「Đàn Phong, đây là đứa con đầu lòng của con đấy."
"Con không đ/au lòng, ta thân làm tổ mẫu còn thấy đ/au lòng thay đây này."
Tạ Đàn Phong nhíu mày.
Chàng chán gh/ét Hồ thị, nhưng lại đang vui mừng vì Thẩm Tương có th/ai, không muốn tiếp tục tranh cãi vào lúc này.
Một lát sau, chàng quay đầu nhìn ta:
"Chẳng qua là mỗi ngày qua ngồi một lát thôi mà."
"Phu nhân cứ xem như tiêu khiển đi."
Chàng nói nghe thật nhẹ nhàng.
Dù sao người phải chịu quy tắc cũng đâu phải là chàng.
Hồ thị nghe vậy, cuối cùng lộ ra vài phần đắc ý.
Ta mỉm cười nhu thuận:
"Phu quân đã lên tiếng, thiếp thân tự nhiên tuân theo."
Chàng không nghe ra sự lạnh lẽo trong lời ta, còn vươn tay nắm lấy tay ta.
"Ta biết ngay, phu nhân là người hiểu chuyện nhất mà."
05
Th/ai nhi của Thẩm Tương được dưỡng rất phong quang.
Ngày ngày ta dẫn theo Vân Mộng và Vệ Ngưng đến viện của Hồ thị để lập quy tắc.
Vân Mộng lúc nào cũng cười tươi như hoa.
Hồ thị bảo nàng đứng hát khúc, nàng liền hát.
Thẩm Tương chê trà nguội, nàng lập tức pha lại chén khác, tự tay đưa đến trước mặt.
Vệ Ngưng lại không nhẫn nhịn nổi những điều này.
Hôm nay Thẩm Tương chỉ vừa than đ/au vai, Hồ thị liền bắt nàng qua đ/ấm bóp.
Vệ Ngưng nhíu mày, quay người định bỏ đi.
Hồ thị thong thả nhấp một ngụm trà.
"Đi đi, cứ việc đi."
"Rời khỏi Quốc Công phủ, không có nha hoàn chải đầu tắm rửa cho ngươi, chẳng mấy ngày nữa, y phục hôi hám, trên đầu sợ là còn sinh cả ổ chấy rận."
Bước chân nàng khựng lại, đôi tay nắm ch/ặt cố nén nhẫn nhịn.
Nếu không phải không còn nơi nương tựa, ai lại muốn làm một nữ tử giang hồ màn trời chiếu đất cơ chứ.
Những lời này của Hồ thị đ/âm trúng vào lòng tự trọng của nàng.
Ta bước lên trước một bước, mỉm cười nắm lấy tay nàng:
"A Ngưng đêm qua ngủ không ngon, chắc là mệt đến hồ đồ rồi."
"Mẹ đừng so đo với muội ấy, để con sai người đưa muội ấy về nghỉ ngơi."
Hồ thị không ngăn cản:
"Nó đi rồi, vậy thì ngươi làm đi."
"Tương nhi đ/au lưng, ngươi qua bóp cho nó một chút."
Thẩm Tương vội nói:
"Việc này sao được ạ? Phu nhân là chủ mẫu, thiếp làm sao dám để phu nhân hầu hạ."
Miệng nói không dám, nhưng người lại ngồi vững vàng, không hề có ý đứng dậy.
Hồ thị cười nói: "Có gì mà không dám?"
"Nghe nói mẹ ngươi năm đó mới gả vào nhà họ Mạnh, cũng từng tự tay hầu hạ di nương được sủng ái."
"Ngươi đã là người do bà ta dạy dỗ, càng nên học cho kỹ."
Lời này, chính là s/ỉ nh/ục cả mẹ ta vào trong đó.
Sắc mặt ta không đổi, để Tiểu Lê đưa Vệ Ngưng về phòng trước.
Sau đó đi đến sau lưng Thẩm Tương, thay nàng đ/ấm bóp vai:
"Mẹ dạy chí phải, con dâu xin ghi nhớ."
Kể từ ngày đó, Thẩm Tương sai bảo chúng ta càng lúc càng thuận tay.
Hôm nay chê đ/au chân, ngày mai chê huân hương trong phòng không thơm.
Hồ thị cũng cố ý nâng đỡ nàng ta.
Trước mặt chúng ta, bà ta tự tay đeo chiếc vòng ngọc gia truyền vào cổ tay Thẩm Tương:
"Ngươi hãy an tâm dưỡng th/ai."
"Đợi đứa trẻ chào đời, ta sẽ làm chủ nâng ngươi làm Quý thiếp, sau này sinh thêm con cái, làm Bình thê cũng được."
"Minh Thục, ngươi nói có phải không?"
Ta gắng gượng cười: "Mẹ nói rất đúng ạ."
Thẩm Tương vui mừng đến đỏ hoe mắt, vội vàng muốn đứng dậy tạ ơn.
Nàng ta giả vờ h/oảng s/ợ giải thích:
"Phu nhân ngàn vạn lần đừng đa tâm, thiếp thân phận thấp hèn, chưa bao giờ dám nghĩ đến việc đứng ngang hàng với người."
Ta cười giúp nàng đắp lại chiếc chăn mỏng trên đùi:
"Mẹ nói không sai."
"Nếu ngươi có thể sinh cho phu quân đứa con trai trưởng, tự nhiên là công thần của Tạ gia."
"Đừng nói là một vị trí Bình thê, dù là vinh hoa phú quý hơn nữa, cũng là thứ ngươi xứng đáng nhận được."
Nàng ta thấy ta từ đầu đến cuối không hề tức gi/ận, trong đáy mắt ngược lại thoáng qua một tia thất vọng.
06
Ngày Thẩm Tương lâm bồn, sớm hơn ngày bà đỡ tính toán nửa tháng.
Ta lập tức phái tiểu sử đi nha môn thông báo cho Tạ Đàn Phong.
Khi ta chạy đến nơi, Hồ thị đã thay toàn bộ người trong viện thành tâm phúc của bà ta.
Bà ta chặn ta ngoài phòng sinh:
"Ngươi chưa từng sinh đẻ, vào trong cũng chẳng giúp được gì."
"Cứ ở ngoài chờ đi."
Ta không tranh cãi, lặng lẽ chờ bên ngoài.
Th/ai này sinh rất khó khăn.
Trải qua suốt một ngày, đứa trẻ vẫn chưa chịu chào đời.
Bà đỡ ra vào mấy lần, lần nào cũng nói ngôi th/ai không thuận, cần phải chờ thêm.
Cho đến khi trời gần sáng, trong phòng sinh cuối cùng truyền đến vài tiếng khóc yếu ớt.
Một lát sau, bà đỡ bế tã Iót ra ngoài, sắc mặt trắng bệch.
"Sinh rồi, là một tiểu công tử."
Hồ thị vừa lộ vẻ vui mừng, bà đỡ đã quỳ rạp xuống.
"Chỉ là... cánh tay trái của đứa trẻ sinh ra đã thiếu mất một đoạn, ngón tay cũng không dài đủ."
Tã Iót được hé mở một góc.
Khuôn mặt nhỏ của đứa trẻ đỏ bừng, ống tay áo bên trái lại trống rỗng, chỉ lộ ra một đoạn cẳng tay co quắp.
Hồ thị hít một hơi lạnh, lùi lại phía sau liên tục.
"Nghiệp chướng."
"Thật là nghiệp chướng mà!"
"Mau bế đi cho Quốc Công gia xem."
"Xảy ra chuyện lớn thế này, không thể giấu giếm được."
Người đầy sân đã lo/ạn cả lên, chẳng còn ai quan tâm đến Thẩm Tương trong phòng sinh nữa.
Nàng ta đã kiệt sức, chỉ còn hơi thở thoi thóp.
Cách cánh cửa phòng, từng tiếng từng tiếng gọi:
"Đàn lang... Đàn lang..."
Tạ Đàn Phong đương nhiên cũng nghe thấy.
Chàng đứng ngoài cửa, môi mím ch/ặt, từ đầu đến cuối không bước vào.
Trước kia từng thề non hẹn biển bao nhiêu, đến khi đối mặt với sinh tử, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trong phòng dần không còn động tĩnh.
Nhưng lúc này, ai còn bận tâm đến nàng ta nữa?
Một ngoại thất đã ch*t, sao có thể quan trọng bằng việc Tạ gia sinh ra một quái th/ai.
Trong sảnh nhỏ, mặt Tạ Quốc Công trầm như Diêm Vương.
M/a m/a bên cạnh Hồ thị bế tã Iót quỳ trên đất.
Chắc hẳn đã thêm mắm dặm muối kể lại sự việc một lượt.
Hồ thị dùng khăn lau khoé mắt.
"Lão gia, hôm nay trong phòng sinh có bao nhiêu người đều nhìn thấy."
"Chuyện này căn bản không giấu được."
"Đường đường là Thế tử Quốc Công phủ, đứa con đầu lòng sinh ra lại là bộ dạng này, nếu truyền ra ngoài, thể diện Tạ gia chúng ta để đâu?"
Thấy Tạ Quốc Công im lặng không nói, Hồ thị lại chuyển ánh mắt về phía ta:
"Minh Thục, không phải mẹ nói con."
"Thẩm Tương ở trong viện của con, người cũng do con quản lý."
"Nay xảy ra chuyện thế này, con luôn phải cho Quốc Công phủ một lời giải thích."
Khoảng thời gian này, bà ta đã quen với việc nhìn ta cúi đầu nhận giáo huấn, sớm đã buông lỏng cảnh giác.
Nay xảy ra án mạng, bà ta liền đinh ninh.
Chỉ cần đổ tội lên đầu ta, ta cũng sẽ tiếp nhận như trước kia.
Ta đứng tại chỗ không động đậy: "Mẹ muốn con giải thích thế nào ạ?"
"Sau khi Thẩm Tương có th/ai, là mẹ đón nàng ta đến bên cạnh tự tay chăm sóc."
"Hôm qua nàng ta đột nhiên lâm bồn, mẹ lại đuổi hết nha hoàn m/a m/a trong viện của con ra ngoài, ngay cả bà đỡ cũng là do người tự tay chọn lựa."