Canh Máu Con

Chương 6

13/08/2026 04:23

Nàng mới hay biết, nhà họ Hứa sớm đã nhúng tay vào việc này, Tống Minh Yên cùng người mẹ Hồ nhân của nàng ta sớm đã cấu kết với ngoại bang, mượn binh trợ giúp Cố Doãn Tri bước lên hoàng vị.

Câu chuyện dường như đã đi đến chương cuối.

Ngọc Nga vì c/ứu ta mà bị Cố Doãn Tri s/ỉ nh/ục tận cùng, lại dưới sự h/ãm h/ại của Tống Minh Yên mà tâm như tro tàn, uống cạn chén rư/ợu đ/ộc để đổi mạng cho ta.

Đúng lúc ấy, Cố Doãn Tri vội vã chạy đến, ngỡ ngàng hối h/ận, ôm lấy nàng mà đ/au đớn đến mức muốn ch*t đi sống lại.

Hắn cuối cùng cũng nhìn thấu bộ mặt thật của Tống Minh Yên, ta cũng nhờ Ngọc Nga mà may mắn giữ được một mạng.

Từ đó, Cố Doãn Tri làm Thiên tử, nàng trở thành Hoàng hậu, còn không quên vào đêm trừ tịch, cầu Cố Doãn Tri ban chỉ, lệnh cho ta và Hứa Ấp Niên phụng chỉ vào cung đoàn tụ.

Một kết cục đẹp đẽ biết bao.

Thế nhưng ta lại toàn thân r/un r/ẩy.

Bởi vì ta đã nhìn thấy, ở nơi không ai để ý tới, Ngọc Nga thực sự của ta đang liều mạng khóc lóc gọi ta.

Nàng nói:

"C/ứu con với... mẹ ơi, c/ứu con với..."

"Con mới là Ngọc Nga, con mới là con gái của mẹ mà."

24

Nàng còn nhỏ như vậy, đang ở độ tuổi nũng nịu nhất.

Vậy mà bị giam cầm bởi bức tường vô hình, thân hình tiều tụy, tận mắt nhìn thấy cha mẹ và phu quân của mình, ánh mắt đầy xót xa yêu chiều dành cho kẻ mạo danh kia.

Thậm chí thấy nó ngoan ngoãn hiếu thảo bưng bát chè hạt sen lên.

Còn mừng rỡ nói:

"Nếu như Ngọc Nga trước đây sớm ngoan ngoãn, hiểu chuyện được như thế này thì tốt biết mấy."

Linh h/ồn cô đ/ộc nơi góc tối khựng lại.

Hoàn toàn từ bỏ việc vùng vẫy.

Chỉ lặng lẽ rơi lệ, tuyệt vọng nhìn ta trong giấc mộng, nức nở:

"Mẹ ơi... mẹ không thương con..."

Nàng hoàn toàn tan biến thành hư ảnh, trở thành đứa trẻ không ai cần, gió đêm thổi qua, tan thành từng sợi, chỉ còn lại một tiếng khóc than vang vọng, lặp đi lặp lại:

"Mẹ ơi... mẹ không thương con..."

25

Chè hạt sen... chè thương con...

Ngay khoảnh khắc ta nhận lấy bát chè ấy, chỉ số công lược thuộc về ta, biến thành --100%.

"Không, không!"

Ta thét lên, đi/ên cuồ/ng lao về phía nàng.

Đối mặt với đám đông náo nhiệt hòa thuận ấy, đối mặt với tất cả những kẻ nhìn ta như nhìn một kẻ đi/ên, ta gào khóc:

"Nó là con gái ta! Nó mới là con gái ta cơ mà!"

Ta làm sao có thể vì con gái mình không còn dựa dẫm vào ta nữa mà vui mừng chứ!

Ta làm sao có thể không nhận ra con gái ruột của mình!

Chúng ta m/áu mủ liền kề, nó là miếng th!t bị c/ắt ra từ chính cơ thể ta cơ mà!

Cái gì hòa thuận viên mãn, cái gì đoàn viên sum họp!

Ta không cần.

Ta chỉ cần con gái ta.

Ta chỉ cần con gái ta!

Đám "người" vốn đang cười nói vui vẻ ấy khựng lại, trên mặt mang vẻ bình tĩnh quái dị, từng đôi mắt lặng lẽ nhìn ta đi/ên cuồ/ng gào thét, vồ vập vào khoảng không, dù chỉ là một sợi tơ.

Cuối cùng, hóa thành bọt nước.

Còn ta bừng tỉnh dậy:

"Ngọc Nga!"

26

đ/ập vào mắt, đã là bức màn giường quen thuộc.

Một bóng người ngồi bên cạnh, cầm con d/ao nhỏ gọt quả cho ta, ôn nhu lên tiếng:

"Mẹ, con đây."

"Cút!"

Ta bừng tỉnh, không chút do dự t/át ngược lại một cái, trong mắt chỉ còn lại h/ận th/ù:

"Một kẻ yêu nghiệt lang thang nhân gian, vọng tưởng thay thế Quận chúa đương triều, ngươi cũng xứng sao?"

Mặt nó sưng đỏ lên, quả và d/ao đều rơi xuống giường, vẻ ngoan ngoãn giả tạo kia cũng tan biến sạch sẽ.

Chỉ thở dài một tiếng:

"Xem ra ngươi đều biết cả rồi."

Ngẩng đầu lên, biểu cảm hóa thành sự bực bội và thiếu kiên nhẫn:

"Cứ như vậy không tốt sao? Ta sẽ không gây họa, không làm càn, ta có thể khiến mỗi người các ngươi đều hài lòng, tốt hơn nó gấp ngàn vạn lần, tại sao? Tại sao những người khác đều chấp nhận, chỉ có ngươi, ngươi cứ mãi bám riết lấy không buông?"

Phải rồi, ai cũng thích vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện của nó.

Ai cũng vui mừng khi nó thay đổi, tốt nhất là đừng bao giờ quay trở lại như trước.

Thế nhưng tại sao?

Ta, người mẹ khao khát con gái mình trở nên tốt đẹp nhất, lại không vui?

"Ta đương nhiên phải không vui."

Ta gượng ngồi dậy, lạnh lùng nói:

"Bất kỳ người mẹ nào trên đời này nhìn thấy cảnh đó cũng sẽ không vui."

Kẻ công lược lộ vẻ bối rối.

Rồi nghe thấy:

"Bởi vì đó là con gái của họ, họ nhìn thấy báu vật mình nâng niu trong lòng bàn tay trở nên nhút nhát, cung thuận, chưa bao giờ cảm thấy vui, chỉ thấy đ/au lòng."

"Điều họ nghĩ đến chỉ là, nó trở thành bộ dạng này, chắc chắn đã phải chịu bao nhiêu ấm ức, ăn bao nhiêu cay đắng."

Trớ trêu thay, không một người mẹ nào lại vui khi con mình chịu cay đắng ấm ức.

Đương nhiên, nó có giả vờ giỏi đến đâu, hoàn hảo đến mức nào.

Trước mặt ta, cũng chỉ toàn là sơ hở.

"Ngươi thua rồi."

Ta quyết tuyệt:

"Ngươi muốn thay thế Ngọc Nga, là muốn tất cả mọi người chấp nhận ngươi, nhưng ta thì không bao giờ."

Vậy nên, việc công lược của nó đáng lẽ phải thất bại.

Thì Ngọc Nga của ta cũng nên quay về.

Nhưng kẻ công lược lại cười, lắc đầu:

"Không, chỉ cần ngươi biến mất vĩnh viễn, thì nhiệm vụ công lược ngươi sẽ không tồn tại, đương nhiên, cũng sẽ không thất bại."

Ta sững sờ, bừng tỉnh nhận ra, siết ch/ặt lấy chăn, hỏi:

"Ngươi có ý gì?"

Kẻ công lược kiêu ngạo, như kẻ thắng cuộc cuối cùng, tuyên án cho ta:

"Ngươi đã biết nguyên do của thế giới này, đương nhiên cũng nên biết, mẹ ơi, ngoài chính bản thân ngươi ra, thì cả thiên hạ này đều đứng về phía ta, họ đều hy vọng ta là Hứa Ngọc Nga."

Vậy nên, một kẻ dị biệt không hòa nhập như ta, chỉ có thể là "kẻ đi/ên".

Trớ trêu thay ta lại không thể gi*t nó.

Bởi vì nó ch*t, cơ thể của Ngọc Nga cũng ch*t theo.

Cánh cửa sau lưng nó được mở ra.

Hứa Ấp Niên bước vào, đứng cạnh kẻ công lược, nhìn ta với ánh mắt hổ thẹn, nhưng cũng thở dài:

"Thục Uyển, nàng b/ệnh rồi, ta đã tâu với bệ hạ, sẽ đưa nàng đến trang trại để tĩnh dưỡng, không về nữa."

27

"Láo xược!"

Ta không thể tin nổi nhìn người đàn ông đối diện, gi/ận đến run người:

"Hứa Ấp Niên, Ngọc Nga cũng là con gái của chàng đấy!"

Nó hiếu thảo như vậy, khi Hứa Ấp Niên gặp trắc trở trên quan trường, bị Hoàng đệ giáng chức.

Là nó đã quỳ suốt một đêm, mới cầu được Hoàng đệ mềm lòng, nương tay với cha mình!

Nhưng giờ đây, người cha mà nó từng dốc sức bảo vệ lại đang đứng cạnh kẻ mạo danh kia, góp sức đẩy nó vào hố lửa!

Bị ta quát, Hứa Ấp Niên dường như cũng nhớ lại chuyện xưa, ánh mắt đầy vẻ hổ thẹn, tránh ánh nhìn của ta, nói:

"Phu nhân hồ đồ rồi, Ngọc Nga chẳng phải đang ở đây sao? Ta đã bao giờ đẩy nó vào hố lửa đâu? Chuyện q/uỷ thần tuyệt đối không thể tin, là phu nhân uất ức trong lòng, sinh ra chứng huyễn hoặc, bị m/a ám rồi."

"Vậy nên, phu nhân hãy nghe lời, đến trang trại tĩnh dưỡng cho tốt đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hóa ra tôi chỉ là pháo hôi

Chương 12
Tôi và Tạ Tinh Du là một cặp song sinh. Chúng tôi có cùng một gương mặt, nhưng trên mặt tôi lại có thêm một vết bớt màu đỏ sẫm, khiến số phận của hai người hoàn toàn khác biệt. Tạ Tinh Du hoạt bát, cởi mở, còn tôi thì chất phác, khô khan. Tất cả mọi người đều thiên vị Tạ Tinh Du hơn. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn giống như một người vô hình, chẳng ai để mắt tới. Cho đến năm hai mươi lăm tuổi, tôi bất ngờ trúng thưởng, rồi có một người bạn trai tốt đến mức chẳng khác nào “Nhị Thập Tứ Hiếu”. Anh ấy dịu dàng, đẹp trai, nhiều tiền, có thể nói là một người bạn trai hoàn hảo. Tôi theo bản năng giấu chuyện gia đình mình, cũng giấu luôn người em trai song sinh là Tạ Tinh Du. Nhưng hôm nay, tôi bất ngờ nhìn thấy lịch sử trò chuyện giữa anh ấy và Tạ Tinh Du trên điện thoại. Ngay trước mắt tôi lập tức xuất hiện mấy dòng bình luận: [Cuối cùng nam chính cũng sắp phát hiện ra sự thật rồi sao? Người cứu anh ấy năm đó vốn không phải Tạ Vũ, mà là Tạ Tinh Du — bảo bối vừa xinh đẹp vừa tốt bụng của chúng ta!] [Tôi muốn tua nhanh, xem cảnh nam chính đá Tạ Vũ, rồi cùng bảo bối Tinh Du nhận nhau, đoàn tụ hạnh phúc!] [Pháo hôi độc ác đúng là hết thuốc chữa. Người không phải do mình cứu mà cũng có thể mặt dày nhận công, khiến hai người bỏ lỡ nhau suốt bao năm. Đúng là đáng đời, bị cha không thương, mẹ không yêu!]
465
4 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn
7 Beta mờ nhạt Chương 10
10 Dưới 5 cm Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm