【Thực ra nam chính đối với người mẹ kế này là thật lòng, nếu bà ta không tự tìm đường ch*t, thì căn bản sẽ không ch*t thảm đến thế.】
Ta kinh ngạc nhìn đi nhìn lại.
Tay run lên, ta che chở Hồng Huyên ra sau lưng.
Ta khẽ an ủi nó: "Đừng sợ, có mẫu thân ở đây."
Nhị bá thấy ta che chở, tức đến mức không nói nên lời.
"Tẩu tẩu, ý của tẩu là sao đây!"
Ta vỗ về: "Đừng vội, trước mắt việc chữa b/ệnh cho Huyền Lãng quan trọng hơn, chúng ta hãy đi xem nó thế nào đã."
Nhị bá phất tay áo, hừ lạnh một tiếng.
Thế là cả đám lại quay người, đi về phía viện của Huyền Lãng.
Lang trung đang túc trực không rời nửa bước.
Sắc mặt Huyền Lãng đỏ bừng, trông rất tệ.
Nhị bá nóng ruột không thôi, gi/ận dữ nói: "Chẳng lẽ phải đợi con ta ch*t đi, hai mẹ con các người mới cam tâm sao!"
【Đến rồi đến rồi, chỉ cần đường đệ ch*t, mẹ kế của nam chính lại bắt đầu diễn kịch thôi.】
Hồng Huyên lao đến cạnh giường, ân cần hỏi: "Lang trung, đệ đệ của con thế nào rồi?"
Lang trung thở phào một hơi, đáp: "Hiện giờ đang sốt cao, chăm sóc kỹ lưỡng hai ngày, hạ sốt rồi, nằm nghỉ tĩnh dưỡng hai tháng là sẽ ổn thôi."
Hồng Huyên trút được gánh nặng.
03
Ta cũng trút được gánh nặng.
【Chuyện gì thế này? Mẹ kế không hạ đ/ộc?】
【Đường đệ không ch*t, nam chính tạm thời sẽ không bị đuổi khỏi nhà, chắc chắn mẹ kế lại đang ủ mưu gì đó.】
【Mong chờ nam chính phản công vả mặt.】
Kiếp này, ta quả thực đã dừng tay.
Vì tấm chân tình của Hồng Huyên, vì tương lai của ta và Khác Mẫn, ta muốn đổi cách sống.
Nhị bá nghe nói Huyền Lãng không nguy hiểm đến tính mạng, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.
Nhưng vẫn không thèm đoái hoài đến chúng ta.
Ta kéo Hồng Huyên, trịnh trọng hành lễ xin lỗi ông ta.
"Nhị bá, chuyện này suy cho cùng là lỗi của Hồng Huyên, cũng trách ta dạy con không nghiêm, đợi gia chủ tỉnh lại, nhất định sẽ cho huynh một lời giải thích."
Sau đó chúng ta rời đi.
Trên đường về, nước mắt Hồng Huyên từng giọt rơi xuống đất.
Ta bật cười: "Vừa nãy không khóc, giờ nghe đệ đệ không sao rồi, sao lại khóc thế này?"
Hồng Huyên cố sức lau nước mắt, bĩu môi.
"Con đã liên lụy đến mẫu thân rồi."
Khoảnh khắc đó, lòng ta bỗng chốc mềm nhũn.
Ta xoa đầu nó.
Cười nói: "Con còn trẻ, nào có ai không phạm sai lầm, chỉ là sai rồi phải biết nhận, biết sửa, mới là đứa trẻ ngoan, biết không?"
Hồng Huyên gật đầu.
Đúng lúc nữ tỳ đến báo: "Phu nhân, gia chủ tỉnh rồi."
Hồng Huyên vừa nghe thấy, lập tức co rúm người lại.
Nó mím môi: "Mẫu thân, con không vào gặp phụ thân đâu, kẻo ông ấy thấy con lại nổi gi/ận."
Dưới sự thúc đẩy của ta suốt nhiều năm, mối qu/an h/ệ giữa hai cha con họ hiện giờ đã trở thành một thế bế tắc.
La Thiệu Nguyên đối với Hồng Huyên là nỗi gi/ận dữ vì "rèn sắt không thành thép", còn Hồng Huyên thì oán trách phụ thân không tin tưởng, không thấu hiểu mình.
Mỗi lần gặp mặt, luôn tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Ta nắm lấy tay Hồng Huyên, ôn tồn nói: "Con vừa mới nói đó thôi, phạm sai lầm thì phải nhận."
Lúc này nó mới cúi đầu, cùng ta vào sân.
Vừa bước vào, một tách trà nóng liền bay thẳng về phía La Hồng Huyên.
La Thiệu Nguyên ngồi ở vị trí chủ tọa, khí thế hừng hực, quát lớn: "Nghịch tử! Ngày thường ngươi ngỗ ngược với bề trên, kết bè kết phái với đám bạn x/ấu đ/á gà chọi chó thì thôi, hôm nay suýt chút nữa đá/nh ch*t đường đệ ngươi, người đâu, lấy gia pháp lại đây!"
Ta vội vàng ngăn ông lại: "Gia chủ, hãy khoan đã."
【Mỗi lần cha nam chính muốn đá/nh nam chính là mẹ kế này lại ra ngăn cản, lát nữa chắc chắn lại bắt đầu khóc lóc, cái roj này không đá/nh xuống thì hai cha con họ sẽ mãi mãi có khoảng cách.】
【Dẫn đến việc nam chính lúc này đã rất h/ận cha mình rồi.】
La Thiệu Nguyên trút gi/ận lên ta: "Đứa nghiệt chướng bất hiếu này, lần nào nàng cũng bao che, nó chính là bị nàng chiều hư rồi!"
Ta vỗ lưng ông, nói: "Hồng Huyên quả thực đáng ph/ạt."
"Chỉ là không nên đá/nh đ/ập lung tung, gia chủ, dạy con cũng có quy tắc, chuyện hôm nay nó và Huyền Lãng đều có lỗi, Hồng Huyên bị ph/ạt thế nào, thì Huyền Lãng cũng nên bị ph/ạt như thế."
"Hồng Huyên, con có nhận không?"
Hồng Huyên dường như không ngờ kết quả hôm nay lại ôn hòa như vậy, nó ngẩn người ra một lúc rồi nói: "Con nhận."
đá/nh xong trượng, lưng Hồng Huyên đã rá/ch nát da th!t.
Thế nhưng nó không nói một lời, ôm lấy mông rồi bỏ đi.
La Thiệu Nguyên nhìn bóng lưng nó, hừ lạnh một tiếng.
Ta mỉm cười đưa tách trà cho ông: "Gia chủ bớt gi/ận."
【Chuyện gì thế này, mẹ kế đ/ộc á/c đổi chiến thuật rồi à?】
【Nói mới nhớ, mẹ kế sớm đã bắt đầu hạ đ/ộc cha nam chính rồi mà, sao trông sắc mặt ông ta vẫn tốt thế kia.】
【Nói nhảm, nếu mà phát hiện ra ngay thì còn gọi là th/uốc đ/ộc chậm à? Ngươi tưởng người ta làm sao mà lặng lẽ lấy mạng cha nó được chứ.】
Tay ta cứng đờ.
Đến cả chuyện kiếp trước ta hạ đ/ộc La Thiệu Nguyên mà nó cũng biết!