Chị gái tôi bắt cá nhiều tay.
Sau khi những người đàn ông đó phát hiện ra, họ vô cùng tức gi/ận, bèn quay sang theo đuổi tôi.
Sự thờ ơ trước kia giờ đã biến thành ưu ái.
Chị tôi cười nói: "Không sao đâu, chắc là họ phát hiện ra em tốt hơn chị rồi."
Cho đến khi những dòng bình luận xuất hiện:
【Em gái thật ngốc, vậy mà còn thấy thụ sủng nhược kinh.】
【Ng/u ch*t đi được, không được khéo léo như chị gái cô ta, chỉ được thích một chút đã cảm động đến rơi nước mắt.】
【Thực ra là những người đàn ông này không nỡ trả th/ù trực tiếp chị gái cô ta thôi...】
【Đúng vậy! Họ muốn đùa giỡn em gái rồi vứt bỏ, lấy đó để trả th/ù chị gái.】
Tôi ngơ ngác đứng trong góc, nghe thấy người đàn ông vốn đang cười tươi rói nói một cách vô cùng lạnh lùng:
"Đều tại cô ta tà/n nh/ẫn với tôi như vậy, nếu không tôi cũng chẳng đi trêu chọc em gái cô ta."
"Đợi đến khi em gái cô ta đ/au khổ tột cùng, chắc cô ta sẽ xót xa và hối h/ận lắm nhỉ."
01
Câu chuyện chuyển hướng.
Không xa đó, những vị thiếu gia đang bàn tán sôi nổi, nhân vật chính lại chính là tôi.
"Ôn Chi ấy à, hoàn toàn khác hẳn chị gái cô ta. Chị gái cô ta đúng là một người đàn bà tồi."
Tưởng Tại Thanh đột nhiên lạnh giọng, rồi lại nhếch môi: "Cô ta thì thuần khiết thật, chỉ trêu một chút đã đỏ mặt."
Giọng anh ta đầy vẻ cợt nhả, phóng túng.
Lông mi tôi khẽ run, muốn xoay người rời đi.
Nhưng không ngờ lại bị Tưởng Tại Thanh phát hiện.
Anh ta gọi tôi lại.
Có lẽ vì nghĩ tiếng nhạc trong quán bar ồn ào nên tôi không nghe thấy. Hoặc cũng có thể vì anh ta nghĩ dù tôi có nghe thấy thì cũng chẳng sao cả.
Trước mắt tôi lại xuất hiện dòng bình luận:
【Hôm nay Tưởng Tại Thanh đi c/ầu x/in quay lại nhưng bị chị gái từ chối ngoài cửa. Anh ta đang đầy bụng tức gi/ận, chắc là muốn trút hết lên đầu em gái.】
【Đúng vậy! Nếu không có gì bất ngờ, tối nay Tưởng Tại Thanh sẽ quay lại video cảnh em gái khóc lóc c/ầu x/in, rồi dùng video đó để u/y hi*p chị gái quay lại với anh ta.】
Tưởng Tại Thanh cười lười biếng, mày mắt kiêu ngạo, ưu việt.
Anh ta ngoắc ngoắc ngón tay về phía tôi.
Tôi không còn ngoan ngoãn chạy lại như trước nữa.
Mà im lặng đứng tại chỗ.
Độ cong nơi khóe môi Tưởng Tại Thanh hơi cứng lại, ánh mắt quét qua người tôi từng chút một, đã bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Nếu không có những dòng bình luận kia.
Có lẽ tôi sẽ mãi tự lừa dối bản thân, không nhận ra thái độ của anh ta đối với tôi hoàn toàn khác biệt so với chị gái.
Còn tưởng rằng mình thực sự được yêu thương.
Tưởng Tại Thanh sải bước dài tiến về phía tôi, hơi cúi người, đối diện với ánh mắt tôi:
"Sao thế, bảo bối?"
Tôi mím môi: "Em phải về nhà rồi."
Nói xong liền muốn rời đi.
Tưởng Tại Thanh nắm lấy cánh tay tôi, tôi loạng choạng lùi lại, đ/âm sầm vào lồng ngựk anh ta.
Bàn tay kia của anh ta véo véo má tôi.
"Hôm qua còn làm bánh ngọt cho anh ăn, sao giờ lại lật mặt nhanh thế?"
Anh ta nói câu này mà không hề giảm âm lượng.
Những người bạn đứng gần đó nghe vậy liền cười rộ lên.
Tôi cảm thấy một sự x/ấu hổ, cắn ch/ặt môi dưới.
Kể từ khi chị gái biết họ đều đến theo đuổi tôi, tôi luôn nơm nớp lo sợ.
Chị ấy cười: "Không sao đâu, chắc là họ phát hiện ra em tốt hơn chị rồi."
Chị ấy nắm lấy tay tôi, bày mưu cho tôi:
"Em không cần lo cho chị, người thích chị nhiều lắm, chị không bận tâm đến họ đâu. Ngược lại, giờ có người thích em, chị thấy mừng lắm. Lúc nào rảnh em cứ làm bánh ngọt cho họ, rủ họ đi chơi, có khi họ sẽ càng thích em hơn đấy."
Dòng bình luận lại hiện lên:
【Thực ra thì, Tưởng Tại Thanh chẳng buồn cắn một miếng bánh, vứt thẳng vào thùng rác rồi.】
【Anh ta còn nói, nếu bánh này là do chị gái làm, anh ta đã nâng niu như báu vật rồi.】
【Nghĩ hay thật đấy, chị gái còn chẳng buồn động tay vào đâu.】
Tôi im lặng hồi lâu, khẽ hỏi: "Hôm qua lớp nhân bánh là gì vậy?"
Tưởng Tại Thanh khựng lại một giây.
Anh ta cười đầy thờ ơ: "Em mang đến là được rồi, còn muốn nghe đá/nh giá à? Tiểu Chi nhà chúng ta là chủ tiệm bánh ngọt chắc?"
Tôi không nói gì nữa.
Ngay lúc bầu không khí ngưng trệ.
Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác:
"Trùng hợp thật."
Người đàn ông không biết đã đứng cạnh từ lúc nào khẽ nhướng đôi mắt đào hoa, cười đến mức kinh tâm động phách.
Âm cuối cũng như chiếc móc câu đầy mê hoặc: "Đây chẳng phải Tiểu Chi sao? Sao lại đến đây, không sợ bị b/ắt n/ạt à?"
Nói xong, anh ta liếc nhẹ về phía Tưởng Tại Thanh.
Ý tứ rõ ràng.
Dòng bình luận hiện lên liên hồi:
【... Ngoài đám cặn bã các người ra, còn ai b/ắt n/ạt cô ấy nữa chứ?】
【Á! Người đàn ông này gh/ét em gái nhất. Anh ta thích kiểu chị gái biết thả thính qua lại như anh ta, chứ không phải kiểu thỏ trắng như em gái.】
【Đúng, trước đó anh ta còn nói, kiểu như Ôn Chi chơi xong chắc chắn sẽ bị bám lấy, tốt nhất đừng đụng vào.】
【Tiếc là anh ta cũng bị chị gái chọc tức nên mới tiếp cận Ôn Chi thôi.】
Anh ta đặt bàn tay thon dài lên vai tôi: "Lát nữa tôi đưa em về nhé."
Tôi vô thức lùi lại một bước.
Anh ta cười khẽ: "Với tôi thì có gì mà phải ngượng."
Tưởng Tại Thanh lạnh lùng cười: "Cô ấy đang tránh cậu, không nhìn ra à?"
Hạ Quy mỉm cười: "Không nhìn ra."
02
Tôi vẫn lên cùng một chiếc xe với họ.
Bởi vì Hạ Quy cười dịu dàng nói:
"Tiểu Chi, chị em dặn tôi phải đưa em về nguyên vẹn. Em thế này thì tôi ăn nói sao đây?"
Không lâu sau, vì vấn đề chỗ ngồi trên xe, anh ta và Tưởng Tại Thanh tranh cãi.
Cuối cùng là tài xế lái xe ở phía trước.
Hạ Quy và Tưởng Tại Thanh ngồi hai bên ghế sau, kẹp tôi vào giữa.
Tưởng Tại Thanh mỉa mai: "Sao đâu cũng có mặt cậu thế, con riêng của bố cậu vẫn chưa đủ để cậu bận rộn à?"
Hạ Quy giữ nguyên nụ cười: "Nghe nói bố mẹ cậu muốn tống cậu ra nước ngoài, chẳng phải cậu vẫn đang lì lợm ở đây sao?"
Tưởng Tại Thanh: "Đồ âm h/ồn bất tán."
Hạ Quy: "Cũng như nhau cả thôi."
Tôi khép ch/ặt chân, cố gắng khiến mình trở nên vô hình.
Nhìn dòng bình luận lại xuất hiện trước mắt:
【Chậc, bề ngoài thì hai người họ gh/en vì Ôn Chi, thực ra vẫn là vì chị gái cô ấy thôi.】
【Đến cả việc đưa cô ấy về nhà, cũng chỉ là cái cớ để muốn gặp chị gái một lần...】
【Haizz, so với chị gái, Ôn Chi đáng thương chẳng có lấy một phần thắng, sức hút gần như bằng 0!】
03
Chiếc xe dừng lại vững chãi trước cửa biệt thự.
Tưởng Tại Thanh và Hạ Quy đều đòi đưa tôi vào trong.
Tôi không nói gì, quản gia ở cửa cung kính mở cửa ra.
Trong sảnh biệt thự, Ôn Nhược mặc chiếc váy ngủ lụa là, lười biếng tựa vào ghế sofa.
Nghe thấy tiếng động, chị ấy nhướng mắt nhìn sang.
"Chị." Tôi gọi một tiếng.
Ôn Nhược cong môi.
Chị ấy nhìn hai người phía sau tôi.
"Phiền hai người đưa em gái tôi về rồi." Giọng chị ấy nhẹ bẫng.