Vị thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh là một kẻ m/ù chữ.
Ngày nào tôi cũng nhận được tin nhắn sai chính tả của anh ta.
"Bảo bối, anh thụ em, moa moa."
"Good monkey!" (Khỉ giỏi!)
Từ chỗ không hiểu gì ngay từ đầu, sau này tôi đã học được cách phối hợp.
Dù sao thì mỗi tháng anh ta cũng đưa tôi một triệu.
Cho dù anh ta có nhắn bằng ngôn ngữ sao Hỏa, tôi cũng có thể hiểu ý.
Cho đến một ngày, mẹ anh ta đột ngột tìm đến cửa, đưa cho tôi một tấm chi phiếu năm mươi triệu.
Mắt tôi sáng rực, nhanh nhẹn nhét vào túi.
"Rời xa con trai bà đúng không, tôi hiểu mà."
Bà đ/au lòng khôn xiết:
"Không phải, tôi muốn nhờ cô dạy nó học hành tử tế."
Tôi: "?"
1
Ngay khi tôi đang nghi ngờ tai mình có vấn đề gì, mẹ Cố Hách Xuyên tiếp tục khẩn cầu:
"Lâm Tịch Hạ, chỉ cần cô giúp con trai tôi xóa m/ù chữ thành công, tôi sẽ đưa thêm cho cô năm mươi triệu nữa."
Xóa m/ù chữ.
Một cụm từ đậm chất thời đại.
Tôi ngẩn ngơ.
Là một con chim hoàng yến, tôi quá hiểu quy trình các bà mẹ hào môn dùng chi phiếu để đuổi những người như chúng tôi.
Quy trình đổi chi phiếu tôi còn thuộc lòng như cháo chảy.
Thông thường, những bà mẹ hào môn này sẽ cầm một tách cà phê, tao nhã nói với tôi:
"Cầm tiền rồi rời xa con trai tôi."
Sau đó ném lại một tấm chi phiếu, còn tôi thì có trách nhiệm cầm tiền mà chạy.
Đôi bên cùng kết thúc trong êm đẹp.
Không ngờ lần này kịch bản lại đảo ngược.
"Bà nghiêm túc chứ?"
"Tuyệt đối nghiêm túc, tôi phát hiện con trai tôi rất nghe lời cô, nên cô dạy chắc chắn nó sẽ học."
Mẹ Cố Hách Xuyên che mặt thở dài: "Nếu không, nó mà còn gửi thêm vài lần 'good monkey' cho mấy đối tác kia nữa, họ chỉ muốn lấy sú/ng b/ắn nó thôi."
"......."
Cái sự thôi thúc này, thật ra tôi cũng có.
2
Từ khi trở thành chim hoàng yến của thái tử gia Bắc Kinh Cố Hách Xuyên, ai cũng nói tôi đã có cuộc sống sung sướng.
Cố Hách Xuyên không chỉ có gương mặt như được tạc tượng nhờ trúng xổ số di truyền, chân mày sâu sắc, sống mũi cao thẳng.
Anh ta còn rất hào phóng.
Mỗi tháng cho tôi một triệu tiền tiêu vặt.
Quà cáp như túi xách, trang sức cũng không tiếc tay tặng, tôi thường nhận đến mỏi cả tay.
Nhưng không ai biết vị thái tử gia này mỗi khi nhắn tin cho tôi đều trừu tượng đến mức nào.
【Bảo bối, anh rất thụ em, từ trưa đến tối đều nhớ em.】
【Tối cùng ăn cơm, ăn xong anh lại đưa em đi dạo phố.】
Mấy câu này quả thực có tính nghệ thuật rất cao.
Tôi thường sẽ rất nể mặt mà đáp lại với gương mặt vô cảm:
【Được thôi, chồng à, em cũng thụ anh.】
Không còn cách nào khác, thái tử gia Bắc Kinh trông thì đẹp trai nhiều tiền, nhưng sau lưng lại là một kẻ m/ù chữ tuyệt vọng.
Nghe nói trước đây anh ta làm công nhân vặn ốc vít ở xưởng, tiểu học còn chưa học xong.
Sau đó do dòng đời đưa đẩy, được nhà họ Cố tìm về với tư cách là thiếu gia thật.
Vì chuyện này mà còn lên hot search mấy lần.
【Thiếu gia giả trí tuệ siêu phàm tốt nghiệp Harvard, thiếu gia thật m/ù chữ đáng thương chỉ biết ăn cơm chân giò.】
【C/ứu mạng, làm ơn đừng bắt tôi nhìn những dòng chữ như lợn ủi của thiếu gia thật nữa, chín năm giáo dục bắt buộc chưa từng đi học sao? B/ệnh gh/ét sự ng/u ngốc sắp tái phát rồi.】
【Nghe nói trước đây anh ta làm công nhân vặn ốc vít ở xưởng, tiểu học còn chưa học xong, lộ ra ảnh cũ của anh ta kìa, đúng chuẩn thanh niên manh động.】
Cứ như vậy, trong sự chế giễu của vạn người.
Chàng thanh niên manh động từ xưởng được nhét vào kịch bản người thừa kế hào môn, từ đó thừa kế gia sản bạc tỷ.
Nói chuyện bình thường thì vẫn khá ổn.
Chỉ là cứ đụng đến gõ phím trên điện thoại là xong đời.
Anh ta không có văn hóa, không biết dùng phiên âm, chữ nghĩa cũng không biết hết.
Thế là, lỗi chính tả đương nhiên nhiều lên.
Từ chỗ đ/au khổ hoang mang như ông lão đi tàu điện ngầm xem điện thoại lúc ban đầu, đến giờ chỉ cần liếc mắt là tôi biết anh ta đang nói gì.
Tôi đã kiệt sức, tôi đã trưởng thành.
Nhưng tôi không còn cách nào khác.
Vì tiền, tôi nhịn, không chịu nổi cũng phải chịu.
Với phúc lợi như thế này, tôi còn đòi hỏi gì nữa?
Dù sao thì phụ nữ thông minh, không bao giờ tự tìm rắc rối cho mình.
Giờ lại còn có phi vụ năm mươi triệu siêu hời đang chờ tôi.
Thế là tôi vui vẻ nhận lấy chi phiếu của mẹ Cố Hách Xuyên, cũng nhận luôn nhiệm vụ xóa m/ù chữ.
3
Buổi tối, Cố Hách Xuyên đến đón tôi đi ăn.
Lên xe, anh ta ôm tôi vào lòng hôn hít.
Tay áo sơ mi đen xắn lên, để lộ cánh tay với những đường nét đẹp mắt.
Nhìn thế nào cũng là một vị tổng tài cao quý.
Chỉ là dưới chân lại xỏ một đôi giày lười.
Sau đó anh ta cất tiếng.
"Bảo bối, hôm nay ăn cơm chân giò được không? Hôm nay anh lướt video thấy một quán, chân giò ở đó tuyệt lắm, nhìn vừa mềm nhừ lại còn dai dai nữa."
"......"
Chưa từng ăn những món cao sang bao giờ, tôi nở một nụ cười, cũng hôn anh ta một cái.
"Đương nhiên là được rồi, chồng yêu."
Cố Hách Xuyên hài lòng bảo tài xế lái chiếc Bentley bản cao cấp nhất đưa chúng tôi đến quán cơm chân giò đó.
Trong bộ vest hàng hiệu cao cấp, anh ta ngồi trên chiếc ghế đầy vết dầu mỡ đen ngòm, ăn uống ngon lành.
Sau khi ăn xong, Cố Hách Xuyên lại đưa tôi đến trung tâm thương mại m/ua sắm.
Anh ta vung tay lên, nói với nhân viên b/án hàng:
"Người đẹp, lấy mấy dãy túi đó xuống cho bảo bối của tôi đi."
Nhân viên: "......"
Trung tâm thương mại cao cấp biến thành cửa hàng tạp hóa ở Nghĩa Ô trong một giây.
Sau đó nữa, chúng tôi về biệt thự của anh ta.
Cửa đóng lại, anh ta vội vàng bế tôi lên, vừa hôn vừa đi về phía phòng ngủ.
Phải nói là.
Tuy Cố Hách Xuyên m/ù chữ, nhưng mặt anh ta đẹp, kỹ thuật tốt.
Làm việc ở xưởng lâu ngày, dáng người cũng rất đẹp.
Chỉ là khi Cố Hách Xuyên đ/è tôi xuống giường để tiếp tục bước tiếp theo, tôi bị hôn đến mức không thở nổi nên đành cố gắng kiên định đẩy anh ta ra.
Anh ta ngơ ngác.
"Bảo bối, sao vậy? Hôm nay không muốn à?"
Tôi thở dốc, xoay người xuống giường mở tủ lấy ra một cây thước kẻ.
"Chồng à, hôm nay chúng ta chơi kiểu khác đi."
Cố Hách Xuyên khựng lại, dường như hiểu ra điều gì đó.
Anh ta chuyển động yết hầu, nhếch môi.
"Chơi nhập vai à, giáo viên và học sinh, anh thích đấy. Cô Lâm ơi, chỉ có thước kẻ thôi thì chưa đủ đâu, đồng phục đâu?"
"Đương nhiên là có, em còn chuẩn bị cả mấy món đồ chơi nhỏ khác nữa cơ."
!!!
Cố Hách Xuyên nghe xong, phấn khích hẳn lên.
M/áu nóng dồn thẳng lên n/ão.
Anh ta vội đưa tay che mũi để m/áu không phun ra, miệng còn hào hứng thúc giục.
"Bảo bối, nhanh! Nhanh lấy ra hết đi!"
Thế là tôi quay người lấy thêm hai món đồ nữa.
Một chiếc váy dài kiểu cũ họa tiết hoa nhí.
Một chiếc loa cầm tay hình con ong nhỏ.
Đúng chất hương vị giáo viên và học sinh.
"??"
Biểu cảm của Cố Hách Xuyên khựng lại, muốn nói lại thôi.
"Bảo bối, bộ quần áo và đạo cụ này có phải hơi quê mùa quá không, nhìn anh thấy hơi..."