Hạ Cổ

Chương 13

10/08/2026 18:21

「Con biết, không đến lượt con xen vào.」

Cô ấy nói miệng là vậy, nhưng không hề có ý định ngậm miệng lại.

「Thế nhưng anh Hạc vì chị Kiến Lộc mà rời bỏ lễ tế giữa chừng, nay lại không màng hậu quả, thà rằng khiến Cổ Mẫu bị trọng thương cũng phải lấy Tử Cổ ra.」

Cô ấy nhún vai.

「Rất rõ ràng, anh ấy đã không còn phù hợp để tiếp tục làm thiếu chủ nữa rồi.」

Đại trưởng lão nhíu mày: 「Con muốn nói gì?」

A Hòa đứng thẳng người, thu lại nụ cười.

「Thế hệ này, vốn dĩ không chỉ có một mình anh Hạc là ứng cử viên.

「Con cũng là nhánh phụ thuộc dòng dõi thiếu chủ đời trước, từ nhỏ đã cùng anh ấy học cổ, chịu huấn luyện, tham gia khảo nghiệm.

「Chỉ là năm đó, Cổ Mẫu đã chọn anh ấy mà thôi.」

Giọng điệu cô ấy thản nhiên đến mức gần như ngạo mạn.

「Nếu anh ấy không muốn làm nữa, vậy thì đổi sang con đi.」

Tôi cuối cùng cũng hiểu, tại sao A Hòa lại bất chấp lời dặn của Văn Hạc mà nhất quyết đưa tôi đến hiện trường lễ tế.

Cô ấy chính là muốn Văn Hạc mất kiểm soát, khiến chúng tôi đi đến bước đường ngày hôm nay.

Mục đích từ đầu đến cuối của cô ấy chính là thay thế vị trí của Văn Hạc.

Tôi vô thức nhìn về phía Văn Hạc, trên mặt anh không hề có chút ngạc nhiên nào.

「Anh sớm đã biết cô ấy muốn vị trí của anh rồi sao?」

Văn Hạc thản nhiên đáp: 「Cô ấy muốn từ nhỏ rồi.」

A Hòa bật cười.

「Đúng vậy. Con muốn từ nhỏ, anh Hạc thì từ nhỏ đã không muốn.

「Dựa vào cái gì người không muốn lại bị ép phải chịu đựng, còn người muốn lại cầu mà không được chứ?」

Văn Hạc im lặng một lát, bỗng nhiên nhìn về phía tôi.

「Tất cả những điều này vốn dĩ không phải là điều anh mong muốn.」

Giọng nói của anh rơi rõ mồn một vào tai mỗi người.

「Trước đây anh từng nghĩ, vì đã sinh ra ở vị trí này, thì chỉ có thể chấp nhận.

「Cho nên anh đã vì những thứ này mà từ bỏ một lần rồi.」

Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp một cách vô cớ.

Văn Hạc nhìn vào mắt tôi, siết ch/ặt tay tôi.

「Sẽ không có lần thứ hai nữa đâu.」

Tôi nhìn anh, lồng ngựk bỗng dâng lên một cơn đ/au nhói như bị kim châm.

Tôi không biết lần đầu tiên anh nói là gì, chỉ cảm thấy buồn bã một cách không lý do.

Đại trưởng lão sa sầm mặt.

「Trẻ con chơi nhà chòi sao? Vị trí thiếu chủ nói nhường là nhường?」

A Hòa lập tức đáp:

「Tại sao không thể nhường? Con đâu có kém anh Hạc.

「Chỉ cần anh ấy chủ động từ bỏ, con chính là ứng cử viên phù hợp duy nhất.」

Các vị trưởng lão trao đổi ánh mắt với nhau, không phản bác ngay lập tức.

Tôi bỗng nhận ra, họ không phải không thể chấp nhận A Hòa kế nhiệm thiếu chủ, mà chỉ là có sự lo ngại.

Thứ thực sự họ không thể chấp nhận mất đi, không phải là Văn Hạc.

Vậy thì chỉ có thể là Cổ Mẫu.

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay Văn Hạc đang nắm lấy tay mình.

「Nếu chỉ là nhường lại vị trí, Cổ Mẫu vẫn còn trong cơ thể anh ấy, thì anh ấy vẫn thực chất là thiếu chủ, đúng không?」

Tôi nhìn sang A Hòa: 「Cho dù cô thực sự thay thế Văn Hạc, chỉ cần các trưởng lão không hài lòng về cô, bất cứ lúc nào họ cũng có thể bắt anh ấy quay lại.」

Không ai trả lời, nụ cười trên mặt A Hòa cũng nhạt dần.

Tôi do dự một lúc rồi vẫn hỏi:

「Nếu Văn Hạc không muốn làm thiếu chủ, vậy có thể... lấy cả Cổ Mẫu ra luôn không?」

Nếu có thể giải quyết vấn đề của Cổ Mẫu, dù cho tôi và Văn Hạc cuối cùng không ở bên nhau, anh ấy cũng có thể dựa vào ý muốn của mình mà chọn người mình thích.

Văn Hạc nhìn tôi, ánh mắt chấn động.

Đại trưởng lão lập tức quát lớn:

「Không được!」

Tôi bị ông ta làm cho gi/ật mình, quay đầu nhìn Văn Hạc, dè dặt hỏi:

「Là không thể lấy ra sao?」

Văn Hạc bình thản đáp: 「Có thể.」

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, lại nghe anh nói:

「Chỉ là sau khi cưỡng ép lấy ra, anh sẽ mất đi khả năng bách đ/ộc bất xâm, cơ thể cũng sẽ yếu đi.」

Lòng tôi chùng xuống, vừa định nói gì đó.

Anh đã ngước mắt lên, nghiêm nghị nói:

「Anh muốn lấy ra.」

Đại trưởng lão tức đến mức giọng run lên: 「Cổ Mẫu là cổ vương truyền thừa mấy đời trong bản, sao có thể vì tư tâm của mấy đứa mà dễ dàng h/ủy ho/ại!」

Văn Hạc lạnh lùng nhìn ông ta.

「Việc kế thừa vị trí thiếu chủ bắt buộc phải cấy cổ từ nhỏ, vốn dĩ là hủ tục nên bị bãi bỏ từ lâu.

「Quá trình cấy cổ đ/au đớn đến mức sống không bằng ch*t, bao nhiêu năm qua, bao nhiêu người vì vậy mà để lại di chứng, mọi người rõ hơn con.」

Anh dừng lại một chút.

「Thiếu chủ đời trước tại sao phải ngồi xe lăn, cũng cần con nhắc lại sao?」

Căn phòng đ/á bỗng chốc im bặt, sắc mặt các vị trưởng lão đều trở nên thiếu tự nhiên.

Văn Hạc nói tiếp:

「Sau khi sống sót, lại phải mất đi tự do, kết hôn theo sự sắp đặt của bản làng.

「Chỉ cần thiếu chủ còn sống, còn có thể nuôi cổ, trấn cổ giúp mọi người, thì rốt cuộc anh ấy còn lại gì, căn bản chẳng ai quan tâm.」

Các vị trưởng lão bị anh vặn lại đến á khẩu, sắc mặt càng khó coi hơn, trong đó vài người còn lộ ra vẻ trắc ẩn.

Chắc hẳn họ cũng biết, chế độ này vốn không nhân đạo.

Họ nhìn Văn Hạc lớn lên, cũng tận mắt thấy anh chịu bao nhiêu tội khi cấy cổ lúc nhỏ.

Có lẽ không phải thực sự không đ/au lòng.

Chỉ là bao nhiêu năm qua, họ đã sớm quen với cách truyền thừa này.

Đại trưởng lão im lặng rất lâu, giọng cuối cùng cũng dịu lại, khuôn mặt già nua lộ ra vẻ mệt mỏi.

「A Hạc, con nghĩ chúng ta nhất định phải ép con ở lại sao?

「Đời Cổ Mẫu này đến nay vẫn chưa để lại giống cổ mới.

「Nếu nó có thể tiếp tục ở lại trong cơ thể con, được m/áu huyết của con nuôi dưỡng, có lẽ vài năm nữa, còn có thể sinh ra đời sau.

「Nếu lúc này cưỡng ép lấy ra, nó chắc chắn sẽ bị tổn thương nguyên khí, liệu có thể sống sót hay không cũng chẳng ai biết.」

Ông ta dừng lại một lúc.

「Nếu Cổ Mẫu ch*t đi, mà không để lại giống cổ mới, thì sự truyền thừa hàng trăm năm sẽ đ/ứt đoạn ở thế hệ chúng ta.」

A Hòa khều khều than trong lò th/uốc: 「Cổ Mẫu đâu phải lấy ra là ch*t đâu.

「Lấy ra rồi có thể phong dưỡng lại, chỉ là không có vật chủ dùng m/áu nuôi dưỡng, nó sẽ suy yếu một thời gian dài, cũng chưa chắc đã khôi phục lại như cũ.」

Cô ấy dừng lại một chút, hiếm khi thu lại vẻ bất cần thường ngày.

「Còn về giống cổ đời sau-- không có thì thôi vậy.」

Sắc mặt Đại trưởng lão biến đổi.

「A Hòa!」

「Vốn dĩ nên không còn nữa rồi.」

A Hòa đối diện với ánh mắt ông ta, từng chữ từng chữ nói:

「Nếu cái gọi là truyền thừa, bắt buộc phải tìm một đứa trẻ cấy Cổ Mẫu vào, khiến nó đ/au đớn sống không bằng ch*t, rồi tước đoạt tự do cả đời nó, đợi Cổ Mẫu để lại hậu duệ, rồi lại đổi đứa trẻ khác tiếp tục--」

Cô ấy cười khẽ.

「Thứ này mà đ/ứt đoạn, thì có gì đáng tiếc cơ chứ?」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm