Ngày tháng giám sát lẫn nhau trôi qua hơn hai năm.

Bị một cuộc điện thoại của mẹ tôi c/ắt ngang.

"Yểu Yểu à, mẹ đã chọn cho con một người chồng hiền tế, con có muốn gặp mặt không?"

15

Theo lý mà nói, hôn nhân hào môn là chuyện rất thường thấy.

Chiêu m/ộ rể quý cũng rất bình thường.

Chỉ là, tôi không ngờ người bố mẹ chọn cho tôi lại chính là Cố Vọng.

Hệ thống hét lên khi nhìn rõ Cố Vọng.

【Là m/a sao? Nhất định là m/a rồi, c/ầu x/in cô đấy.】

Tiếc là Cố Vọng là một con người bằng xươ/ng bằng th!t.

Anh đứng lặng lẽ ở đó, mày ki/ếm mắt sáng.

So với hai năm trước không có gì thay đổi.

Chỉ là đã trút bỏ bớt vẻ non nớt, khí chất cả người trở nên trầm ổn hơn.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt xa cách và lịch sự: "Chào cô, tiểu thư Biên."

Mẹ tôi ở bên cạnh cười tươi giới thiệu những thành tựu hiện nay của Cố Vọng.

Tôi lại chẳng lọt tai được chữ nào.

【Chẳng phải ký ức của anh ta đã bị xóa sạch rồi sao?】

Hệ thống cũng thắc mắc: 【Đúng vậy, sao lại tự dâng hiến làm rể quý thế này.】

Tôi đá/nh liều ngồi xuống ăn cơm.

Cố Vọng hầu hết thời gian đều lặng lẽ nghe bố mẹ tôi nói chuyện.

Chỉ khi được hỏi đến mới dịu dàng đáp lời.

Tôi cúi đầu lẳng lặng ăn cơm.

Tai dỏng lên nghe cuộc đối thoại của họ.

Tâm trí lại bay xa dần.

Hơn hai năm rưỡi rồi.

Kể từ chuyến bay hạ cánh hôm đó, Cố Vọng như thể bốc hơi khỏi thế gian.

Hệ thống nói mối qu/an h/ệ của hai người họ phát triển ổn định trên quỹ đạo hợp tác bình thường.

Thám tử tư anh trai tôi phái đi theo dõi một tháng rồi rút về.

Nói anh ta mỗi ngày ngoài công ty thì chỉ ở nhà, chẳng có gì đáng để theo dõi cả.

Thế nhưng bây giờ.

Cố Vọng lại xuất hiện ở nhà tôi một cách khó hiểu, còn chuẩn bị làm rể tận cửa.

Tôi thở dài.

Đột nhiên phát hiện có một ánh nhìn rơi trên mặt mình.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên.

Va vào đáy mắt tĩnh lặng của Cố Vọng.

Mẹ tôi đột nhiên nói với tôi: "Yểu Yểu à, vị Cố tiên sinh này bây giờ tài giỏi lắm, mẹ và bố con đều rất hài lòng, quan trọng nhất là cậu ấy sẵn lòng làm rể tận cửa."

Tôi mím môi, không đáp lời.

Sau bữa cơm, mẹ bảo tôi tiễn Cố Vọng ra về.

Tâm trí tôi rối bời, không biết phải mở lời thế nào để không bị coi là kẻ t/âm th/ần.

Hệ thống: 【Tôi vừa kiểm tra lại, x/ác định nam chính đã bị xóa sạch ký ức rồi, anh ta bây giờ đang giở trò gì thế này?】

Tôi cúi đầu đi phía trước Cố Vọng, tự mình đối thoại với hệ thống.

【Đừng quan tâm đến ký ức hay không nữa, vấn đề là bây giờ anh ta không những không nảy sinh tình cảm với nữ chính, mà còn muốn làm rể tận cửa đấy!】

Cốt truyện đã chệch hướng đến tận đẩu tận đâu rồi.

Hay là reset lại từ đầu đi.

Hệ thống an ủi: 【Cô đừng vội, tôi vừa kiểm tra, chỉ số h/ận th/ù của nam chính đối với phản diện vậy mà đã giảm xuống còn 20%.】

Tôi hơi yên tâm.

Đây có lẽ là tin tốt duy nhất.

Tôi cắm cúi bước đi.

Hoàn toàn không chú ý đến việc mình sắp đ/âm sầm vào cánh cổng lớn.

Bộp--

Tôi đ/âm vào một bức tường th!t, rồi bị phản lực bật lùi lại vài bước.

Ngẩng đầu lên, không biết Cố Vọng đã đi lên phía trước tôi từ lúc nào.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt trầm mặc.

Giọng nói có chút sâu xa: "Chỉ lo nói chuyện với 'nó', mà không hề muốn nói chuyện với anh sao?"

Tôi: !?

"Ai?"

Cố Vọng nheo mắt: "Thứ... điều khiển cô ấy."

Hệ thống: 【?】

16

Phản ứng đầu tiên của tôi lại là: Anh ta không mất trí nhớ??

Hóa ra những gì thể hiện trước mặt bố mẹ tôi lúc nãy đều là diễn kịch?

Cố Vọng nắm lấy tay tôi, dắt tôi đang chóng mặt lên xe.

Ngay khoảnh khắc cửa xe đóng lại.

Cánh tay dài của người đàn ông đã kéo tôi vào lòng.

"Em về rồi, cuối cùng em cũng về rồi."

Hệ thống vỡ vụn tâm lý ch/ửi bới: 【Nhiều nam chính như thế, chỉ có anh ta là không nên thân, đúng là đồ phá gia chi tử!! Cho cơ hội mà cũng không biết dùng!】

Khi tôi phản ứng lại, xươ/ng quai xanh đã ướt đẫm một vệt nước mắt.

"...Cố Vọng."

Người đàn ông ngẩng đầu lên.

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp.

Giọng Cố Vọng không vững: "Phải, anh nhớ lại rồi. Trong suốt thời gian dài đằng đẵng đó, anh đã uống th/uốc, đi gặp bác sĩ, chỉ để lắp ghép những mảnh ký ức vụn vỡ xuất hiện trong đầu. Chắc là khoảng nửa năm trước, anh nhớ lại hết rồi."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt tối sầm.

"Anh biết đã có rất nhiều chuyện phi lý xảy ra với em, có những việc thậm chí không thể giải thích bằng khoa học. Rõ ràng đó không phải là ý nguyện của em, nhưng em vẫn làm. Ngoài việc có thứ gì đó đang điều khiển em, anh không thể nghĩ ra khả năng thứ hai."

Hệ thống: 【...】

Cố Vọng lộ vẻ đ/au đớn trong giây lát.

"Cho nên rốt cuộc là tại sao, tại sao lại như vậy? Anh trai em cho rằng anh không thể cho em cuộc sống xa hoa, nên anh lại càng nỗ lực hơn trước, để bản thân có tư cách đứng bên cạnh em. Nhưng em vẫn rời đi, thậm chí bắt anh quên đi tất cả."

Anh đột nhiên cười tự giễu: "Đôi khi anh cũng tự hỏi, nếu anh thực sự không nhớ lại, liệu đời này chúng ta có bao giờ gặp lại nhau nữa không."

Anh bỗng dừng lại.

Ánh mắt hạ thấp, rơi vào bàn tay đang bị anh nắm ch/ặt.

"Yểu Yểu, em đã từng thích anh chưa, dù chỉ một lần thôi cũng được."

Không khí trong xe như đông cứng lại.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập dồn dập.

Hệ thống cũng im lặng một cách kỳ quái.

Có lẽ đây là lần đầu tiên thấy ký chủ bị dồn vào đường cùng đến mức này.

Thấy tôi không nói gì, Cố Vọng vội vàng lên tiếng:

"Anh sẽ không trói buộc em quá nhiều, anh thậm chí không cần em đáp lại, chỉ c/ầu x/in em đừng rời xa, để anh ở bên cạnh nhìn ngắm em là được rồi."

Hệ thống im lặng hồi lâu.

Đột ngột lên tiếng: 【Không phải chứ, anh ta bị b/ệnh à?】

Tôi gi/ật mình.

【Sao thế?】

Hệ thống: 【Tôi đột nhiên phát hiện anh ta là loại nam chính thuần h/ận, chỉ số h/ận th/ù của anh ta đối với nữ chính lên tới 10%.】

Tôi: ? Tại sao?

Hệ thống kiểm tra mới biết: 【Ồ, những lời cô nói với nữ chính lúc trước đã tạo động lực cho cô ấy trong giai đoạn hoang mang, nữ chính luôn muốn tìm cô, thời gian trước thông qua nam chính mới biết tên cô, còn nhờ nam chính giới thiệu hai người làm quen đấy.】

Tôi vô cùng kinh ngạc: 【Thế mà đã h/ận rồi?】

Hệ thống cười lạnh: 【Chưa hết đâu, anh ta thậm chí còn có 10% h/ận th/ù đối với con mèo nhà cô nuôi mấy năm nay đấy.】

Lạy chúa.

Trước đây ít nhất còn h/ận con người.

Bây giờ thì không phân biệt giống loài nữa, thuần h/ận không phân biệt đối tượng rồi.

Bàn tay đang đặt ở thắt lưng tôi đột nhiên siết ch/ặt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm