Thanh Hòa

Chương 3

11/08/2026 16:10

Huynh trưởng thấy thế, lập tức nghênh đón.

"Thế tử…… không phải nói chúng ta đến đón Thanh Hòa sao?"

"Sao người lại đích thân tới?"

Thế nhưng Triệu Yến lại chẳng hề đếm xỉa đến huynh ấy.

Ngược lại, hắn nhìn chằm chằm vào ta, đáy mắt như đang bốc lên ngọn lửa gi/ận dữ ngút trời.

Ta thấy tình hình không ổn, cũng chẳng muốn nán lại nơi này.

Liền hành lễ với họ.

"Nếu không còn chuyện gì khác, ta xin cáo từ trước."

Sau đó ta chẳng đoái hoài đến sắc mặt của họ.

Quyết tâm rời khỏi nhã gian, sải bước ra khỏi tửu lâu.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc ta chuẩn bị lên xe ngựa, Triệu Yến đột nhiên đuổi theo.

Hắn nắm ch/ặt cổ tay ta, mặt mày đen sầm nhìn ta.

"Nàng không phải thầm thương ta sao? Tại sao không muốn gả cho ta?"

Ta nhíu mày:

"Ta đã bao giờ nói mình thầm thương Thế tử?"

Cơ hàm của Triệu Yến căng cứng.

"Nếu nàng không thầm thương ta, tại sao mỗi lần ta gặp tỷ tỷ nàng, nàng đều phải lẽo đẽo theo sau?"

"Nếu nàng không có ý với ta, tại sao sau khi đính hôn lại đối xử tốt với ta như vậy?"

Lúc mới đính hôn.

Ta quả thực đã từng đối xử tốt với hắn.

Hắn là người trong mộng của trưởng tỷ, ta có lỗi với trưởng tỷ.

Đương nhiên là nói gì nghe nấy, một lòng chiều chuộng.

Mọi thứ liên quan đến hắn ta đều ghi tạc trong lòng, nhưng đó tuyệt nhiên không phải là yêu.

Thấy ta không đáp.

Triệu Yến lại bước tới một bước.

"Di thư đó nàng đã đọc chưa……"

"Có phải nàng…… đang oán trách ta chuyện từ hôn năm xưa?"

Ta ngẩn người.

Suốt hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Triệu Yến nhắm mắt lại.

Yết hầu lên xuống cuộn trào, giọng nói khàn đặc như sợi dây đàn bị đ/ứt.

"Xin lỗi…… năm đó ta không hề muốn làm như vậy, chỉ vì trong lòng ta cảm thấy có lỗi với Thanh Trúc."

"Vốn dĩ ta chỉ nghĩ là cưới Thanh Trúc vào cửa trước, nàng có huynh trưởng che chở sẽ không xảy ra chuyện gì."

"Nào ngờ hắn lại hiểu lầm ý ta, đuổi nàng đến Thanh Châu……"

"Nhưng sau đó……"

Hắn không biết nhớ tới điều gì, đột ngột mở mắt.

Đáy mắt sâu thẳm ẩn chứa những cảm xúc khó lòng che giấu.

Hắn quả quyết nói:

"Nay Thanh Trúc đi rồi, ta mới biết người mình thầm thương tr/ộm nhớ chính là nàng!"

"Ta nguyện cưới nàng làm chính thê!"

10

Ta từng oán h/ận Triệu Yến.

Cũng từng mơ tưởng về bộ dạng hối lỗi của hắn trước mặt ta.

Ngày đó ta nghe được cuộc đối thoại của bọn họ.

Gi/ận dữ khôn cùng.

Ta hùng hổ muốn đi tố cáo Triệu Yến, vạch trần việc hắn h/ủy ho/ại danh tiết của ta.

Nhưng nửa đường ta lại bị muội muội của hắn chặn lại.

Triệu Minh Châu sai người bắt ta đến ngôi miếu hoang.

Ngày đó trời đổ mưa lớn.

Trong miếu hoang là một cỗ qu/an t/ài đã chuẩn bị sẵn cho ta.

Ả sai hạ nhân t/át ta hai mươi bạt tai.

L/ột y phục của ta, ném ta vào trong cỗ qu/an t/ài đó.

Ta bị bịt miệng không kêu thành tiếng.

Bên tai chỉ có tiếng cười hả hê của Triệu Minh Châu.

"Đồ sao chổi này! Dám hại ca ca ta ra nông nỗi đó, hôm nay ta nhất định phải bắt nàng đền mạng!"

"Ca ta đã nói rồi, không cần giữ lại thể diện!"

Bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, trong qu/an t/ài tối đen như mực.

Cho dù ta có gào thét thế nào cũng chẳng ai nghe thấy.

Móng tay ta cào xước cỗ qu/an t/ài.

Để lại những vệt m/áu loang lổ.

Ta nén đ/au, thầm nhủ trong lòng.

Sau này nếu Triệu Yến có hối h/ận.

Ta nhất định phải trả lại đủ hai mươi bạt tai này.

Để hắn cũng phải nếm trải nỗi nh/ục nh/ã như ta hôm nay!

Thế nhưng hôm nay ta thật sự đợi được thời khắc này.

Mới nhận ra nỗi oán h/ận và sợ hãi của mình, sớm đã được Tạ Hành xoa dịu từ những năm qua.

Ta đứng trước mặt hắn.

Nhìn vào mắt hắn, thản nhiên đáp.

"Nhưng ta không muốn nữa."

11

Khi ta về phủ, Tạ Hành vẫn chưa về nhà.

Nha hoàn vội vã đưa thư tới.

"Phu nhân, Vương gia nói người sẽ về muộn, bảo người cứ đợi ở biệt viện thêm một ngày."

Vương phủ người đông mắt nhiều, nơi này vô cùng tĩnh lặng.

Từ khi mang th/ai, ta đã dọn đến đây dưỡng th/ai.

Ta cất bức thư đi.

"Chuyện hôm nay không được nói cho chàng biết."

Nha hoàn vâng lời.

Nhìn xấp thư sắp tràn ra khỏi hộp.

Lại không nhịn được mà cảm thán.

"Vương gia đối với phu nhân thật tốt, ngày nào cũng viết thư cho phu nhân, thật là ân ái."

"Ai mà ngờ được tình cảm tốt đẹp nhường này, lại là do Vương gia yêu từ cái nhìn đầu tiên."

Ta nhìn đĩa bánh ngọt trên bàn.

Không hề tiếp lời.

Thực ra không phải vậy.

Năm đó sau khi hôn sự giữa ta và Tạ Hành không thành.

Chàng liền vội vã rời khỏi kinh thành.

Sau đó ta bị huynh trưởng đưa đến Thanh Châu.

Nhưng xe ngựa lại hỏng giữa đường.

Lúc đó ta vừa bò ra khỏi qu/an t/ài, vì k/inh h/oàng lại dầm mưa.

Suốt dọc đường sốt cao không lui.

Người đá/nh xe thấy thế liền tưởng ta không sống nổi nữa.

Cư/ớp lấy lộ phí và trang sức của ta rồi bỏ xe mà đi.

Ta lúc đó mạng sống chỉ mành treo chuông.

Tình cờ đụng phải Tạ Hành.

Chàng biết thân phận của ta, niệm tình xưa mà c/ứu ta.

Ngày đó chàng không hỏi ta tại sao lại xuất hiện ở đây.

Ta cũng không hỏi chàng định đi đâu.

Chàng cho ta lộ phí, tìm thầy th/uốc cho ta rồi từ biệt tại đó.

Ta ở khách điếm dưỡng thương nửa tháng.

Đợi sức lực hồi phục mới chuẩn bị lên đường.

Nhưng ta chẳng còn nơi nào để đi.

Năm đó tỷ tỷ đi lạc.

Ngay cả nhà ngoại cũng oán trách ta.

Ta và họ vốn chẳng thân thiết, sao họ có thể đối xử tử tế với ta.

Đúng lúc nghe dân chúng đồn rằng, Hoài Nam Vương mới tới đang tìm quân y trong vùng.

Ta từng học y ở Dược Tiên Cốc, liền chủ động đi tìm.

Nào ngờ lại đụng phải Triệu Yến.

Lúc này hắn đã biết chuyện của ta ở kinh thành, cũng biết ta đã từ hôn.

Liền giữ ta lại.

Sau đó một năm ta theo chàng ở trong quân doanh.

Cùng chàng đi dẹp phỉ, c/ứu chữa tướng sĩ và dân chúng.

Rồi sau đó chúng ta nảy sinh tình cảm, thành thân ở Giang Nam.

Cho đến tận hôm nay.

Chúng ta đã thành thân ba năm, vẫn ân ái như thuở ban đầu.

Ta xoa xoa cái bụng đã lùm lùm.

Đáy mắt là vẻ dịu dàng khó giấu.

"Đi lấy kim chỉ của ta tới, ta muốn thêu một đôi bình an phù cho Vương gia và đứa trẻ."

Thế nhưng nha hoàn vừa đi.

Ta liền nhận được một bức thư huynh trưởng nhờ người gửi tới.

"Mẫu thân vì gi/ận con mà b/ệnh cũ tái phát, thổ huyết ngất xỉu rồi!"

"Trong mơ cũng c/ầu x/in được gặp con lần cuối!"

"Nếu con còn chút lương tâm, thì mau tới gặp bà ấy!"

12

Dẫu sao cũng là tình mẫu tử.

Ta không yên lòng, vẫn quay lại khách điếm.

Chuyện năm xưa Tạ Hành đều biết rõ.

Ta không muốn làm bẩn tay chàng, nên một mình đi gặp.

Nhưng vì sợ chàng lo lắng.

Lúc đi cũng để lại một bức thư.

"Bạn cũ kinh thành hẹn gặp, ta đi một lát sẽ về, phu quân đừng lo lắng."

Sau khi ra khỏi phủ.

Không ngờ huynh trưởng lại để Triệu Yến đến đón ta.

Ta tuy không thoải mái, nhưng vì lòng nóng như lửa đ/ốt nên đành nhẫn nhịn.

Thế nhưng qua nửa tuần hương, vẫn chưa đến khách điếm.

Ta lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành, vội vàng vén rèm lên, lại phát hiện đây căn bản không phải đường đến khách điếm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
3 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cháu trai trong bụng tôi cất tiếng nói

Chương 6
Chồng tôi qua đời vì tai nạn giao thông đã được 3 tháng, phôi thai thụ tinh trong ống nghiệm của tôi đã cấy ghép thành công. Tôi ôm di ảnh anh ấy khóc nức nở, kể cho anh nghe tin vui này. Thế nhưng, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của thai nhi trong bụng. 【Đây chính là người mẹ mà bố và mẹ đã chọn cho tôi sao?】【Vừa già vừa nghèo, tôi chẳng thích chút nào!】【Nếu không phải vì cô ta sắp nhận được tiền bồi thường, tôi mới không cần cô ta!】【Nghe nói còn phải sống cùng cô ta đến tận khi đi mẫu giáo, thật đáng ghét.】【Hừ, tôi nhất định phải hút cạn kiệt cơ thể cô ta, hành hạ cho cô ta chết mới thôi!】 Đúng lúc này, em gái tôi đẩy cửa bước vào. "Chị, mẹ bảo lần thụ tinh này của chị thành công lắm? Mau đưa em xem kết quả kiểm tra thai kỳ nào." Thai nhi trong bụng bỗng nhiên lại truyền đến tiếng lòng. 【A, mẹ, là mẹ, mẹ đến thăm con rồi!】 Tôi lén lút lấy điện thoại ra, đặt lịch phẫu thuật phá thai và cấy ghép phôi lần hai.
Hiện đại
Gia Đình
0
Tri Dư Chương 8