Đột ngột bị hắn chặn lại, thị nữ ngẩn người, nhưng vì là người hầu hạ lâu năm trong viện, cũng biết rõ nội tình, nàng nghi hoặc nói: "Phu nhân đã chuyển đi rồi ạ, chẳng phải đại nhân đã hòa ly với phu nhân rồi sao?"
Lời vừa dứt, Tạ Quan Ngọc như bị sét đá/nh ngang tai.
06
"Cái gì?"
Tạ Quan Ngọc ban đầu còn tưởng mình nghe nhầm, bèn hỏi lại: "Ngươi vừa nói gì?"
Hòa ly?
Sao chàng có thể hòa ly với A Yểu?
Chưa nói đến việc hôm nay chàng mới về kinh, ngay cả khi chàng không đi công vụ, cũng tuyệt đối không bao giờ nhắc đến hai chữ hòa ly với nàng.
Chắc chắn là mình nghe nhầm.
Nhất định là vậy.
Có lẽ sắc mặt chàng quá khó đoán, thị nữ r/un r/ẩy, đâu dám giấu giếm, lắp bắp nói: "Đại nhân, ngài và phu nhân đã hòa ly từ mấy ngày trước rồi ạ... Mặc Thanh tỷ tỷ cũng đã theo phu nhân đi rồi."
Đến cả Vân Hàn phía sau cũng nghe rõ mồn một, trợn tròn mắt: "Sao có thể như vậy? Đại nhân rõ ràng là--"
Chàng định nói họ chỉ mới về hôm nay, nhưng đã bị Tạ Quan Ngọc ngắt lời: "Ta đã về đây mấy ngày trước sao?"
Câu hỏi này thật kỳ lạ.
Trong mắt thị nữ hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn thành thật gật đầu.
"Xuống đi."
Tạ Quan Ngọc tôi luyện chốn quan trường nhiều năm, tự nhiên nhìn ra thị nữ này không hề nói dối, nén lại cơn sóng gió trong lòng, phất tay bảo người lui xuống.
Đợi thị nữ đi rồi, sắc mặt chàng mới hoàn toàn chìm xuống.
Chẳng lẽ có kẻ mạo danh mình?
Nhưng điều đó là không thể.
Nếu thực sự là kẻ có diện mạo giống hệt, A Yểu tuyệt đối sẽ không dễ dàng tin tưởng.
Mờ mịt, hoảng lo/ạn, sợ hãi, vô số cảm xúc tranh nhau ùa vào tâm trí, thân hình Tạ Quan Ngọc lảo đảo, may mà được Vân Hàn đỡ lấy.
Vân Hàn lộ vẻ lo lắng: "Đại nhân, chuyện này thật quá q/uỷ dị, không bằng trước tiên hãy đi nghe ngóng xem phu nhân hiện đang ở đâu, đợi gặp mặt rồi, mọi chuyện chắc chắn sẽ rõ ràng."
Một câu nói đá/nh thức Tạ Quan Ngọc.
Chàng lấy lại bình tĩnh: "Trước tiên hãy đi hỏi mẹ, mẹ tuyệt đối sẽ không đồng ý cho chúng ta hòa ly."
07
Tạ phu nhân quả thực không đồng ý hòa ly.
Bà nhận ra có điều bất thường, nên đã lén sai người chặn tiểu đồng đi quan phủ lại.
Vì thế, khi Tạ Quan Ngọc mười chín tuổi bị ép đến đón ta về, sắc mặt chàng lạnh như băng: "Nàng sớm đã đoán được mẹ sẽ ngăn cản? Ta còn tưởng nàng đồng ý dứt khoát như vậy là có chút cốt cách, không ngờ lại là dùng tâm kế, là ta nhìn lầm nàng rồi."
Tạ Quan Ngọc trẻ tuổi đứng thẳng tắp trong sân, từng lời thốt ra đều như đ/âm vào tim.
Trái tim ta hơi đ/au nhói.
Đã lâu rồi chàng không nói với ta những lời như thế.
Nhưng thuở mới thành thân.
Hễ mẹ chồng thiên vị ta, chàng liền lạnh mặt: "Mẹ thích nàng không có nghĩa là ta cũng thích nàng, đừng lại gần ta quá."
Xa cách lại tổn thương.
May mà ta đã sớm vượt qua, giờ nghe lại, lòng cũng không còn gợn sóng.
Ta bình thản giải thích: "Tạ công tử hiểu lầm rồi, ta không hề có ý định quay về Tạ gia, chuyện của Tạ phu nhân, ta sẽ viết thư về nhà, để mẹ ta nói rõ với bà ấy."
Nay các tỷ muội trong nhà đều đã gả đi, sống hạnh phúc viên mãn.
Chỉ cần ta hòa ly mà không làm ầm ĩ quá mức, sẽ không ảnh hưởng đến họ.
Thấy thần sắc ta bình tĩnh, không giống đang giả vờ, ánh mắt Tạ Quan Ngọc khẽ d/ao động, nhưng rất nhanh, chàng phất tay xoay người: "Như vậy thì tốt, hôm nay ta sẽ đích thân đến quan phủ một chuyến."
Chàng giờ đã biết mình đã kết hôn với ta năm năm, nhưng không thể lý giải nổi.
Những năm tháng ấy.
Rốt cuộc chàng đã chịu đựng như thế nào?
Hiện tại chia tay mỗi người một ngả, là kết cục tốt nhất.
Ta không tỏ thái độ gì.
Tiễn bóng lưng chàng rời khỏi cửa.
Ta cảm thấy có chút mệt mỏi, xoay người định đi vào trong.
Nhưng khoảnh khắc kế tiếp.
Ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói quen thuộc: "A Yểu!"
Bước chân ta khựng lại, đột ngột quay đầu, vừa vặn chạm vào đôi mắt đầy lo lắng.
Là Tạ Quan Ngọc hai mươi lăm tuổi!
08
Cho dù ta có bình tĩnh đến đâu, lúc này cũng không kìm được mà mở to mắt.
Sao có thể... cùng lúc xuất hiện hai người?
Chưa kịp suy nghĩ, trước mắt đột nhiên đổ bóng, khoảnh khắc tiếp theo, cả người đã được ôm vào một lồng ngựk ấm áp.
Nam tử dùng lực rất lớn, như đang đối đãi với báu vật vừa tìm lại được.
Đôi tay ta treo lơ lửng giữa không trung, nhất thời có chút lúng túng.
Chuyện này thật quá hoang đường.
Khoảnh khắc trước, Tạ Quan Ngọc mười chín tuổi còn nói muốn đích thân đi quan phủ làm thủ tục hòa ly.
Khoảnh khắc sau, Tạ Quan Ngọc hai mươi bốn tuổi đã xuất hiện trước mắt.
Phải hồi lâu sau, Tạ Quan Ngọc mới buông ta ra, rủ mắt nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của ta, đáy mắt lộ vẻ xót xa: "Ta đã nghe mẹ nói rồi, là ta của quá khứ đột nhiên xuất hiện và đòi hòa ly với nàng, nàng đừng để bụng, hiện tại ta tuyệt đối không có ý định hòa ly với nàng!"
"Đúng rồi, mẹ nói đã bảo hắn đến đón nàng về phủ, hắn đâu rồi?"
Nói đoạn, Tạ Quan Ngọc nhìn quanh bốn phía, nhưng không thấy "Tạ Quan Ngọc" kia đâu.
Ta trấn tĩnh lại, bình thản nhìn người trước mặt.
Tạ Quan Ngọc hai mươi bốn tuổi trưởng thành điềm đạm, biết chăm sóc cảm xúc của ta, biết xót thương cho ta.
Thế nhưng--
Ta không nói cho chàng biết Tạ Quan Ngọc kia đã đi đâu, chỉ nắm lấy tay chàng, khẽ nói: "Ta dẫn chàng đến một nơi."
09
Tạ Quan Ngọc không hiểu ý, nhưng vẫn đồng ý.
Ta sợ hai người cùng xuất hiện gây ra rắc rối, liền lấy một chiếc mũ trùm đầu đưa cho chàng đội.
Chàng không từ chối, chỉ nắm ch/ặt lấy tay ta.
Mặc Thanh đá/nh xe, chúng ta đi một mạch đến cửa tiệm.
"Đến rồi, xuống xe thôi."
Ta rút tay mình về, tự mình xuống xe trước.
Lòng bàn tay trống rỗng, ánh mắt Tạ Quan Ngọc khẽ d/ao động, ẩn ẩn lộ ra vài phần bất an, chàng theo chân xuống xe.
Ta dẫn chàng vào tiệm.
Trời đã về chiều, nắng không còn gay gắt nữa.
Người đến m/ua sắm khá đông.
Ta không quan tâm đến Tạ Quan Ngọc nữa, đi vào căn phòng nhỏ phía sau tiệm.
Không gian ở đó không lớn.
Trên bàn chất đầy sổ sách.
Ta ngồi xuống ghế, gẩy bàn tính, bắt đầu kiểm kê sổ sách.
Tạ Quan Ngọc vẫn luôn im lặng, cứ thế nhìn ta.
Từ lúc kiểm kê sổ sách, đến khi có khách xảy ra tranh chấp, chưởng quầy đến xin ý kiến ta.
Cho đến khi ta xử lý xong mọi việc.
Trời cũng đã tối hẳn.
Tạ Quan Ngọc đứng đó suốt hơn nửa canh giờ.
Chàng chăm chú nhìn ta, khi cất lời, trong giọng nói pha lẫn vài phần r/un r/ẩy khó nhận ra: "A Yểu, nàng làm vậy là có ý gì?"