Tôi quay đầu lại.
A Hòa đứng ở cửa, trong tay còn cầm một chiếc gương.
Cô ấy đã tháo bỏ những món đồ trang sức cầu kỳ trên đầu từ lễ tế, chỉ để lại vài chiếc trâm bạc, biểu cảm trên mặt cũng không còn vẻ nhẹ nhàng như thường ngày.
Văn Hạc thoát khỏi sự cứng đờ, lạnh lùng nhìn cô ấy: "Ai cho phép em nói nhiều như vậy?"
A Hòa rụt cổ lại, nhưng không ngoan ngoãn im lặng như trước nữa.
"Không nói cho chị ấy, chị ấy sẽ chỉ nghĩ là anh đang đùa giỡn chị ấy thôi."
"A Hòa."
"Dù sao thì chị ấy cũng đã nhìn thấy rồi."
A Hòa ôm gương bước vào, đứng bên cạnh tôi.
"Mỗi đời thiếu chủ Miêu Cương khi còn nhỏ đều phải cấy một con Cổ Mẫu vào cơ thể.
"Con trong người anh Hạc, đã nuôi được rất nhiều năm rồi."
Tôi nghe mà đầu óc m/ù mờ.
"Chuyện này thì liên quan gì đến tôi?"
Văn Hạc sắc mặt khó coi, nhưng không ngăn cản A Hòa nói tiếp.
Cô ấy nắm lấy tay tôi, kéo tôi đến trước bàn trang điểm, mặt gương phản chiếu gương mặt tôi.
"Chị ơi, chị còn chưa nhìn thấy vết cổ ấn trên cổ mình đúng không?"
A Hòa giơ chiếc gương trong tay lên, điều chỉnh góc độ, hướng về phía gáy tôi.
Tôi vô thức nín thở.
Trong sự phản chiếu của hai chiếc gương, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ gáy mình.
Gần sát đường chân tóc, nổi bật lên một vết ấn màu đỏ sẫm to bằng hạt đậu. Hình dáng giống như một cái kén tằm bị giam cầm trong lưới, viền xung quanh nối liền với những đường vân mạch m/áu mảnh khảnh, lan sâu vào trong cổ áo.
Tôi cứng đờ cả người trước gương.
Tôi chợt nhớ lại, sáng sớm hôm đó, Văn Hạc cũng nhìn chằm chằm vào vị trí này, sắc mặt đột nhiên tái nhợt.
Tôi đưa tay định chạm vào, nhưng đầu ngón tay r/un r/ẩy không kiểm soát được.
A Hòa nói: "Đây là vết ấn để lại sau khi Cổ Mẫu kết khế."
Tôi nhìn chằm chằm vào mảng màu đỏ nổi bật trong gương.
"Kết khế là... có ý gì?"
A Hòa nhìn về phía Văn Hạc, không trả lời ngay.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Tôi chậm rãi quay người lại, nhìn Văn Hạc.
Anh đứng cách tôi vài bước chân, đồ bạc trên bộ lễ phục ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn, trên mặt không còn vẻ thờ ơ thường ngày nữa.
Chỉ còn lại sự đ/au lòng và áy náy không thể che giấu.
"Xin lỗi em."
Tôi đã lờ mờ đoán ra.
Tôi nghe thấy chính mình hỏi:
"Rốt cuộc nó sẽ làm gì tôi?"
Văn Hạc im lặng rất lâu, A Hòa cũng không nói gì.
Vì thế, sự bất an trong lòng tôi càng nặng nề hơn.
Cuối cùng, Văn Hạc bước đến trước mặt tôi, đưa tay định chạm vào gáy tôi.
Tôi lập tức lùi lại một bước, cảnh giác nhìn anh.
Tay anh dừng lại giữa không trung, hồi lâu sau mới chậm rãi thu về.
"Vết cổ ấn xuất hiện, nghĩa là Cổ Mẫu đã công nhận em, và đã cấy Tử Cổ vào trong cơ thể em rồi."
"Công nhận tôi cái gì?"
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
"Công nhận em là người bạn đời duy nhất của anh trong kiếp này."
18
Đầu óc tôi ong ong.
A Hòa đặt gương xuống, giải thích:
"Cổ Mẫu là Cổ Vương lưu truyền hàng trăm năm trong bản làng chúng tôi, mỗi đời chỉ có một con.
"Mỗi đời thiếu chủ Miêu Cương đều bắt buộc phải cấy Cổ Mẫu vào cơ thể từ nhỏ, dùng m/áu nuôi dưỡng, cả hai hình thành sự cộng sinh.
"Cổ Mẫu có thể áp chế các loại cổ trùng khác, cũng có thể bảo vệ vật chủ khỏi sự xâm hại của chất đ/ộc. Đó là lý do bên ngoài đồn rằng anh Hạc bách đ/ộc bất xâm."
Tôi chậm rãi quay đầu, nhìn Văn Hạc.
Anh mím ch/ặt môi, những ngón tay siết lại từng chút một bên hông.
A Hòa nhìn Văn Hạc một cái, rồi lại thận trọng nhìn tôi: "Ngoài ra, Cổ Mẫu còn giúp vật chủ kén bạn đời."
Tôi nhíu mày.
A Hòa nói tiếp:
"Một khi vật chủ thực sự yêu một người và kết hợp với người đó, Cổ Mẫu sẽ cấy Tử Cổ vào cơ thể người kia.
"Vết cổ ấn sau gáy chị, chính là dấu ấn để lại khi kết khế."
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, từ từ mở to mắt: "Thực sự yêu... là có ý gì?"
A Hòa chớp mắt: "Chính là nghĩa đen đấy ạ, anh Hạc thích chị, nên Cổ Mẫu đã chọn chị!"
Tôi ngẩn người mất vài giây, suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, nhìn Văn Hạc đầy khó tin.
"Anh ấy thích tôi? Rồi từ chối tôi suốt ba năm?"
Yết hầu Văn Hạc chuyển động, cúi đầu không dám nhìn tôi, không trả lời.
Giống như những gì chúng tôi đang thảo luận không phải là tâm sự, mà là một sự thật tàn khốc nào đó bị phơi bày không thương tiếc.
A Hòa thở dài.
"Chính vì thích chị, nên mới không thể ở bên chị."
A Hòa nhìn Văn Hạc, thấy anh không ngăn cản mới nói tiếp:
"Cổ Mẫu đối với vật chủ mà nói, không chỉ là bùa hộ mệnh xua đuổi cổ trùng, mà còn là một lời nguyền.
"Địa vị thiếu chủ nắm giữ cổ thuật và cơ mật quan trọng của bản làng, nên việc chọn bạn đời cũng vô cùng quan trọng.
"Nhưng người yêu có thể thay lòng, đồng liêu cũng có thể phản bội, vì vậy tổ tiên mới nuôi dưỡng Cổ Mẫu, không chỉ dùng để xua đuổi bách cổ, củng cố hôn nhân, mà đồng thời còn đảm bảo dòng dõi thiếu chủ có thể có được bạn đời ổn định, sinh hạ hậu duệ.
"Mẫu Tử Cổ vốn cùng nguồn gốc, sau khi hoàn thành kết khế, hai người là bạn đời của nhau cũng sẽ tạo ra sự kết nối, chia sẻ cảm xúc, cảm nhận và sinh lực, cũng như khả năng bách đ/ộc bất xâm.
"Điều này cũng có nghĩa là, cả đời này hai người không thể rời xa đối phương, cũng không thể phản bội nhau.
"Đặc biệt là người bị cấy Tử Cổ, tư tưởng cũng sẽ dần bị cổ trùng kiểm soát, từng bước trở thành vật phụ thuộc vào Cổ Mẫu, mất đi ý chí tự do. Một khi khoảng cách hơi xa một chút, nhẹ thì mất ngủ, tim đ/ập nhanh, nặng thì sinh ra nỗi đ/au cắn x/é tâm can.
"Nói cách khác, đến cuối cùng, dù chị không còn thích anh Hạc nữa, chị cũng mãi mãi không thể rời xa anh ấy. Thậm chí, chị còn không thể phân biệt được tình cảm của mình dành cho anh ấy, rốt cuộc là xuất phát từ chân tâm, hay là ảnh hưởng của Tử Cổ."
Căn phòng im lặng như tờ.
Lượng thông tin quá lớn, tôi phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi.
Thì ra sáng hôm đó, Văn Hạc nhìn chằm chằm vào gáy tôi mới lộ ra biểu cảm đó.
Anh ấy nhìn thấy vết cổ ấn.
Thì ra đó không phải sự chán gh/ét, mà là... nỗi sợ hãi sao?
A Hòa nhìn chúng tôi, thở dài.
"Nhưng thời đại bây giờ đã tiến bộ rồi, chẳng ai muốn trói buộc cả đời mình vào một người khác cả.
"Vì vậy các thiếu chủ đời sau, đa số sẽ chọn kết hôn với người môn đăng hộ đối, nhưng không hề yêu nhau.
"Không có tình yêu thực sự, Cổ Mẫu sẽ không kết khế, hôn nhân cũng chỉ là cuộc liên hôn bình thường, mọi người đến đi tự do.
"Điều này gần như đã trở thành sự đồng thuận trong bản làng, nên đã rất lâu rất lâu rồi, chúng tôi chưa từng nhìn thấy vết cổ ấn nào nữa."