Anh ấy đứng rất gần tôi.
Gần đến mức tôi ngửi thấy mùi hương gỗ quen thuộc trên áo anh.
Trong bóng tối của khách sạn, tôi đã vô số lần tựa vào mùi hương này để chìm vào giấc ngủ.
Anh ấy dường như cũng ngửi thấy điều gì đó.
Ánh mắt đột ngột thay đổi.
"Em dùng loại dầu gội gì thế?"
Tim tôi hẫng một nhịp.
Không xa, Từ Mị gọi anh.
"Bùi Tê Yến."
Anh lúc này mới sực tỉnh, buông tôi ra.
Từ Mị khoác lấy cánh tay anh, ném về phía tôi một ánh mắt cảnh cáo.
12
Ngày hôm sau, trên diễn đàn trường xuất hiện một bài đăng.
Tiêu đề là:
【Cô nàng có vết bớt khoa Kinh tế cùng lúc câu dẫn nhiều người, dựa vào việc b/án thảm để lừa trai đẹp, đời sống riêng tư hỗn lo/ạn.】
Trong bài đăng có ảnh tôi đi ăn cùng Trình Thuật.
Có ảnh cậu ấy khoác áo cho tôi dưới mưa.
Còn có vài tấm ảnh chụp màn hình camera khách sạn mờ nhòe.
Trong ảnh, tôi đeo kính râm và khẩu trang, bước vào khách sạn lúc đêm khuya.
Người đăng bài nói, tôi thường xuyên qua đêm ở khách sạn với những người đàn ông khác nhau.
Trình Thuật chỉ là một trong số đó.
Trong phần bình luận, có người nhận ra tôi.
【Trước đó người tr/ộm vòng tay của bạn cùng phòng cũng là cô ta đúng không?】
【Nhìn thế kia mà cũng biết chơi đấy chứ.】
【Nhìn cô ta bình thường thật thà, không ngờ lại lẳng lơ thế.】
【Có phải vì mặt mũi khó coi nên chỉ có thể dùng cách này để giữ chân đàn ông?】
Bài đăng nhanh chóng lan truyền khắp trường.
Khi tôi đi học, phía sau liên tục có người cười tr/ộm.
Có người cố tình nói khi tôi đi ngang qua:
"Đeo khẩu trang vào khách sạn, đúng là có tình thú thật đấy."
Tôi siết ch/ặt cuốn sách.
Không hề quay đầu lại.
Những bức ảnh khách sạn đó, chỉ có Từ Mị mới biết thời gian và địa điểm.
Phòng luôn là cô ta đặt.
Ngay cả việc đêm đó tôi mặc gì, cô ta cũng biết rõ mồn một.
Tôi trở về ký túc xá.
Từ Mị đang trang điểm.
Tôi đặt điện thoại trước mặt cô ta.
"Bài đăng này là cậu đăng à?"
Cô ta liếc nhìn.
"Liên quan gì đến tôi?"
"Ảnh khách sạn chỉ có cậu mới có."
"Cậu đi thuê phòng với đàn ông, bị người ta chụp được cũng trách tôi à?"
Khóe môi cô ta khẽ nhếch lên.
"Chúc Nghi, ruồi không bâu vào trứng không có vết nứt đâu."
13
Tôi đưa tay tắt đèn gương trang điểm trước mặt cô ta.
"Cái vòng tay cũng là cậu bỏ vào cặp mình đúng không?"
Sắc mặt Từ Mị trầm xuống.
"Cậu có bằng chứng không?"
Cửa ký túc xá đột nhiên bị đẩy ra.
Bùi Tê Yến bước vào.
Anh che chở Từ Mị ra sau lưng.
"Cô đã làm lo/ạn đủ chưa?"
Tôi nhìn anh.
"Đây là ký túc xá nữ."
"Ai cho phép anh vào?"
"Từ Mị nói cô đe dọa cô ấy."
Bùi Tê Yến nhìn tôi bằng ánh mắt chán gh/ét.
"Trước thì tr/ộm đồ, giờ lại vu khống cô ấy đăng bài."
"Chúc Nghi, cô còn muốn giả vờ đến bao giờ nữa?"
"Tôi không vu khống cô ấy."
Tôi mở điện thoại.
"Ảnh trong bài đăng giống hệt với ảnh trong tay Từ Mị."
Từ Mị đỏ hoe mắt vì tủi thân.
"Đó là vì mình lo cậu ấy xảy ra chuyện, nên mới lưu lại ảnh cậu ấy đi khách sạn thôi."
"Mình không ngờ cậu ấy lại còn quay sang cắn ngược lại mình."
Thần sắc Bùi Tê Yến càng thêm lạnh lẽo.
"Xin lỗi Từ Mị đi."
Tôi từ chối:
"Việc tôi không làm, tôi sẽ không xin lỗi. Nếu đã vậy, chúng ta hãy gọi Trình Thuật đến đối chất."
Tôi lập tức gọi cho Trình Thuật.
Cậu ấy không chút do dự:
"Mình qua ngay."
Mười bốn phút sau, Trình Thuật xuất hiện ngoài cửa ký túc xá.
Tôi đi đến trước mặt cậu ấy.
"Trình Thuật, cậu nói cho họ biết đi."
"Những chuyện bài đăng nói, đều là giả."
Trình Thuật không nhìn tôi, trái lại nhìn chằm chằm Từ Mị phía sau Bùi Tê Yến.
Lúc này, tôi đột nhiên chú ý.
Trên cổ tay Trình Thuật, đeo một sợi dây đỏ.
Đó hình như là sợi dây mà Từ Mị đã đan suốt hai ngày qua.
Trong lòng tôi đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành.
14
Trình Thuật cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Trong mắt không còn sự dịu dàng như đêm mưa nữa.
"Một phần trong bài đăng là thật."
Tôi sững sờ.
"Cái gì?"
"Chúc Nghi quả thực luôn câu dẫn mình."
Giọng cậu ấy không lớn.
Nhưng từng chữ từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
"Cậu ấy biết mình từng thích cậu ấy."
"Nên thường xuyên tìm mình, nói mình bị b/ắt n/ạt, để mình đồng cảm với cậu ấy."
"Cậu ấy còn ám chỉ rằng, có thể cùng mình đến khách sạn."
Cửa ký túc xá vây kín người.
Ống kính điện thoại chĩa thẳng vào mặt tôi.
Đầu ngón tay tôi lạnh buốt.
"Trình Thuật, cậu nói lại lần nữa xem."
Cậu ấy tránh ánh mắt tôi.
"Cậu là người thế nào, tự cậu hiểu rõ."
Từ Mị khẽ thở dài.
"Chúc Nghi, mình biết cậu ít được người khác thích."
"Nhưng cậu không thể vì người khác đối xử tốt với cậu, mà muốn bắt lấy tất cả mọi người được."
Tôi đột nhiên không nhịn được mà bật cười.
Nhớ đến món quà từ con cá b/éo mà Từ Mị nói.
Hóa ra người đó là Trình Thuật.
Người mà tôi từng giúp đỡ, người mà tôi tưởng rằng sẽ hiểu mình.
Cũng là một con cá trong ao của Từ Mị.
Cậu ấy tiếp cận tôi không phải để báo đáp.
Mà là để giúp Từ Mị giám sát tôi.
15
Bùi Tê Yến đứng chắn trước Từ Mị.
Sự chán gh/ét trong mắt đã không còn che giấu được nữa.
"Giờ cô còn gì để nói không?"
Tôi nhìn anh.
Đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.
"Có."
Nụ cười của Từ Mị cứng đờ.
Tôi chậm rãi lên tiếng:
"Sau khi anh và Từ Mị yêu qua mạng, tất cả tin nhắn thoại đều là tôi gửi."
"Người mỗi thứ Sáu đến khách sạn gặp anh, cũng là tôi."
"Từ Mị chưa từng thích anh."
"Cô ta chỉ muốn lấy tiền từ anh thôi."
Bên ngoài ký túc xá xôn xao.
Bùi Tê Yến nhìn chằm chằm tôi.
Hai giây sau, anh đột nhiên cười lạnh thành tiếng.
"Từ Mị quả nhiên không nói sai."
"Cô ấy đã sớm nói với tôi, sau khi cô bị vạch trần, nhất định sẽ bịa ra những lời này."
Từ Mị nắm lấy tay áo anh.
"Bùi Tê Yến, đừng chấp nhặt với cô ấy."
"Cô ấy chỉ là quá thích anh thôi."
Tôi nói thêm vài chi tiết mà Từ Mị không biết.
Thần sắc Bùi Tê Yến thoáng d/ao động.
Nhưng Từ Mị nhanh chóng ôm lấy cánh tay anh.
"Những chuyện này mình đều đã kể với cô ấy rồi."
"Đương nhiên là cô ấy biết."
Bùi Tê Yến im lặng một lúc.
Sau đó nhìn về phía tôi.
"Được."
"Nếu cô nói người luôn hẹn hò với tôi là cô."
"Vậy những món quà tôi tặng cô đâu?"
16
Tôi há miệng.
Không phát ra tiếng.
Những món quà đó.
Vòng tay, dây chuyền, nước hoa, túi xách.
Mỗi món đều nằm trong tay Từ Mị.
Tôi không giữ lại bất cứ món nào.
Bùi Tê Yến nhìn phản ứng của tôi, chút do dự cuối cùng trong đáy mắt cũng tan biến.
"Không lấy ra được à?"
Từ Mị thì thầm:
"Mình biết ngay mà."
"Cô ấy tr/ộm vòng tay trước đó, có lẽ chính là để chuẩn bị cho hôm nay."
Bùi Tê Yến nâng cằm:
"Chúc Nghi."
"Cô thực sự rất gh/ê t/ởm."
Anh từng ôm tôi trong bóng tối.
Nói rằng dù tôi trông như thế nào anh cũng thích.
Giờ đây ánh đèn sáng rực.
Anh nhìn thấy khuôn mặt tôi, chỉ còn lại sự chán gh/ét.
Bùi Tê Yến ôm lấy vai Từ Mị.
"Sau này tránh xa cô ta ra."
"Loại người này vì tranh giành đàn ông, chuyện gì cũng làm được."