Hạc cẩn thận đỡ ta vào hồ, sau đó ngón tay đặt lên khuy cài của chính mình.
Ta hỏi: "Ngươi cởi thắt lưng làm gì?"
Hắn lấy lại vẻ mặt tủi nh/ục, ngước mắt nhìn ta, bộ dạng như đã biết trước mọi chuyện.
"Công chúa gọi thần cùng tắm, chẳng phải vì muốn thứ này sao?"
"Người có nhu cầu mãnh liệt thế này, rời xa thần thì ai có thể thỏa mãn người?"
"Thần nghe thái y nói, bảy ngày một lần mới gọi là tiết chế... ngày nào cũng thế thì không được đâu."
Mặc dù miệng thì kháng cự.
Nhưng tiếng lòng lại khao khát muốn nhào tới:
【Hôn đi! Hôn đi! Muốn hôn công chúa!】
【Nếu mình xông tới ôm nàng, chắc chắn sẽ bị nàng gh/ét bỏ. Nàng thích tự mình chủ động cơ.】
【Mình phải khiến nàng cảm thấy mình là một người đàn ông đoan trang khó chiếm được, dù sao nàng cũng từng tự miệng nói chỉ hứng thú với những thứ mang tính thử thách.】
Ta khựng lại một chút.
Ta từng nói câu đó sao, nhưng đó là chuyện của mười mấy năm trước rồi mà!
Tiếng lòng của hắn vẫn đang giằng co:
【Giả vờ không tình nguyện thật khó quá, mình muốn hôn!】
【Không, Tống Hạc, ngươi phải đoan trang...】
【Muốn hôn quá, sao công chúa còn chưa ép buộc mình?】
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Nhìn thấy cảnh hắn giả vờ đoan trang nhưng thực chất lại nóng lòng cởi thắt lưng.
Ta lạnh nhạt nói: "Đêm nay không cần đâu."
04
Tống Hạc như bị nhìn thấu tâm can, vừa lúng túng vừa cố giữ bình tĩnh.
"Tại sao?"
"Chẳng phải công chúa từng nói ngày nào không chạm vào thần thì đêm không ngủ được sao?"
Đó đều là những lời nói dối ta bịa ra mà thôi.
Vậy mà hắn cũng tin.
Ta tựa vào thành hồ, bộ dạng như đã thoát khỏi những d/ục v/ọng tầm thường.
"Không hứng thú nữa."
Dưới ánh trăng.
Sắc m/áu trên mặt hắn rút đi nhanh chóng.
【Không hứng thú nữa... sao có thể chứ, mình rõ ràng đã giả vờ cao lãnh rất tốt mà, đâu có dễ dàng chiếm được.】
【Chẳng lẽ là vì vóc dáng mình không còn như xưa?】
【Hay là... mình lực bất tòng tâm, không thể làm công chúa thỏa mãn?】
Hắn đứng lặng mất ba giây, mới gắng gượng cười:
"Công chúa đùa thôi đúng không, trước đây người toàn nắm lấy mới chịu ngủ mà."
"Sao bỗng nhiên lại không hứng thú nữa?"
Ta thở dài.
"Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ."
"Tống Hạc, đàn ông qua hai mươi lăm tuổi cũng như bảy mươi lăm rồi."
Cơ thể hắn chao đảo.
Gần như đứng không vững.
Không tin vào sự thật, hắn tái mặt lẩm bẩm:
"Công chúa đây là đang muốn chơi trò gì mới sao..."
"Ta hiểu rồi, chắc chắn là muốn mình tưởng rằng có thể quay về. Rồi giữa đường lại không phòng bị mà bị người bắt lại, diễn cảnh đạo tặc cư/ớp tân lang về trại, chắc chắn là vậy rồi!"
Hắn càng nói càng chắc chắn, đắm chìm trong logic đó.
Đến mức này rồi mà vẫn không quên ngụy trang:
"Nhưng thần không thích kiểu tình tiết này."
"Công chúa, điều này rất đáng gh/ét."
Hắn vừa nói vừa bước xuống hồ, nước b/ắn tung tóe.
【Chỉ cần nói từ gh/ét, công chúa sẽ tức gi/ận mà ép buộc mình, dùng những cái t/át để ban thưởng cho mình...】
【Hu hu mình không chịu nổi đả kích nữa rồi, xin người, hãy cho mình một chút ngọt ngào đi!】
Y phục lỏng lẻo trên người hắn bị nước làm ướt sũng, lộ ra những đường nét cơ bắp.
Có một vẻ đẹp nửa kín nửa hở.
Ta nhất thời ngẩn ngơ.
Ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
Hắn thấy ta vẫn còn hứng thú với mình, liền có thêm tự tin.
Nắm lấy tay ta, đặt lên lồng ngựk săn chắc của hắn, dùng hết sức bình sinh.
"Thật ra, ta không thích công chúa như vậy."
"Lần nào người cũng không màng đến ý nguyện của ta..."
Ta bừng tỉnh.
Đột ngột rút tay lại, lạnh lùng nói:
"Không thích? Vậy thì ra ngoài đi."
"Vừa hay, bản công chúa nhìn thấy ngươi là thấy buồn nôn."
Bàn tay bị hất ra của người đàn ông treo lơ lửng giữa không trung, cứng đờ như pho tượng, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
"Người nói gì?"
Ta như không nghe thấy tiếng lòng tan vỡ của Tống Hạc.
Giọng điệu hờ hững:
"Bản công chúa thích người trẻ tuổi, nhìn ngươi không có chút hứng thú nào."
"Đừng có lảng vảng trước mắt ta nữa!"
Sắc mặt Tống Hạc có chút thẫn thờ, ngón tay không kìm được r/un r/ẩy, giọng khàn đặc: