Bạn cùng phòng là hoa khôi đã dùng ảnh của tôi để yêu đương qua mạng suốt nửa năm nay.
Đối phương vung tiền như nước, nhưng nhất quyết không chịu lộ mặt.
Sau khi bị tôi phát hiện, cô ta bắt tôi đi gặp mặt thay cô ta.
"Cậu trông bình thường thế này mà anh ấy còn chẳng quan tâm, cậu sợ cái gì chứ."
Bạn cùng phòng xinh đẹp, kiêu kỳ, từ trước đến nay làm việc luôn tùy hứng.
Đang định từ chối cô ta, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng bình luận chạy chữ.
【Nam chính thực chất là thái tử gia của tập đoàn Chu thị, vì thân phận đặc biệt nên mới phải giấu giếm thôi.】
【Tuy nữ chính gửi ảnh giả, nhưng sau khi gặp mặt nam chính đã bị kinh diễm đến mức ngỡ ngàng, hiểu lầm sẽ được hóa giải ngay ấy mà.】
【Công tử quý tộc u ám cố chấp và nữ chính nhỏ bé tỏa nắng mới là chân ái~】
【Nam chính có nhu cầu cao, thiếu thốn tình cảm lại còn cố chấp, đã nhắm trúng ai là sẽ cưng chiều đến cùng.】
Tôi hơi ngẩn người.
Như bị m/a xui q/uỷ khiến, tôi đã đồng ý đi gặp mặt thay cô ta.
1.
"Tuyệt quá."
Nghe tôi đồng ý đi gặp, chân mày của Tống Niệm Niệm giãn ra ngay lập tức.
Cô ta nhanh chóng lôi từ trong tủ quần áo ra một chiếc váy liền màu trắng tinh xảo.
Chất vải mượt mà, độ rủ cực tốt.
Tôi từng thấy mẫu tương tự trên tạp chí.
"Đây là chiếc váy anh ấy tặng tớ dạo trước, cậu mặc cái này mà đi."
Cô ta tùy tiện nhét bộ quần áo vào lòng tôi.
"Anh ấy rất giàu, nhỡ đâu là một anh chàng cực phẩm thì cậu chẳng phải là hời to rồi sao."
Tống Niệm Niệm nhướng mày.
Đối với cô ta, đối tượng yêu qua mạng này chỉ là người xếp hạng cao trong số vô vàn những kẻ theo đuổi.
Ra tay hào phóng.
Giọng nói dễ nghe.
Nhưng chưa bao giờ chịu gửi ảnh chính diện.
Vậy mà lại có tính chiếm hữu cực mạnh.
"Phiền ch*t đi được, sao cứ bắt mình báo cáo lịch trình mỗi ngày thế không biết."
Tống Niệm Niệm thường xuyên phàn nàn.
Giây tiếp theo, cô ta lại nhận được khoản chuyển khoản 9999 tệ từ Chu Cảnh Hằng.
Tống Niệm Niệm quay đầu chụp ngay một bức ảnh bữa trưa của tôi gửi đi.
Rau xanh, khoai tây, cơm trắng, chẳng có lấy một chút th!t thà.
"Cảm ơn bảo bối, tối nay mình và bạn cùng phòng đi ăn đại tiệc."
Ban đầu tôi cứ tưởng cô ta chỉ thỉnh thoảng mượn một góc nhỏ trong cuộc sống nghèo nàn của tôi.
Để khiến đối tượng yêu qua mạng của cô ta thấy xót xa.
Từ đó đổi lấy thêm nhiều khoản chuyển khoản và sự quan tâm.
Chỉ là ảnh vài bữa cơm thôi mà.
Dùng thì cứ dùng thôi.
Nhưng khi phát hiện Tống Niệm Niệm dùng ảnh của tôi để yêu đương qua mạng.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Rõ ràng cô ta xinh đẹp như vậy, chỉ cần ngoắc tay một cái.
Trong trường đã có vô số đàn ông lao vào như th/iêu thân vì cô ta rồi.
Còn tôi, ngũ quan nhạt nhòa.
Một người bình thường như tôi, căn bản không dám mơ tưởng sẽ có bất kỳ mối liên hệ nào với chuyện tình cảm.
Những dòng bình luận vẫn đang chạy.
【Tập đoàn Chu thị là hào môn đỉnh cấp đấy, Niệm Niệm cứ chờ mà hưởng phúc đi.】
【Chu Cảnh Hằng, thái tử gia này đâu phải phú nhị đại tầm thường, sau này anh ta còn thừa kế cả tập đoàn đấy.】
【Anh ta cũng thật sự chịu chi tiền, chiếc váy trắng mà Niệm Niệm tùy tiện lấy ra này cũng phải năm con số đấy.】
"Đương nhiên rồi, anh ta có tính kiểm soát cao, nhu cầu tình cảm cũng lớn."
"Không chỉ tình cảm đâu, Chu Cảnh Hằng tràn đầy năng lượng như vậy, những cảnh xx phía sau cũng kí/ch th/ích lắm đấy."
Trong tầm mắt tôi chỉ còn lại vài từ ngữ cá biệt.
Anh ta rất giàu.
Còn tôi thì quá nghèo.
Sau khi đóng học phí xong xuôi, tôi đã bị quán làm thêm sa thải.
Tiền sinh hoạt phí tháng sau vẫn chưa biết trông cậy vào đâu.
Trong lời kể của những dòng bình luận.
Tôi chỉ là một vai phụ trong cuốn tiểu thuyết ngọt sủng.
Bạn cùng phòng Tống Niệm Niệm là hoa khôi, Chu Cảnh Hằng là thái tử gia với quyền thế ngút trời.
Cho dù có mượn gương mặt của tôi để yêu qua mạng.
Cô ta cũng dựa vào khuôn mặt xinh đẹp mà dễ dàng được tha thứ.
Giống như mở hộp m/ù vậy.
Người mở hộp vốn đã hạ kỳ vọng xuống mức thấp nhất.
Đến lúc gặp mặt lại mở ra được món đồ cấp S quý hiếm, đổi lại là ai thì cũng sẽ rất vui mừng thôi.
Tôi chỉ là một khúc nhạc đệm không đáng kể trong cuộc sống tình cảm của họ.
Để rồi sau này, thỉnh thoảng khi Tống Niệm Niệm và Chu Cảnh Hằng cãi nhau, họ nhắc lại chuyện cũ.
Lúc đó, tôi đã phải nỗ lực rất nhiều năm mới có cơ hội vào làm việc tại tập đoàn Chu thị.
Tống Niệm Niệm lại nhẹ nhàng buông một câu:
"Anh không phải là có ý với bạn cùng phòng của em đấy chứ?"
"Dù sao lúc chúng ta yêu qua mạng, người anh nhìn thấy chính là ảnh của cô ta mà."
Khi gh/en, đôi mắt cô ta mở to tròn xoe.
Đáng yêu vô cùng.
Chu Cảnh Hằng hơi cau mày.
Để dỗ dành Tống Niệm Niệm, anh ta chỉ cần một câu nói là phong sát tôi hoàn toàn trong ngành.
Nhìn thấy kết cục của mình trong những dòng bình luận.
Tôi không kìm được mà rùng mình một cái.
2.
Sau khi vứt chiếc váy cho tôi.
Tống Niệm Niệm chẳng còn thời gian để ý đến tôi nữa.
"Hội trưởng hội sinh viên hẹn tớ đi ăn, chuyện gặp mặt đành nhờ cả vào cậu nhé."
Cô ta không ngẩng đầu lên, vội vã rời khỏi phòng.
【Đừng mà, Niệm Niệm bảo bối, đừng cho cô bạn cùng phòng người qua đường này cơ hội chứ.】
【Không sao đâu, dù sao nam nữ chính mới là chân ái.】
【Tuy hội trưởng hội sinh viên trông cũng khá đẹp trai, nhưng so với nam chính thì vẫn không bằng được.】
【Bỏ lỡ cơ hội này, lần gặp mặt sau phải trì hoãn lâu lắm đấy.】
Bất chấp những dòng bình luận đầy phẫn nộ, tôi vẫn cố giữ bình tĩnh.
Dáng người tôi cao g/ầy hơn Tống Niệm Niệm.
Chiếc váy mặc trên người tôi hơi rộng.
Để đi gặp Chu Cảnh Hằng.
Tôi trang điểm nhẹ một cách trịnh trọng, dùng thỏi son duy nhất của mình.
Đó là phần thưởng tôi trúng được trong một lần bốc thăm.
Cô gái trong gương có khuôn mặt bình thường.
Như một giọt nước, hòa vào đám đông cũng khó mà nhận ra.
Chưa nói đến việc so sánh với Tống Niệm Niệm diễm lệ.
Hít sâu một hơi, tôi ra khỏi nhà để đến quán cà phê đã hẹn.
Tôi không thích uống cà phê.
Luôn cảm thấy vị vừa chát vừa nặng, đắng như th/uốc bắc vậy.
Điều hòa trong quán bao trùm lấy hương thơm của hạt cà phê.
Tôi khóa ch/ặt ánh nhìn vào vị trí bên cửa sổ.
Ở đó có một người đàn ông đang ngồi.
Anh ta một mình tựa vào ghế.
Dáng người cao ráo thẳng tắp.
Cổ áo sơ mi đen hơi mở, để lộ xươ/ng quai xanh thấp thoáng.
Vai rộng eo thon, đôi chân dài kia gần như chẳng biết để đâu cho vừa.
Đôi mày mắt sâu thẳm lập thể, ngũ quan đậm nét, gần như sắc sảo.
Quanh người tỏa ra sự áp bức vừa xa cách lại vừa cao quý.
Là Chu Cảnh Hằng.
Ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy anh ta, những dòng bình luận cũng không kìm được mà trầm trồ.
"Đây là người thật sao? Nhan sắc cấp thần như mô hình vậy!"
"Kiểu công tử quý tộc u ám này đúng là cực phẩm mà."
"Gương mặt và khí chất này của thái tử gia, chỉ có nhan sắc của Niệm Niệm mới xứng đôi thôi."
"Dư Đồng, loại người qua đường như cô tốt nhất là nên biết điều, đừng có mơ tưởng đến nam chính!"
Những dòng bình luận ngập tràn màn hình, đều là những lời khen ngợi dành cho Chu Cảnh Hằng.
Nhưng trong lòng tôi lại âm thầm nảy sinh một ý nghĩ đê hèn.
Anh ta sở hữu một vẻ ngoài như vậy.
Lại còn có gia thế ưu việt đến thế.
Một người cao cao tại thượng như vậy, lại bị Tống Niệm Niệm tùy tiện lừa dối, đùa giỡn suốt nửa năm trời.