Ta mệnh cứng, trong thôn chẳng kẻ nào dám kết duyên cùng.
Thế là ta đành vào thành m/ua một nô ngọc về.
Ngỡ rằng đã tìm được bạn đồng hành ấm mùa đông, mát mùa hè, nào ngờ mỹ nhân ngọc này cốt cách kiêu ngạo, nhất quyết không cho ta lại gần nửa bước.
Ta ngày ngày phiền muộn, đang lúc chẳng biết tính sao, bỗng nghe các nương tử nhà bên tán gẫu, bảo rằng trong thành mới về một lô nô ngọc, tính tình nhu thuận nghe lời, cực kỳ dễ thuần hóa.
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Nếu kẻ ở nhà không nghe lời… vậy đổi một kẻ biết nghe lời ở bên ngoài về chẳng phải là xong sao?
Thế là, ngày thứ hai khi trời vừa hửng sáng.
Ta gom góp bạc tiền, lại vào thành lần nữa.
Chẳng hề hay biết, mỹ nhân ngọc chỉ ngỡ ta đi làm đồng như mọi khi, nên đứng đợi ở cửa, lặng lẽ chờ ta về nhà cùng dùng bữa.
01
Người trong thôn đều nói ta mệnh cứng, bát tự mang sát.
Đàn ông khắp mười dặm tám hương, thấy ta đều đi đường vòng.
Chẳng kẻ nào dám lấy ta.
Nhưng ta lại tham lam, thấy người khác vợ chồng ân ái, sớm tối có nhau, trong lòng liền thèm khát đến ngứa ngáy.
Thế là, ta mang theo số bạc vụn vốn định dành làm của hồi môn, hì hục chạy vào thành, m/ua một nô ngọc về.
Chủ tiệm vỗ ngựk đảm bảo, thân linh đúc bằng ngọc, mượn hơi người để tồn tại, nhiệt độ ổn định, đông ấm hè mát.
Ta hài lòng vô cùng, vui vẻ đưa nô ngọc về nhà, còn đặt cho hắn một cái tên thật hay.
Nghĩ đến đêm dài đằng đẵng sau này, cuối cùng cũng không phải lẻ loi một mình chịu đựng qua ngày.
Nào ngờ hắn lại là một tổ tông tính khí thất thường.
Toàn thân lạnh giá là thật, dung mạo tuyệt thế vô song cũng là thật.
Chỉ là kiêu ngạo không ai bằng.
Ta sáp lại gần muốn ôm hắn để tránh nóng, hắn nghiêng người né tránh, ánh mắt chán gh/ét tột cùng: "Kẻ thôn dã thô kệch, tay chân nóng nảy, chớ có chạm vào ta."
Ta tủi thân vô cùng: "Ta bỏ tiền m/ua ngươi đấy."
Hắn hừ lạnh một tiếng, nằm trên ghế mây của ta nhắm mắt dưỡng thần: "Đó là ngươi tự nguyện bỏ tiền, chứ đâu phải ta c/ầu x/in ngươi m/ua ta về."
Ta á khẩu không nói được gì.
Miệng không nói, nhưng trong lòng cứ lẩm bẩm: Lỗ vốn thật rồi.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Ta đành tự an ủi bản thân, biết đâu nuôi lâu ngày rồi sẽ khác.
Ông trời đúng là kẻ đáng vạn đ/ao.
Chỉ biết trêu đùa ta.
Nô ngọc mỹ nhân của ta không những chẳng tốt lên, ngược lại còn kiêu kỳ hơn.
Chê nhà ta đơn sơ, chê ta thô lỗ, ngay cả cái tên ta đặt cho hắn cũng chê.
"Nhà tử tế nào lại đặt tên nô ngọc là Phấn Hán?" Hắn nhíu mày, đầu ngón tay ửng đỏ kéo tấm chăn mỏng lên, xoay người không muốn nhìn ta, "Thô bỉ vô tri, ta lười nói chuyện với ngươi."
Hình như từ khi mang Phấn Hán về, ta chưa từng thấy lông mày hắn giãn ra.
Chỉ đến đêm khuya thanh vắng, hắn sáp lại gần hôn môi ta, bảo là để tiếp thêm vài hơi thở, ánh mắt mới vương vấn chút tình ý.
Ta nào chịu nổi sự cám dỗ này, cảm thấy chưa đủ, đưa tay lần mò vào trong áo hắn, hắn cứng đờ cả người, suýt chút nữa đạp ta xuống giường.
"Trần Hạnh Nương, đừng được đằng chân lân đằng đầu!"
Hắn thở hổ/n h/ển, đuôi mắt hồng, vành tai cũng hồng.
Đúng là cực phẩm.
Đáng tiếc chỉ có thể nhìn, không thể ăn.
Ta thở dài một hơi, ngoan ngoãn bò sang một bên ngủ: "Được rồi được rồi, ta không chạm vào ngươi nữa, thế được chưa? Đừng gi/ận nữa."
Phấn Hán lúc này mới nguôi gi/ận.
Ngày hôm sau, vẫn như thường lệ chê nhà ta đơn sơ, chê ta thô lỗ, chê tên của hắn không đứng đắn.
Rồi ung dung nằm trên ghế mây, nghiêng mắt nhìn ta múc nước rửa mặt trong sân.
"Cũng chỉ có ta mới không sợ cái mệnh khắc chồng của ngươi. Đổi lại là kẻ phàm phu tục tử khác, đã sớm bị ngươi khắc cho h/ồn bay phách lạc rồi."
"Trần Hạnh Nương, ngươi m/ua được cực phẩm nô ngọc như ta, thì cứ ở trong lòng mà cười thầm đi."
Ta chỉ chạm vào hắn một chút thôi là hắn đã tỏ vẻ thẹn quá hóa gi/ận, thế mà lúc nói ra những lời này thì mặt không đỏ tim không đ/ập.
Ta cũng lười tranh cãi với hắn, chỉ tự chuốc lấy bực mình.
Liền khom lưng nịnh nọt: "Phải phải, ta có được Phấn Hán là phúc phận tu được từ ba kiếp, nhất định sẽ yêu thương trân trọng, không rời không bỏ."
Phấn Hán vừa nghe, cắn môi dưới, quay đầu đi một cách ngượng ngùng, không nói gì nữa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Cho đến một hôm, ta ngồi xổm bên chân tường nhà hàng xóm nhặt rau, nghe mấy bà nương tán gẫu về lô nô ngọc mới về trong thành.
"Lô nô ngọc lần này kẻ nào cũng tính tình nhu thuận, nghe lời bám người, bảo làm gì thì làm nấy."
"Nhưng đáng tiếc, là phôi ngọc rẻ tiền, dù b/án rẻ cũng chẳng mấy ai đoái hoài."
Lá rau trong đầu ngón tay ta khẽ đ/ứt.
Nghe lời bám người? B/án rẻ?
Ta đảo mắt.
Ngày hôm sau.
Trời vừa hửng sáng, ta mang theo số bạc còn dư.
Lại vào thành lần nữa.
02
Lần này ta chọn lựa kỹ càng.
Chọn được một nô ngọc nhỏ nhắn khí chất thanh sạch.
Chủ sạp không lừa ta.
Nô ngọc mới mềm mại như một vũng nước ấm.
Đầu ngón tay ta vô tình chạm vào cổ tay trắng nõn của hắn, hắn lập tức hạ mi mắt, khẽ gọi: "Chủ tử."
Ngoan ngoãn, đôn hậu, hiểu chuyện.
Ta vui mừng khôn xiết, mang theo bảo bối mới vui vẻ trở về thôn.
Đẩy cửa sân rào, Phấn Hán đang tựa vào bên cửa.
Một thân áo trắng, búi tóc hơi tán.
"Trần Hạnh Nương, ngươi to gan rồi nhỉ?! Nửa ngày không thấy bóng dáng, cũng chẳng lên tiếng, ngươi có biết ta..."
Hắn nhíu ch/ặt lông mày, đầy mặt gi/ận dữ, nói giọng khó chịu.
Cho đến khi ánh mắt hắn liếc thấy nô ngọc mới ngoan ngoãn đi theo sau ta.
Liền im bặt.
Không khí trong chốc lát đông cứng lại.
Nhiệt độ trong phòng giảm xuống ba độ.
Ánh mắt hắn chùng xuống, trong đôi mắt màu ngọc hiện lên chút sát khí nhàn nhạt: "Hôm nay ngươi đi đâu?"
Ta kéo nô ngọc mới ra trước mặt, cười đến cong cả mắt: "Vào thành m/ua nô ngọc mới về."
Sắc mặt Phấn Hán đen kịt hoàn toàn.
"Một kẻ chưa đủ, còn đi m/ua nữa sao?!!"
Hắn tức đến bật cười, chậm rãi bước tới, nhìn lướt qua nô ngọc mới từ trên cao xuống, đầy vẻ kh/inh miệt.
"Loại phàm phẩm này mà ngươi cũng vừa mắt!"
Ta chẳng thèm để ý đến hắn.
Dẫu sao Phấn Hán ba ngày làm lo/ạn nhỏ, năm ngày làm lo/ạn lớn, ta đã quen rồi.
Hôm nay hắn nổi gi/ận bất thường, chẳng qua cũng chỉ là cảm thấy ta m/ua hắn - một cực phẩm nô ngọc này trước, quay đầu lại m/ua thêm một nô ngọc phàm phẩm, làm mất mặt mũi của hắn mà thôi.
Nô ngọc mới vô cùng chu đáo, nhận ra ta đứng lâu mỏi chân, liền khẽ đưa tay đỡ lấy cánh tay ta, lực đạo nhẹ nhàng, chừng mực vừa phải.
"Chủ tử mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi ạ."
Giọng nói dịu dàng, êm ái khiến lòng người nóng ran.
Phấn Hán nhìn đến mức đáy mắt bốc hỏa, khóe môi cong lên nụ cười cay nghiệt, chua ngoa lên tiếng: "Phôi ngọc rẻ tiền, linh khí nông cạn, dung mạo tầm thường, tính tình đần độn, không bằng một phần mười của ta."