】
【Hu hu hu, tuy không nhìn thấy được, nhưng nam chính và nữ phụ nhất định phải ở bên nhau thật hạnh phúc ở nơi mà tôi không thấy nhé, tôi sẽ chúc phúc cho hai người qua màn hình đen ngòm này.】
【Mấy kẻ phe nữ chính lúc trước hay nhảy nhót đâu rồi? Sao giờ không nhảy nữa? Thấy chính chủ của mình sắp trở thành đối tượng bị pháp luật sờ gáy nên không nói nên lời rồi à.】
15
Lâm Du Du đã bị cảnh sát đưa đi.
Chuyện này gây ra chấn động không nhỏ trong trường.
Mọi người bàn tán xôn xao.
Nghe nói hiện tại cô ta đang trong thời gian tại ngoại chờ xét xử.
Nhưng chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả.
Tôi vẫn đi học, đi ăn, hẹn hò mỗi ngày.
Chỉ trừ việc Cố Ngôn có nhu cầu hơi quá cao.
Cứ nhìn thấy anh là tôi lại không nhịn được mà bủn rủn chân tay.
Còn lại mọi thứ đều rất tuyệt vời.
Hôm nay, tôi vừa từ ký túc xá ra ngoài chuẩn bị đi học.
Đột nhiên, một bóng người lao ra từ góc khuất.
Cô ta nắm lấy tay tôi, quỳ sụp xuống trước mặt:
"Đường Duyệt, c/ầu x/in cậu c/ứu tớ với, hãy nói giúp Cố Ngôn một lời, tha cho tớ đi, sau này tớ không dám nữa rồi."
Là Lâm Du Du.
Hiện tại tóc tai cô ta rối bời, hốc mắt trũng sâu.
Nhìn là biết mấy ngày nay không ngủ được rồi.
"Đường Duyệt, nể tình chúng ta từng là bạn cùng phòng, cậu giúp tớ đi."
"Bố mẹ tớ trọng nam kh/inh nữ, tớ phải nói dối là lên đại học có thể giúp họ câu được rể quý, họ mới đồng ý cho tớ tiếp tục đi học. Tớ vất vả lắm mới đỗ đại học, nếu để lại án tích thì cuộc đời tớ coi như h/ủy ho/ại rồi."
Lâm Du Du nói năng lộn xộn.
Xung quanh bắt đầu có vài sinh viên vây lại.
Không muốn để người khác tiếp tục xem trò cười, tôi chỉ có thể dứt tay ra khỏi Lâm Du Du.
"Xin lỗi, người bị hại trong chuyện này là Cố Ngôn, tớ không giúp được cậu."
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi không hề ngoảnh lại.
"Duyệt Duyệt..."
Lâm Du Du phía sau vẫn muốn đuổi theo.
Nhưng đã bị bảo vệ trường kịp thời ngăn lại.
Sau này nghe Cố Ngôn kể lại.
Vì Lâm Du Du chưa gây ra tổn hại thực chất nào.
Cô ta bị kết án một năm tù treo, thời gian thử thách hai năm.
Hiện tại đã bị nhà trường khai trừ học tịch.
Một buổi chiều nọ, tôi đang đợi xe ở cổng trường.
Đột nhiên nhìn thấy Lâm Du Du đứng không xa, tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ.
Gần như là theo phản xạ.
Tôi giúp cô ta chuyển đồ lên xe.
Lâm Du Du liếc nhìn, không nói gì.
Sau khi chuyển đồ xong, tôi nói với cô ta:
"Đừng bỏ cuộc."
"Cậu thực ra rất ưu tú, tự mình nỗ lực thi đỗ từ vùng núi ra, tương lai nhất định sẽ tìm được một con đường khác thuộc về chính mình."
Tôi biết, những lời này bây giờ có thể hơi giống kiểu "mèo khóc chuột".
Nhưng không hiểu sao, tôi lại muốn nói như vậy.
Thế giới này vốn dĩ không có cái gọi là nhân vật chính hay nhân vật phụ.
Tôi cũng không thấy việc mình có được tình yêu của Cố Ngôn.
Thì cao quý hơn Lâm Du Du.
Mỗi người chúng ta đều là đ/ộc nhất vô nhị.
Cho dù sức lực có nhỏ bé đến đâu, chỉ cần nỗ lực.
Luôn có thể tạo ra ánh sáng của riêng mình.
Lâm Du Du nhìn tôi trân trân, đột nhiên mỉm cười:
"Đường Duyệt, thực ra trước đây tớ luôn không hiểu tại sao mình lại gh/en tị với cậu."
"Rõ ràng cậu chưa từng gây hấn với tớ, trái lại, lúc mới nhập học, cậu là người đầu tiên đối xử tốt với tớ."
"Nhưng sau này tớ hiểu ra rồi, có lẽ chính sự ưu tú và tốt đẹp trên người cậu đã làm tổn thương tớ, dường như cậu càng rạng rỡ, thì càng làm nổi bật sự u tối của tớ."
"Nhưng giờ tớ không nghĩ vậy nữa, tớ còn phải cảm ơn cậu và Cố Ngôn, tớ biết, trong chuyện này Cố Ngôn đã nương tay rồi, nếu không với năng lực của anh ấy muốn diệt cỏ tận gốc, tớ không thể đứng đây lành lặn thế này đâu."
"Sự trừng ph/ạt lần này là điều tớ đáng phải nhận, tớ chấp nhận, cũng chẳng có gì để oán trách. Nhưng tớ sẽ không bỏ cuộc, tương lai tớ vẫn sẽ nỗ lực tìm ki/ếm ánh sáng của riêng mình."
Từ đầu đến cuối, tôi không nói thêm lời nào.
Chỉ lặng lẽ tiễn Lâm Du Du rời đi.
16
Những ngày tháng sau này, tôi không gặp lại Lâm Du Du nữa.
Ba năm sau, tôi đỗ cao học tại Đại học Thanh Hoa.
Cố Ngôn sau khi tốt nghiệp, chọn tiếp quản tập đoàn Cố thị.
Hiện tại đã một năm trôi qua, anh đã dần đưa Cố thị lên một tầm cao mới.
Chúng tôi đã ra mắt hai bên gia đình, mọi người đều rất hài lòng.
Hẹn năm sau sẽ kết hôn.
Tối nay, tôi rảnh rỗi nên hiếm hoi lắm mới cầm điện thoại lên lướt video.
Đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc trong một phiên livestream b/án hàng.
Là Lâm Du Du.
Trong video, cô ta trông thần thái rạng rỡ, đầy nhiệt huyết.
Đang hăng say giải thích công dụng và ưu đãi của sản phẩm cho mọi người.
Một phiên livestream có năm nghìn người xem trực tuyến.
Số lượng người theo dõi tài khoản đã vượt mốc năm trăm nghìn.
Tôi mỉm cười, không dừng lại lâu, dùng một tay lướt qua.
Đột nhiên, một đôi tay to lớn quen thuộc ôm lấy eo tôi từ phía sau.
Cố Ngôn vùi đầu vào hõm cổ tôi cọ cọ vài cái.
Thút thít vài tiếng, vẻ làm nũng rất rõ rệt.
Tôi giơ một tay ra sau xoa xoa tóc người đàn ông:
"Họp hội nghị xuyên quốc gia ở phòng sách xong rồi à?"
Cố Ngôn gật đầu, ôm tôi ch/ặt hơn.
"Mệt quá."
Tôi cười, giọng nhẹ nhàng dỗ dành:
"Em đã xả nước tắm trong phòng tắm cho anh rồi, đi tắm trước đi có được không?"
Lời vừa dứt, tay tôi theo phản xạ lướt trên điện thoại.
Một video nam streamer đeo chuỗi hạt, lộ cơ bụng nhảy múa cứ thế hiện ra.
Sợ nhất là không khí đột nhiên im lặng.
Tôi muốn lướt qua video thật nhanh, nhưng đã bị Cố Ngôn nhanh tay hơn lấy mất.
Bên tai vang lên giọng nói trầm đục của người đàn ông:
"Hóa ra Duyệt Duyệt dạo này thích xem cái này, xem ra dạo này anh bận quá, đã bỏ bê em rồi."
Giây tiếp theo, hai chân tôi rời khỏi mặt đất.
Cố Ngôn bế bổng tôi theo kiểu công chúa, đi về phía phòng ngủ trên lầu.
"Đợi đã, Cố Ngôn... anh còn chưa tắm."
"Tắm cùng nhau."
"Nhưng vừa nãy em tắm rồi mà."
"Không sao, đằng nào lát nữa cũng đổ mồ hôi, tắm lại lần nữa."
Bình luận:
【Ha ha ha, cười ch*t mất, nữ phụ đêm nay lại không được ngủ rồi, thí nghiệm sáng mai chỉ có thể đẩy sang buổi chiều thôi, hơi thương cho vị giáo sư đang khổ sở chờ dữ liệu thí nghiệm của cô ấy.】
【Thực ra thế này cũng tốt, ai mà hiểu được chứ, xem đến đoạn sau thực sự rất sợ tác giả lại nghĩ ra mấy tình tiết tục tĩu nào đó, để Lâm Du Du bị người ta s/ỉ nh/ục hoặc làm tiểu tam cho lão già nào đó, bị vợ cả đá/nh giữa phố chẳng hạn, may mà không có.】
【Đúng, tôi cũng sợ mấy cái đó, dù Lâm Du Du có làm sai chuyện, tôi cũng hy vọng sau khi chịu hình ph/ạt xứng đáng, cô ấy sẽ có cuộc sống tốt đẹp.】
【Bản chất con người vốn dĩ không phải chỉ có trắng và đen, còn rất nhiều vùng xám, có lẽ ban đầu sẽ lạc lối, nhưng chỉ cần biết quay đầu, vẫn có thể sống một cuộc đời rực rỡ của riêng mình.】
Thời gian như cát chảy qua kẽ tay lặng lẽ trôi đi.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển tiến sĩ.
Tôi nhìn thấy Cố Ngôn đang đứng không xa, tay cầm bó hoa.
Lập tức vui mừng lao vào lòng anh.
Con đường tương lai còn rất dài.
Nhưng tôi tin rằng, thứ thuộc về chúng tôi, vẫn là một ngày mai rực rỡ và tươi đẹp.