Lại một lần nữa rút m/áu ta.
Để thử nghiệm dược hiệu.
Ta chẳng còn mấy tin tưởng vào hắn, dù sao cũng đã rút bao lần, người đang đầy đặn sắp bị rút thành x/ác khô rồi, không ngờ lại thành công!
Mẫu hoàng thắp ba nén hương trước bài vị.
Người vốn luôn không lộ hỷ nộ ra mặt, vậy mà rơi một giọt nước mắt.
"Phụ thân con cuối cùng cũng có thể an nghỉ rồi."
Mười năm trước, phụ thân theo mẫu hoàng tuần du Giang Nam, bị vương thất Sở Cương lén lút lẻn vào Thịnh quốc hạ cấm thuật Vu cổ con rối.
Chúng lợi dụng phụ thân ám sát mẫu hoàng, khiến mẫu hoàng bị thương nặng.
Phụ thân đ/au đớn t/ự s*t.
Hai năm nay, mẫu hoàng nghe tin cổ con rối tái xuất thế gian, âm thầm tìm ki/ếm người biết thuật này, nhưng đều thất bại.
Cho đến khi Sở Cương bại trận, vương tử Sở Cương ngoài ý muốn bị bắt làm tù binh.
Mẫu hoàng nhận ra trong đó có âm mưu.
Liền tương kế tựu kế.
Lấy ta làm mồi nhử, để quốc sư thông qua m/áu của ta khi bị thao túng mà nghiên c/ứu cách giải đ/ộc.
Dù sao ta cũng là huyết mạch của phụ thân, năm đó người Sở Cương có thể thao túng phụ thân, tất nhiên cũng có thể thao túng ta.
Việc Lại bộ Thượng thư b/án nước cầu vinh được công bố.
Tống Hạc mới biết, việc ta để Giang Phong vào công chúa phủ là nhiệm vụ mẫu hoàng giao cho.
Chàng hoàn toàn trút bỏ được hũ giấm trong lòng.
"Thần cái gì cũng không biết."
"Cứ tưởng công chúa có mới nới cũ, thực sự có hứng thú với loại man di Sở Cương đầy tâm kế kia."
"Vì thế mà ngày đêm không sao chợp mắt."
"Công chúa diễn cũng thật quá chân thực rồi..."
Ta gạt phắt bàn tay muốn nắm lấy tay ta của chàng ra.
"Quá khen, kỹ năng diễn xuất của bản công chúa chẳng phải học từ phò mã sao."
"Ba năm lạt mềm buộc ch/ặt, th/ủ đo/ạn cao tay thật."
Chàng tủi thân lăn vào trong đệm, trông có vẻ đã yên phận, nhưng tiếng lòng lại không ngừng:
【Hôn đi, hôn đi, muốn hôn quá!】
【Thèm quá... thèm đến mức phát đ/au, không ngủ nổi, mình phải làm sao đây?】
【Sao công chúa lại ngủ sớm thế? Trước đây nàng toàn đ/è mình ra hôn, giờ không có Giang Phong rồi mà vẫn không chạm vào mình, chẳng lẽ mình già thật rồi sao? Nàng còn nói mình mặc đồ hồng thật mất mặt, chẳng lẽ là lời thật lòng?】
【Hu hu mình rõ ràng đã chăm chỉ thoa phấn, sao vẫn thành lão công mặt vàng thế này...】
Ta không nhịn nổi nữa.
Một cú lật người đ/è lên chàng.
Đối diện với đôi mắt mở to của chàng, ta cúi người hôn lấy chàng.
"Chẳng phải rất thèm sao?"
Chàng bị hôn một cái, chưa kịp phản ứng lại, cả người choáng váng, trong lòng tiếng lòng n/ổ tung chói tai.
【Á á á á á á á á, cách năm tháng rồi, công chúa cuối cùng cũng hôn mình rồi!】
Ta t/át vào ngựk chàng.
"Đừng ồn nữa!"
"Lỗ tai bản công chúa sắp bị ngươi làm cho đi/ếc rồi."
Lúc này chàng mới hoàn h/ồn, lẩm bẩm: "Thần đâu có nói gì đâu..."
Ta cứng đờ.
Ch*t ti/ệt, lộ tẩy rồi!
Lật người định trốn.
Nhưng đã bị một bàn tay ấm áp khô ráo giữ ch/ặt lấy thắt lưng, giọng nói trầm thấp truyền đến sau tai, khiến thắt lưng ta tê dại.
"Những gì thần đang nghĩ trong lòng, công chúa dường như biết rõ mồn một."
"Công chúa, thần cần một lời giải thích."
Ta biết giải thích thế nào đây á á á!
"Khụ, người ta vẫn nói bạn đời là tri kỷ, bản công chúa biết lòng ngươi chẳng lẽ không tốt sao?"
"Phò mã, ngươi cứ biết đủ đi!"
Chàng hít sâu một hơi, dường như đang bình ổn tâm trạng.
Chậm rãi nâng mắt lên.
Khoảnh khắc đối diện, ta cảm nhận được nguy hiểm.
"Công chúa đã biết lòng thần, vậy chắc chắn biết thần đang nghĩ gì lúc này đúng không?"
"Chi bằng nói cho thần nghe xem, liệu có thực sự là tâm ý tương thông không..."
Ta bắt đầu cười gượng.
"Cái này, cái kia..."
"Thực ra cũng không thông đến mức đó..."
Trời gi*t ta!
Ta nghe thấy chàng giữ bộ mặt băng giá nghiêm túc, nhưng tiếng lòng lại đang nói: 【Rất muốn, rất muốn làm công chúa khóc ra tiếng.】
(Hết)