Tôi đứng phắt dậy, túm ch/ặt lấy cổ áo nó: "Được thôi! Vậy thì mày cũng lôi 20 vạn ra báo đáp bà ấy đi!

"Ng/u Miểu, tao nói cho mày biết, đứa bé là của tao, hôm nay tao không thấy đủ 20 vạn, một ngụm cơm hay một ngụm nước tao cũng không nuốt trôi."

"Tiền là của tao, con cũng trong bụng tao, tao muốn xử lý thế nào thì tùy tao!"

07

Mẹ tôi vươn tay, kéo kéo vạt áo Ng/u Miểu.

"Thôi, đừng nói nữa, Tiểu Miểu, con ra ngoài với mẹ nấu cơm cho chị con ăn đi."

Ng/u Miểu r/un r/ẩy toàn thân, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Tôi cười lạnh: "Tiểu Miểu, mày có thời gian gây sự với tao, chi bằng lo mà chăm sóc chuyện con cái của mày đi."

Ng/u Miểu cũng hừ một tiếng: "Chị, đừng nói khó nghe vậy, ai cười đến cuối cùng còn chưa biết được đâu."

"Được được được, ai cười cuối cùng là người thắng, nhưng bây giờ, tao phải thấy được 20 vạn của tao."

Mẹ tôi và Ng/u Miểu rời khỏi phòng lúc nào không hay.

Sau khi x/ác định bọn họ đang thì thầm trong bếp, tôi chạy ra ban công gọi điện cho bác sĩ quen.

【Alo, bác sĩ Trần, phiền bác giúp cháu kiểm tra xem số hiệu phôi th/ai được cấy vào cơ thể cháu là bao nhiêu.】

Bác sĩ Trần: 【Có chuyện gì vậy? Có điểm nào bất thường sao?】

Điểm bất thường ư?

Bà ấy nhắc tôi mới nhớ.

Hôm đó tôi đặt lịch phẫu thuật, ban đầu là bác sĩ Trần trực tiếp làm cho tôi.

Nhưng hôm đó bác sĩ Lý lại nói, bác sĩ Trần có việc đột xuất, loại tiểu phẫu này để cô ấy thay thế là được.

【Cháu nghi ngờ phôi th/ai trong bụng cháu không phải là của cháu và Trần Trạch.】

【Cái gì?】

Tiếng kinh ngạc của bác sĩ Trần làm tai tôi đ/au nhói.

【Bác bình tĩnh đã, chuyện này, cháu hy vọng bác giúp cháu một việc...】

Tôi kể lại kế hoạch cho bác sĩ Trần nghe.

Tạm thời không muốn bà ấy làm ầm ĩ lên, chỉ cần lén lút giúp tôi tráo đổi phôi th/ai là được.

Cứ như vậy, chúng tôi hẹn nhau chiều hôm sau sẽ tiến hành phẫu thuật ph/á th/ai.

Đáng lẽ phải đợi hai ba tháng mới cấy lại được, nhưng tôi không đợi nổi nữa.

Chênh lệch trước sau hai tuần còn dễ giải thích, nhưng nếu chênh lệch thời gian quá lâu, rất dễ khiến bọn họ nghi ngờ.

【Mày làm gì vậy? Mày muốn đổi đứa bé đi? Mụ đàn bà x/ấu xa, x/ấu xa! Tao muốn mẹ, tao muốn bà ngoại!】

Tôi đ/ấm mạnh một cú vào bụng: 【Thằng nghiệt chủng, mày đi đi! Có bản lĩnh thì bảo mẹ mày sinh mày ra đi!】

【Á! đ/au quá!】

08

Nửa tiếng sau, Ng/u Miểu bực bội đẩy cửa phòng tôi vào.

"Dậy ăn cơm!"

Tôi lười biếng đáp: "Không thấy 20 vạn của tao, tao tuyệt thực."

Mẹ tôi thở dài: "Được được, cho con, cho con được chưa?"

Rất nhanh, mẹ tôi lại chuyển cho tôi 20 vạn.

Tôi vui vẻ đứng dậy, vừa vặn đối diện với ánh mắt gi/ận dữ của Ng/u Miểu.

Xem ra nửa tiếng này nó đã phải xoay xở không ít.

Nó và Tống Cương đã n/ợ không ít tiền, lại lấy đâu ra 20 vạn nhanh như vậy?

Ồ, tôi hiểu rồi, v/ay nặng lãi.

Tôi đếm những con số 0 trong điện thoại, hài lòng vỗ vỗ bụng mình.

"Bé cưng ngoan, lấy được tiền rồi, mẹ đưa con đi ăn món ngon!"

【Ai là bé cưng của mày! Mày không phải mẹ tao! Đồ mặt dày!】

Tôi xỏ dép, ngồi xuống bàn ăn.

Vỗ bụng hỏi: 【Bé cưng, con thích ăn gì nào? Bà ngoại làm nhiều món ngon lắm này!】

【Con muốn đùi gà, đùi gà thơm lắm! Con không ăn cá, cá tanh lắm.】

Tôi cười: "Ồ, bé cưng của mẹ thích ăn cá, không thích ăn đùi gà, vậy chúng ta ăn cá nhé."

Mẹ tôi vui mừng bưng đĩa cá đặt ngay trước mặt tôi.

Phải nói là, đứa trẻ này có khẩu vị giống hệt Ng/u Miểu.

Nó từ nhỏ không ăn lấy một miếng cá, ăn một miếng là nôn ba ngày, cực kỳ nh.ạy cả.m với mùi tanh.

【Mụ đàn bà thối! Tao đã bảo là ăn đùi gà, tao muốn ăn đùi gà!】

Tôi bực bội lầm bầm trong lòng: 【Mày ăn mẹ mày đi.】

Sau đó, tôi bắt đầu thưởng thức món cá hấp một cách ngon lành.

【Ọe! Ọe! Gh/ê quá, mùi gì thế này!】

Ng/u Miểu nghi ngờ nhìn tôi: "Chị, chị không muốn ăn đùi gà à? Sao chị mang th/ai mà lại thích ăn cá thế?"

Tôi nhún vai: "Chị không được thích ăn cá à? Mày có cao kiến gì về việc mang th/ai sao?"

09

Sắc mặt Ng/u Miểu trắng bệch tức thì.

Tôi tiến lại gần nó: "Tiểu Miểu, từ khi chị mang th/ai, em trở nên lạ lắm đấy."

Ng/u Miểu khom lưng lùi lại.

"Em... em đâu có..."

"Không có sao? Chị thấy em vô cùng khác thường, khiến chị nghi ngờ đứa trong bụng chị là con của em đấy."

Cơ thể mẹ tôi cứng đờ, đôi đũa trên tay bà rơi lạch cạch xuống đất.

Ng/u Miểu cũng mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nhìn chằm chằm tôi như gặp q/uỷ.

【Mụ đàn bà x/ấu xa, mày dọa mẹ tao, mày biết rõ tao không phải con mày, mày còn dọa bà ấy!】

Tôi cắn ch/ặt môi, sợ tiếng lòng mình bật thốt ra ngoài.

【Thằng ranh con, tốt nhất mày ngoan ngoãn cho tao, nếu không tao cho mày nhịn đói mà lên đường!】

【Mẹ ơi! Bà ngoại ơi! C/ứu con với, mụ đàn bà x/ấu xa muốn 🔪 con, ô ô ô! C/ứu con với!】

Không khí trong phòng khách hạ xuống mức đóng băng.

Chúng tôi như muốn nghe thấy cả tiếng tim đ/ập của đối phương.

Đúng lúc này, cửa lớn vang lên tiếng lạch cạch.

Em rể Tống Cương về rồi.

"Ơ? Ăn cơm rồi à? Sao không đợi tôi?"

Ng/u Miểu đứng dậy đón nó: "Ôi, chồng ơi, không phải tại chị em sao, chị ấy đói rồi."

Tôi nuốt một miếng cá lớn: "Tại sao phải đợi mày? Mày là nhân vật lớn lao gì à?"

Tống Cương lao về phía tôi: "Mày nói cái gì?"

Tôi khom người, ôm ch/ặt lấy bụng.

"Á! đ/au quá! Vừa rồi bị các người làm cho tức ch*t, giờ lại bị nó hung dữ, đứa bé này e là sinh ra cũng không khỏe mạnh được đâu."

Mẹ tôi nhảy dựng lên chắn giữa chúng tôi.

Bà đẩy Tống Cương ra sau: "Được rồi được rồi, nổi gi/ận cũng phải xem thời điểm, chị con đang mang th/ai đấy, con nhịn một chút đi."

Tống Cương nhướng mày, hiểu được ẩn ý trong lời mẹ tôi.

Nó nhếch mép: "Được, tôi nhịn cô đến khi đứa bé đi mẫu giáo."

Tôi cũng nhướng mày với nó: "Còn gần bốn năm nữa, mày nhất định phải nhịn cho tốt đấy!"

10

Bữa cơm đó, tôi hànhz hạz bọn họ không ít.

Ng/u Miểu và Tống Cương muốn ăn gì, tôi đều tranh giành với bọn họ.

Bào th/ai trong bụng gào khóc hơn một tiếng đồng hồ, ồn ào đến mức khiến người ta phát đi/ên.

Đêm đến khi đi ngủ, tôi khóa trái cửa phòng lại.

Phòng người thì phải đề phòng, huống chi là ba con người này?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
3 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cháu trai trong bụng tôi cất tiếng nói

Chương 6
Chồng tôi qua đời vì tai nạn giao thông đã được 3 tháng, phôi thai thụ tinh trong ống nghiệm của tôi đã cấy ghép thành công. Tôi ôm di ảnh anh ấy khóc nức nở, kể cho anh nghe tin vui này. Thế nhưng, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của thai nhi trong bụng. 【Đây chính là người mẹ mà bố và mẹ đã chọn cho tôi sao?】【Vừa già vừa nghèo, tôi chẳng thích chút nào!】【Nếu không phải vì cô ta sắp nhận được tiền bồi thường, tôi mới không cần cô ta!】【Nghe nói còn phải sống cùng cô ta đến tận khi đi mẫu giáo, thật đáng ghét.】【Hừ, tôi nhất định phải hút cạn kiệt cơ thể cô ta, hành hạ cho cô ta chết mới thôi!】 Đúng lúc này, em gái tôi đẩy cửa bước vào. "Chị, mẹ bảo lần thụ tinh này của chị thành công lắm? Mau đưa em xem kết quả kiểm tra thai kỳ nào." Thai nhi trong bụng bỗng nhiên lại truyền đến tiếng lòng. 【A, mẹ, là mẹ, mẹ đến thăm con rồi!】 Tôi lén lút lấy điện thoại ra, đặt lịch phẫu thuật phá thai và cấy ghép phôi lần hai.
Hiện đại
Gia Đình
0
Tri Dư Chương 8