Nàng không còn rụt rè sợ hãi, ngược lại ngày nào cũng ra rả về chuyện mọi người bình đẳng.
Ban đầu, người ta tưởng nàng bị đi/ên.
Nhưng nàng lại tung ra rất nhiều món ăn và vật dụng không thuộc về Đại Ung, ví dụ như máy tuốt lúa, máy tách hạt ngô...
Sau đó, trong cung xảy ra dị/ch bệ/nh, nàng cũng là người đầu tiên đứng ra, cung cấp th/uốc giải.
Phụ hoàng hạ chỉ triệu nàng vào cung.
Đó là lần đầu nàng gặp phụ hoàng, liền đem lòng yêu mến.
Nàng xin phụ hoàng nạp mình làm phi tử.
Lại an ủi mẫu hậu rằng nàng chỉ ở lại đây vài năm, sau đó sẽ trả phụ hoàng lại cho mẫu hậu.
Kể từ đó, nàng đã đưa ra không ít dự án có lợi cho nước cho dân trong các lĩnh vực.
Ví dụ như phổ biến vỏ cây liễu để hạ sốt, dùng cam để trị b/ệnh hoại huyết, chế tạo bộ ba dụng cụ ngoại khoa: cồn, kim kh//âu, th/uốc tê, tập trung vào hệ thống lái của xe ngựa bốn bánh...
Có thể nói, đó là một người phụ nữ huyền thoại.
Chỉ tiếc là, nàng chỉ tồn tại ở Đại Ung đúng sáu năm.
Đêm trăng rằm tháng Tám năm thứ sáu, trước sự chứng kiến của bao người, nàng đứng vào một luồng sáng rồi biến mất không dấu vết.
Đừng nói phụ hoàng thương nhớ nàng, ngay cả mẫu hậu cũng không nỡ để nàng rời đi.
Mẫu hậu thường nói, may mà người nàng yêu là phụ hoàng.
Nếu không, giả sử nàng thích một kẻ phản diện, nàng hoàn toàn có thể gây họa cho nước cho dân.
Mà nay, Đại Ung lại đón nhận nhân vật thứ hai như vậy.
Người mà Khâm Thiên Giám nói, nghĩ lại chắc chính là Thẩm D/ao hiện tại đây.
Chỉ không biết, liệu nàng ta có giống với Hoàng Quý Phi năm xưa hay không.
"Ngươi là Thẩm D/ao?"
Thẩm D/ao liếc nhìn ta, nghiêng đầu trầm tư, dường như đang nghĩ cách giới thiệu bản thân.
"Phải, mà cũng không phải. Ai, nói với ngươi ngươi cũng không hiểu."
"Ngươi không cần dùng ánh mắt đó nhìn ta, ta không phải người cổ đại như các ngươi. Quyền thế của ngươi rất lớn, nhưng đáng tiếc, nó không nằm trong quy tắc mà ta nguyện tuân theo. Vì vậy, đối với ta mà nói thì vô dụng."
"Ngươi chỉ cần biết, từ nay về sau tốt nhất chúng ta nước sông không phạm nước giếng, an ổn sống qua ngày. Dù sao hiện tại ta mới là người duy nhất có thể c/ứu mạng dân chúng bị dị/ch bệ/nh ở Hoài Nam, tốt nhất ngươi nên cung kính với ta một chút."
"Trước khi làm việc đó, ngươi phải xin lỗi ta về chuyện trước kia, nếu không ta sẽ không đưa th/uốc c/ứu người đâu."
Khi nói câu sau, nàng ta liếc nhìn Tổng công công.
Sắc mặt Tổng công công thay đổi, khó xử nhìn ta.
Bắt một kẻ từng là ngoại thất của phò mã phải xin lỗi công chúa Đại Ung, quả là kiêu ngạo quá mức.
Ta nhìn sắc mặt hồng hào của nàng ta, trầm ngâm một lát rồi nói:
"Bản công chúa cũng không phải là người không biết lý lẽ. Nếu ngươi trả lời được câu hỏi của ta, ta tự nhiên sẽ xin lỗi ngươi."
"Ngươi nói đi."
"Ngươi vừa mới sảy th/ai không lâu, mà giờ trông lại như người không có việc gì, ngươi làm cách nào vậy?"
Thẩm D/ao cười.
"Cái này ngươi không cần biết, ta có phương pháp của ta. Đừng nói là một vụ sảy th/ai nho nhỏ, dù là người đang ngàn cân treo sợi tóc, ta cũng có thể c/ứu sống!"
Ánh mắt ta lóe lên.
Quả nhiên, rất giống với người mà mẫu hậu từng gặp.
Nếu là như vậy, thì...
11
Đúng lúc này, phò mã cũng được dẫn tới.
Một bên tai của phò mã đã mất, được quấn băng gạc, trông nực cười vô cùng.
"Lại là ngươi? Ngươi chính là Tạ Nham?"
Thẩm D/ao bỗng trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Tạ Nham.
Sau đó biểu cảm lại đột nhiên trở nên vô cùng khó chịu.
"Nói cho ta biết, là kẻ nào đã làm ngươi bị thương? Ta nhất định phải cho kẻ đó biết tay! Ngươi là bạn trai của ta mà! Không ngờ đến thế giới khác rồi vẫn có thể gặp lại ngươi!"
Tạ Nham ngơ ngác nhìn Thẩm D/ao, nhất thời chưa thích ứng được với sự thay đổi của nàng ta.
Nhưng hắn cũng biết, lần này hắn được thả ra là nhờ Thẩm D/ao.
"Ngươi sao thế? Sao không nói gì?"
Thẩm D/ao giơ bàn tay lên, quơ quơ trước mặt hắn.
"Ngươi nói cho ta biết, là kẻ nào dám làm ngươi bị thương, ta nhất định phải cho ả ta biết tay!"
Tạ Nham nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp.
"Chính là nàng ta làm ngươi bị thương thành thế này sao?"
Thật kỳ lạ, nàng ta biết có người tên Tạ Nham, nhưng lại không biết đó là kẻ đang đứng trước mặt này.
Xem ra, ký ức của nàng ta đã xuất hiện lỗ hổng.
Có lẽ đây chính là cái gọi là di chứng sau khi xuyên không của nàng ta.
Giống hệt như Hoàng Quý Phi năm xưa luôn miệng đòi cho mẫu hậu biết tay.
Thế nhưng, sau khi thực sự gặp mẫu hậu, lại ôm lấy bà cười cười nói nói, còn gọi cái gì mà bạn thân.
Tạ Nham gật đầu.
Tổng công công toát mồ hôi lạnh.
"Cái đó, tiểu thư Thẩm..."
Thẩm D/ao phẩy tay, chẳng buồn nhìn Tổng công công, lạnh lùng nói:
"Ta cứ tưởng ả chỉ là kiêu căng một chút, dù sao cũng là người sinh ra đã ngậm thìa vàng. Nhưng thế này thì quá đ/ộc á/c rồi. Chỉ vì không yêu ả nữa mà c/ắt tai người ta, đây chẳng phải là ỷ thế hiếp người sao!"
"Tổng công công, ngươi đi nói với Hoàng thượng, ta sẽ không c/ứu những người bị dị/ch bệ/nh kia, trừ khi..."
Tổng công công lau mồ hôi trên trán, cười làm lành nhỏ giọng.
"Cái đó, tiểu thư Thẩm, trừ khi thế nào ạ?"
Thẩm D/ao đảo mắt, chỉ vào ta:
"Trừ khi Hoàng thượng phế bỏ thân phận công chúa của ả, rồi c/ắt đi một bên tai, để ả và Tạ Nham hòa ly, sau đó đưa ả vào quân doanh làm kỹ nữ, nếu không thì miễn bàn!"
Ta trầm mặt xuống, đúng là đồ không biết tốt x/ấu.
"Ngươi chắc chắn muốn làm vậy?"
Nàng ta cười lạnh.
"Chắc chắn. Ngươi không cần so đo tâm kế với ta, xem nhiều phim cung đấu như vậy, ta đâu có xem không. Đối phó với loại tép riu như ngươi, chẳng phải là chuyện nhỏ sao."
"So với giang sơn, một công chúa như ngươi là cái gì chứ? Chỉ cần đe dọa đến hoàng vị, dù ngươi là công chúa thì sao, chẳng phải vẫn bị phụ hoàng ngươi vứt bỏ như thường!"
"Nay Đại Ung các ngươi gặp dị/ch bệ/nh, nếu không có ta giúp đỡ, chắc chắn sẽ diệt vo/ng! Ta nghĩ phụ hoàng ngươi sẽ không đến mức không phân biệt được nặng nhẹ đâu."
"Nếu biết điều thì làm theo lời ta nói, nếu không, ta sẽ không c/ứu thần dân của các ngươi đâu."
Ta cười.
"Người xuyên không" này, căn bản không cùng một loại người với Hoàng Quý Phi.
Ng/u xuẩn đến nực cười.
Cũng cuồ/ng vọng đến nực cười.
12
Tổng công công muốn nói lại thôi.
Ta ném cho ông ta một ánh mắt.
Tổng công công cúi đầu, lùi lại một bước.
"Người đâu, Thẩm D/ao bị đi/ên rồi, lôi ả xuống, đá/nh ba mươi trượng."
Ta từ trước đến nay chưa bao giờ chịu ủy khuất.
Đây cũng là điểm mà phụ hoàng, mẫu hậu và cả Hoàng Quý Phi thích nhất ở ta.
Thẩm D/ao đụng phải ta, coi như đã đụng phải tấm sắt rồi.
Thị vệ bước tới túm lấy ả rồi kéo ra ngoài.
Tạ Nham muốn c/ầu x/in, nhưng không cẩn thận đụng vào bên tai, đ/au đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, không dám lên tiếng nữa.