Tôi nổi gi/ận đùng đùng, cuộc sống này không thể tiếp tục như thế được nữa!
Không nói hai lời, tôi lao tới đ/ấm cho nó một trận tơi bời. Tên này nhìn tôi cười gian, rồi với cái đầu bù xù, nó quay người chạy biến, ôm lấy bố tôi kêu ca mách lẻo.
Bố tôi gi/ật mình, nhíu mày chạy ra: "Thiên Kim à, sao con lại đá/nh Đắc Ý ra nông nỗi này~"
Sau đó, bố hít mũi một cái, nhìn vào chậu cát, rồi nói tiếp: "À! đá/nh hay lắm!"
Âm mưu của Chân Đắc Ý thất bại, nó tức gi/ận nằm vật ra đất không chịu dậy.
Kế này không thành, nó lại sinh kế khác.
Hai ngày sau, mẹ tôi đi làm về, Chân Đắc Ý không ra đón.
Nó đang ở ngoài ban công, cửa lùa ban công đóng ch/ặt.
Giữa mùa đông giá rét, nó r/un r/ẩy trên ban công, thoi thóp, trông vô cùng đáng thương.
Khi mẹ ôm nó vào phòng khách, nó ôm ch/ặt lấy cánh tay mẹ, thậm chí còn rơi cả một giọt nước mắt.
Rồi nó cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cái, trong ánh mắt chứa đựng sự tức gi/ận, ai oán, sợ hãi và cả không cam tâm.
Diễn xuất có chiều sâu thế này, Oscar n/ợ nó một bức tượng vàng.
"Có phải Thiên Kim nh/ốt con ở ngoài không?" Mẹ nghiêm túc hỏi nó.
Nó chỉ kêu ư ử hai tiếng, dù không nói gì, nhưng lại như đã nói hết tất cả.
Sau đó, mẹ lấy điện thoại ra, lặng lẽ mở camera giám sát, phát lại cho nó xem.
Chân Đắc Ý ngẩn người.
Mèo hoang rốt cuộc vẫn không hiểu được độ tinh vi của công nghệ trong gia đình loài người.
Camera ghi lại rõ ràng, chính nó đã lén lút chạy ra ban công, tốn bao công sức, dùng móng vuốt từng chút một cào cửa, tự kéo cửa đóng ch/ặt lại.
"Đắc Ý à, nếu con còn giở trò h/ãm h/ại Thiên Kim, gia đình này không thể giữ con lại được nữa đâu," mẹ tôi ôn tồn bảo nó, "Bố mẹ không phải là những phụ huynh ngốc nghếch, nhà chúng ta không có kiểu tranh giành cung đấu này đâu."
Chân Đắc Ý x/ấu hổ quay mặt đi, giả vờ ngáp, lông trên mặt nó dày quá nên cũng chẳng nhìn ra có đỏ mặt hay không.
15
Kỳ hạn một tháng đã đến, Chân Đắc Ý thua cuộc.
Nó gào thét hỏi tôi: "Tại sao! Tại sao rõ ràng ta ngoan hơn, bám người hơn, nịnh nọt hơn, tại sao họ vẫn yêu ngươi hơn, tại sao họ tin ngươi mà không tin ta!"
Tôi đang bận tập yoga, lười chẳng buồn đếm xỉa đến nó, việc quản lý vóc dáng của mèo nhỏ quan trọng lắm đấy.
Sự tin tưởng và tình yêu giữa người thân trong gia đình là sự tích lũy qua năm tháng, đâu có dễ dàng bị đá/nh bại như vậy.
Tôi sẽ không nói cho nó biết, trong những ngày thành phố lặng im, chính tôi là người đã kiên trì ở lại trong kho hàng của bố, một mình chịu đựng suốt ba tháng, con mèo chín cân g/ầy rộc chỉ còn bốn cân rưỡi, dựa vào việc bắt chuột mà sống sót qua ngày.
Tôi sẽ không nói cho nó biết, khi bố đi công tác, chính tôi là người mỗi đêm nằm trên thảm cửa, bảo vệ sự an toàn cho mẹ và anh trai.
Tôi sẽ không nói cho nó biết, khi mẹ buồn bã đ/au lòng, chính tôi là người lau đi những giọt nước mắt cho bà.
Tôi sẽ không nói cho nó biết, khi anh trai bị sốt, chính tôi là người thức trắng đêm canh giữ bên cạnh.
Không phải để tranh giành cái gì, cũng không phải để chứng minh điều gì, chỉ vì họ là gia đình của tôi.
Tình yêu không cần phải chứng minh.
Nhưng nó lại kiên cố không thể phá vỡ.
Sau khi trút gi/ận một hồi, Chân Đắc Ý bỗng ngẩn người, nó nói: "Vậy ra, từ đầu đến cuối, ngươi chưa từng nghĩ mình sẽ thua, tấm lưới cửa sổ đó, ngươi cạy ra là vì ta."
Tôi li/ếm li/ếm móng vuốt: "Ừm!"
Chân Đắc Ý rối lo/ạn: "Hóa ra kẻ hề lại chính là ta."
Tôi đổi sang chân kia li/ếm tiếp: "Ừm!"
Chân Đắc Ý đ/ấm ngựk dậm chân, cái đuôi đ/ập xuống sàn kêu bộp bộp.
Nhưng dù sao nó cũng là một con mèo mướp cao quý, sau thất bại, nó vẫn giữ được phong thái cần có.
Nó ủ rũ nói: "Ta thua rồi, ta đáng đời. Nhưng, có thể cho ta ăn một bữa no cuối cùng rồi hãy đi không?"
Tôi nể nó là một đấng nam nhi, gật đầu.
Chân Đắc Ý tiến về phía bát thức ăn, bắt đầu chiến đấu sống còn với hạt mèo.
Nó vùi mặt vào bát, miệng há to bằng nửa khuôn mặt, như một chiếc máy xúc, xúc từng miếng lớn, không cần nhai, nuốt chửng như thể đang tham gia cuộc thi ăn uống.
Từng miếng từng miếng, không dừng lại, không thở, không ngẩng đầu.
Ăn được một nửa, nó buồn nôn hai cái.
Nghỉ một chút, lại tiếp tục ăn.
Sau đó nó nôn ra sạch.
Từng hạt hạt thức ăn trộn lẫn với dịch vị, nôn ra từng dải, nó cúi đầu, ngửi ngửi đống chất nôn, vậy mà vẫn muốn ăn tiếp.
Một chỗ nào đó trong lòng tôi bị chạm nhẹ.
Có chút khó chịu.
Tôi biết nó đang nghĩ gì.
Bên ngoài trời rất lạnh, nó phải ăn no, nó cần nhiệt lượng.
Sau bữa này, nó phải quay về cuộc sống trước kia, lục lọi rác rưởi tìm thức ăn thừa th/ối r/ữa, li/ếm nước tuyết đen bên đường, bị người ta ném đ/á, bị chó đuổi chạy thục mạng, kiệt sức cuộn mình trong bụi cỏ mà ngủ, mơ về những bữa no, sống ngày nào hay ngày đó.
Nó muốn sống, muốn ăn no, muốn có một mái nhà, nó cuối cùng đã tìm thấy một cánh cửa mở ra cho mình, vậy mà cuối cùng lại sắp mất đi.
Làm gì có con mèo nào sinh ra đã x/ấu xa đâu, chẳng qua nó thiếu cảm giác an toàn, nên mới cố gắng nắm giữ lấy tất cả, sợ người khác cư/ớp mất.
Tôi đứng bên cạnh, nhìn dáng vẻ cổ họng cứ nghẹn ứ khi ăn của nó, bỗng thấy những ngày tranh đấu qua lại này thật vô nghĩa.
"Đừng ăn nữa, đồ ngốc này."
Thức ăn trong miệng Chân Đắc Ý rơi xuống đất, nó đ/au khổ nói: "Ngươi đã hứa với ta rồi."
"Thức ăn trong nhà còn nhiều lắm, cứ ăn từ từ, đủ cho ngươi ăn cả đời," tôi nói.
"Ý là, ta không cần phải đi nữa sao?" Nó sững sờ, ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt lưng tròng.
Mèo không biết rơi lệ, nhưng nước miếng sẽ trào ra từ mắt.
Tôi quay người, bỏ đi.
"Đi vệ sinh không chịu lấp, ta vẫn sẽ đá/nh ngươi đấy."
Sau ngày hôm đó, Chân Đắc Ý ngoan ngoãn hẳn.
Nó trở thành đàn em của tôi.
Ngày nào cũng như con chó nhỏ lẽo đẽo theo sau, thậm chí còn đưa đầu sát vào mũi tôi, muốn tôi li/ếm lông cho nó.
Phiền ch*t đi được.
Li/ếm lông cũng mệt lắm đấy có biết không?
Mẹ tôi cười bảo: "Thiên Kim bắt đầu ra dáng chị đại rồi đấy."
Đắc Ý chạy đến trước mặt mẹ, lăn ra đất, để mẹ xoa bụng, kêu gừ gừ như một chiếc mô tô nhỏ.
Tôi nằm trong ổ mèo nheo mắt lim dim, nghe tiếng bố xào rau lạch cạch, nghe tiếng anh trai lật sách nhẹ nhàng, nghe tiếng mẹ cười nói điện thoại, nghe tiếng gừ gừ không dứt của Đắc Ý.