"Phụ thân... người nói gì vậy? Chính người đã 🔪 hại Tín Vương, phụ thân của Tri Dư!"
Bùi Diễn gầm lên chất vấn trong sự không tin nổi, cuối cùng chỉ nhận lại vẻ lạnh lùng của phụ thân.
"Ta chỉ muốn làm rạng danh gia tộc họ Bùi! Ngươi và ta đều là người nhà họ Bùi, điều nên làm là tiến lên phía trước, khiến nhà họ Bùi ngày càng hưng thịnh!"
Phụ thân Bùi quay đầu nhìn Tạ Nghiên Chu, đáy mắt tràn đầy vẻ thẹn quá hóa gi/ận sau khi kế hoạch thất bại.
Tạ Nghiên Chu nghiêm giọng quở trách, thanh trường ki/ếm trong tay rạ/ch một đường qua cổ áo phụ thân Bùi.
"Vậy thì người cũng không nên s/át h/ại trung lương, h/ãm h/ại triều thần!"
Phụ thân Bùi cúi đầu cười lạnh.
"Sự việc đã đến nước này, mọi thứ đều là vô ích, đã vậy thì đừng trách ta."
Dứt lời, ông ta né tránh thanh ki/ếm rồi đột ngột đứng bật dậy.
"Phụ thân!"
Theo tiếng kêu kinh hãi của Bùi Diễn, một mũi tên x/é toạc không trung, đ/âm xuyên qua ngựk phụ thân Bùi.
Tất cả mọi người quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
13
Phụ thân Bùi bị xử tử tại chỗ, trước lúc lâm chung ông ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ta.
"Phụ thân! Phụ thân!"
Bùi Diễn ngã ngồi xuống đất, ôm lấy phụ thân gào khóc. Chàng vừa định đứng dậy thì khí huyết trào ngược, phun ra một ngụm m/áu rồi ngất lịm đi.
Nhà họ Bùi mà phụ thân Bùi một lòng muốn làm rạng danh chỉ sau một đêm lụi bại. Thánh thượng hạ chỉ tịch thu tài sản, hơn trăm nhân khẩu nhà họ Bùi bị liên lụy, nam đinh chờ ngày xử trảm, nữ quyến bị đưa vào nô tịch, vĩnh viễn không được đặt chân vào kinh.
Đêm trước ngày hành hình, ta lại gặp Bùi Diễn lần nữa, Tạ Nghiên Chu rót rư/ợu cho chàng.
Bùi Diễn khẽ ngẩng đầu, lê thân x/ác mệt mỏi đứng dậy cầm chén rư/ợu uống cạn.
"Một mạng đổi một mạng, ta không h/ận nàng."
Giọng chàng khàn đặc, hốc mắt đỏ hoe khi nhìn ta.
Ta đến đây vốn chỉ để cùng Tạ Nghiên Chu tiễn chàng một đoạn, nghe lời chàng nói, ta lên tiếng.
"H/ận hay không h/ận, ta đều không quan tâm. Ta chỉ thấy may mắn vì năm xưa ngươi đã để Tạ Nghiên Chu thay thế, chứ không phải thật lòng muốn cưới ta."
Rời khỏi Chiêu Ngục, ta và Tạ Nghiên Chu không dừng lại thêm, mà lên đường trở về Bắc Việt.
Sau ba ngày đường, bộ hạ cũ của phụ thân sớm đã ra đón, thấy ta bình an vô sự trở về, ai nấy đều đỏ hoe mắt.
Ta cùng Tạ Nghiên Chu đi tế bái phụ thân.
Nhìn tấm bia m/ộ trên nền đất vàng, ta đặt thánh chỉ xuống, đ/ốt giấy tiền cho người.
"Phụ thân... con đến đón người về nhà."