「Cô ấy tên A Hòa, là hàng xóm lúc nhỏ của anh.
「Thời gian này anh có chút việc cần xử lý, em có nhu cầu gì cứ tìm cô ấy.」
Tôi thắc mắc: 「Không phải chúng ta cùng đi tìm cổ sư sao?」
Văn Hạc khựng lại một chút.
「Anh nhờ người nghe ngóng tin tức của Lão Hà trước, có tin gì sẽ báo cho em sau.」
Ánh mắt A Hòa láo liên nhìn qua lại giữa hai chúng tôi, rồi thân thiết khoác lấy tay tôi, dẫn tôi về phòng.
11
Những ngày tiếp theo là khoảng thời gian chúng tôi ở bên nhau tự nhiên nhất kể từ khi quen biết.
Ở đây không có bạn học quen biết chúng tôi.
Cũng không ai biết tôi đã hạ tình cổ lên người anh.
Ban ngày, chúng tôi sánh bước trên phố, cùng ăn cơm, trò chuyện.
Khi mặt trời sắp lặn, chúng tôi ngồi bên bờ sông, nhìn lũ trẻ trong bản làng giẫm lên đ/á qua sông.
Văn Hạc thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của tôi, không biết đang suy nghĩ gì.
Anh còn đưa tôi đến chợ gần đó.
Tôi để mắt đến một chiếc mặt dây chuyền bạc hình sừng hươu ở một sạp hàng, cầm lên hỏi giá.
Ông chủ lại nhìn Văn Hạc, xua tay lia lịa, nhất quyết không chịu nhận tiền.
Tôi không hiểu phương ngữ của họ, chỉ có thể ngơ ngác nhìn Văn Hạc.
「Ông ấy nói gì vậy?」
「Không đáng tiền, tặng em đấy.」
Chiếc mặt dây chuyền bạc được chế tác rất tinh xảo, trông không giống thứ không đáng tiền.
Tôi cầm món đồ, hơi ngại ngùng.
「Hay là cứ trả tiền đi.」
Văn Hạc đã nhận lấy chiếc dây chuyền từ tay tôi, cúi đầu đeo vào cổ cho tôi, những ngón tay khẽ lướt qua da th!t tôi.
Anh rũ mắt nhìn chiếc dây chuyền bạc đang nằm trên xươ/ng quai xanh của tôi.
「Rất đẹp.」
Tim tôi lại không biết tự lượng sức mà đ/ập nhanh hơn.
Ông chủ đứng bên cạnh cười không khép được miệng, không biết đã nói câu gì.
Mấy người xung quanh cũng nhìn qua.
Tôi nhỏ giọng hỏi Văn Hạc:
「Có phải họ đang nói về em không?」
Tôi đã cảm thấy kỳ lạ từ lâu rồi.
Những ngày này, không ít người trong bản làng nhìn thấy tôi đều nhìn thêm vài lần.
Một số người già còn nhìn chằm chằm vào mặt tôi rất lâu, rồi quay đầu hỏi Văn Hạc bằng tiếng địa phương.
Lần nào Văn Hạc cũng chỉ trả lời đơn giản vài câu.
Sau khi nghe xong, biểu cảm của họ khi nhìn tôi liền trở nên rất phức tạp.
Văn Hạc thản nhiên nói: 「Họ thấy em là người ngoại tỉnh nên tò mò thôi.」
Tôi dừng bước, ngẩng đầu nhìn anh.
「Đây không phải khu du lịch sao? Ngày nào chẳng có rất nhiều khách du lịch ngoại tỉnh.」
Văn Hạc nhìn tôi vài giây, đột nhiên đưa tay véo má tôi.
「Nghĩ nhiều quá.」
Tôi lầm bầm phàn nàn: 「đ/au đấy.」
Anh lập tức buông tay, đầu ngón tay lại xoa nhẹ lên chỗ bị véo đỏ.
Động tác tự nhiên như thể đã làm rất nhiều lần rồi.
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.
Văn Hạc cũng như vừa nhận ra điều gì, ngón tay dừng lại bên má tôi.
Bốn mắt nhìn nhau một lúc, anh rời mắt trước, quay người bước đi.
Tôi sờ lên bên má đang nóng ran, rảo bước đuổi theo.
「Văn Hạc, thật ra anh cũng thích em một chút đúng không?」
Bước chân anh không dừng lại.
「Chỉ là cổ trùng làm lo/ạn thôi.」
Vài chữ ngắn ngủi khiến sự kỳ vọng vừa nhen nhóm của tôi nhanh chóng chìm xuống.
Tôi cúi đầu nhìn con đường lát đ/á dưới chân.
Quả nhiên, lại là tôi tự mình đa tình rồi.
12
Văn Hạc tuy nói là giúp tôi nghe ngóng tin tức của Lão Hà, nhưng rất ít khi thực sự đưa tôi đi gặp cổ sư.
Mỗi khi tôi hỏi đến, anh luôn nói tạm thời chưa có tin tức.
Sự chú ý của anh dường như đặt vào những việc khác.
Ban ngày, anh thường bị người trong bản làng gọi đi.
Có khi là những cụ già tóc bạc trắng, có khi là những nam thanh nữ tú mặc trang phục người Miêu.
Khi họ nhìn thấy tôi, họ đều lập tức ngừng nói chuyện, đợi Văn Hạc đi qua rồi mới hạ thấp giọng tiếp tục.
Thời gian Văn Hạc rời đi ngày càng lâu.
Ban đầu chỉ một hai tiếng, về sau thường xuyên cả ngày không thấy người, phần lớn thời gian đều là A Hòa ở bên tôi.
Tôi hỏi A Hòa, Văn Hạc đã đi đâu, A Hòa luôn trả lời m/ập mờ:
「Lễ tế sắp bắt đầu rồi, trong bản nhiều việc lắm.」
「Anh ấy cũng phải giúp sao?」
「Tất nhiên rồi.」
Cô ấy buột miệng nói, nói xong lại liếc nhìn tôi một cái.
「Anh ấy lớn lên ở đây mà, mọi người đều thích tìm anh ấy.」
Tôi vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Thân phận của Văn Hạc trong bản làng dường như không chỉ là một thanh niên bình thường.
Người ở đây khách khí với anh đến mức gần như cung kính.
Ngay cả những cụ già tóc bạc trắng khi gặp anh cũng rất ít khi gọi thẳng tên anh.
Chỉ là họ nói tiếng địa phương, tôi không hiểu.
Mỗi lần tôi muốn hỏi kỹ, Văn Hạc đều lảng sang chuyện khác.
Một buổi chiều nọ, A Hòa đưa tôi ra ngoài dạo chơi, chúng tôi nhìn thấy một đôi vợ chồng trung niên kỳ lạ trên phố.
Người đàn ông ngồi trên xe lăn, tự mình xoay bánh xe về phía trước, người phụ nữ đi tụt lại phía sau nửa bước.
Cả hai suốt quá trình không hề giao tiếp, biểu cảm khách khí như thể mới quen không lâu.
Người xung quanh nhìn thấy họ đều dừng lại hành lễ.
Tôi tò mò quay đầu nhìn vài lần.
A Hòa nói:
「Đó là thiếu chủ đời trước của Miêu Cương và vợ ông ấy.」
Tôi hơi ngạc nhiên, nhỏ giọng hỏi:
「Tình cảm của họ không tốt sao?」
A Hòa nhìn theo ánh mắt tôi, giọng điệu rất bình thường.
「Hôn sự của thiếu chủ, thường chỉ nhìn xem có hợp hay không, không nhìn thích hay không.」
A Hòa nghĩ nghĩ: 「Có chút giống như cái mà người ngoại tỉnh các chị gọi là liên hôn.」
「Vậy nếu thiếu chủ có người mình thích thì sao?」
Bước chân A Hòa khựng lại, quay đầu cười tinh quái với tôi.
「Vậy thì đại sự không ổn rồi.」
Tôi nghe mà mơ hồ, còn muốn hỏi thêm thì cô ấy đã kéo tôi chạy đi mất.
13
Đêm trước ngày lễ tế, Văn Hạc về rất muộn.
Tôi ngồi trong phòng khách đợi anh, buồn ngủ díp cả mắt, đang định tựa vào ghế sofa ngủ thì chân phải bỗng truyền đến một cơn đ/au nhói như bị th/iêu đ/ốt.
Tôi hít một hơi lạnh, lập tức tỉnh hẳn.
Cúi đầu vén ống quần lên.
Bên cạnh bắp chân không hiểu sao lại đỏ ửng một mảng lớn, chạm vào là đ/au rát.
Tôi đang cúi đầu nghiên c/ứu thì ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Văn Hạc đẩy cửa bước vào.
Sắc mặt anh hơi tái nhợt, gấu quần dính đầy lá cỏ và bùn đất, lúc đi chân phải rõ ràng hơi không tự nhiên.
Tôi lập tức đứng dậy.
「Chân anh bị sao vậy?」
「Ngã một cái, không sao.」