Trảm Hương

Chương 6

13/08/2026 01:36

Tô Uyển Thanh đã vung tay.

"Lôi ra ngoài. đá/nh ch*t."

Thúy Nhi thét lên, nhoài người tới nắm lấy gấu váy Tô Uyển Thanh.

"Nương nương! Nương nương, nô tỳ đã theo người hơn mười năm rồi! Người quên lúc nhỏ ở Tô phủ ai là người chịu đò/n thay người rồi sao, nương nương--"

Tô Uyển Thanh một cước đ/á văng nàng ta ra.

Thúy Nhi bị hai m/a m/a khỏe mạnh xốc nách lôi đi.

Khi đi ngang qua ta, nàng ta đột ngột quay đầu trừng mắt nhìn ta, mặt đầy nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu.

"Là ngươi! A Hòa! Là ngươi xúi ta đi-- Nương nương! Người tra ả! Người tra ả đi--"

Ta không nhìn nàng ta, cúi đầu cung kính lui sang bên tường nhường đường.

Thúy Nhi nhanh chóng bị lôi đi xa, tiếng khóc gào vang vọng suốt dọc đường về phía sân sau.

Ta nghe thấy tiếng gậy gỗ giáng xuống lần đầu tiên, một tiếng "bộp" trầm đục.

Thúy Nhi phát ra một tiếng kêu thảm thiết kéo dài.

Đúng lúc đó, ngoài cổng viện bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã.

Có người cao giọng truyền tin.

"Thái tử điện hạ giá đáo--"

Tiếng gậy dừng lại, Thúy Nhi vẫn còn đang nấc nghẹn.

Thái tử Lý Dạ sải bước tiến vào Ngưng Hương Viện.

"Đây là đang làm gì?" Giọng người lạnh như băng.

Tô Uyển Thanh khẽ ngẩng cằm.

"Điện hạ không nên hỏi thiếp thân đang làm gì, mà nên hỏi chính mình đã làm gì."

Thái tử nhìn chằm chằm nàng ta ba nhịp thở, rồi bước đến bên cạnh Thúy Nhi, ngồi xổm xuống, vươn tay bế nàng ta lên.

Thúy Nhi rúc vào lòng người, tựa như một chú chim bị g/ãy cánh.

Người quay lưng lại nhìn Tô Uyển Thanh.

"Từ nay về sau, Thúy Nhi là người của cô."

Tô Uyển Thanh sững sờ một thoáng, rồi bật cười.

"Điện hạ nói gì?"

"Cô nói, từ nay về sau, nàng ấy là thị thiếp của cô."

Thái tử bế Thúy Nhi bước đi, khi đi ngang qua Tô Uyển Thanh thì dừng lại một chút, nghiêng đầu nhìn nàng ta.

"Tô Uyển Thanh, cô là Thái tử."

Sắc mặt Tô Uyển Thanh trắng bệch đi một phần.

"Cô sủng ái nàng bao nhiêu năm nay, cả kinh thành này ai không biết? Nhưng nàng có phải quên mất rồi không, cô có thể sủng ái một mình nàng, không có nghĩa là cô chỉ được phép có một mình nàng?"

Người cúi đầu nhìn Thúy Nhi trong lòng.

"Nếu hôm nay cô không đến, có phải nàng định đá/nh ch*t nàng ấy ngay trong phủ của cô không?"

Tô Uyển Thanh đột ngột ngẩng đầu, giọng cao hơn vài phần.

"Điện hạ, nàng ta chỉ là một tiện tỳ."

"Đủ rồi." Thái tử c/ắt ngang lời nàng ta, "Ngày mai bảo người dọn dẹp Đông Thiên Viện, để Thúy Nhi ở đó. Nàng ấy là người của cô, không ai được phép đụng vào một sợi tóc của nàng ấy nữa."

Người bế Thúy Nhi đi xa dần.

Trong sân yên tĩnh rất lâu.

Tô Uyển Thanh từ từ vịn khung cửa trượt xuống, tà váy trải dài trên đất, tựa như một đóa hoa bị người ta giẫm nát.

Qua rất lâu rất lâu sau, nàng ta khẽ nói một câu.

"A Hòa."

"Nô tỳ đây ạ."

"đ/ốt hết chỗ an thần hương còn lại hôm nay đi. Sau này... không cần điều chế nữa."

"Vâng."

Ta quay người đi về phía phòng hương.

12

Kể từ sau chuyện của Thúy Nhi.

Tô Uyển Thanh bắt đầu để ta hầu hạ thân cận, công việc ở thư phòng Thái tử cũng giao lại cho ta.

Đèn ở Đông Thiên Viện sáng liên tục suốt nửa tháng.

Thái tử tan triều là đi thẳng đến phòng Thúy Nhi, đôi khi cơm tối cũng ăn ở đó.

Tô Uyển Thanh lúc đầu còn hỏi một câu "Điện hạ hôm nay có đến không".

Sau này nàng ta ngay cả hỏi cũng chẳng buồn hỏi nữa.

Mỗi ngày chỉ ngồi bên cửa sổ.

Nhìn chiếc đèn lồng trước cổng viện sáng từ hoàng hôn đến tận đêm khuya.

Nhưng sắc mặt nàng ta ngày một tái nhợt.

Đợi đến khi vết thương của Thúy Nhi lành hẳn.

Trong phủ truyền ra tin, Thái tử ban cho Thúy Nhi một chữ, gọi là "Mị".

Hôm sau, Thúy Nhi đã không kiềm chế được mà đến thỉnh an.

"Nương nương, Mị thị thiếp đến ạ." Khi lão m/a m/a vào thông báo, chén trà trong tay Tô Uyển Thanh khựng lại.

"Cho nàng ta vào."

Mị thị thiếp mặc bộ gấm Vân Cẩm do Thái tử ban tặng, chất liệu đó còn sáng bóng hơn cả bộ trên người Tô Uyển Thanh vài phần.

Nàng ta đi đến trước mặt Tô Uyển Thanh, nhún người hành một lễ hời hợt.

"Tỷ tỷ."

Tô Uyển Thanh bưng chén trà không ngước mắt: "Ai cho phép ngươi gọi là tỷ tỷ?"

"Là điện hạ bảo thiếp thân gọi như vậy."

Thúy Nhi cười một tiếng, cũng chẳng đợi Tô Uyển Thanh ban tọa, tự mình ngồi xuống chiếc đôn thêu bên cạnh, chỉnh lại tà váy.

"Điện hạ nói, thiếp thân hầu hạ tốt, sau này là người một nhà. Gọi tỷ tỷ cho thân thiết."

Tô Uyển Thanh đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn nàng ta.

"Ngươi chỉ là xuất thân tiện tỳ, sao xứng xưng chị em với ta."

Thúy Nhi đón lấy ánh mắt nàng ta, vuốt ve tóc mai của mình.

Chậm rãi nói: "Tỷ tỷ không muốn, muội không gọi là được. Đúng rồi, điện hạ ban cho thiếp thân một chữ, gọi là 'Mị', tỷ tỷ nghe nói rồi chứ?"

"Nghe rồi."

"Điện hạ nói, chỉ thích cái kiểu đó của thiếp thân trên giường. Người nói trước kia không biết đàn bà còn có thể như vậy--"

"Đủ rồi."

Tô Uyển Thanh c/ắt ngang lời nàng ta, giọng lạnh như băng.

"Ngươi đến đây hôm nay chỉ để nói chuyện này thôi sao?"

"Ngươi đừng quên," nàng ta đặt mạnh chén trà xuống bàn.

"Thúy Nhi, cha mẹ ngươi vẫn đang làm sai ở Tô phủ. Đệ đệ ngươi mới mười bốn tuổi, khế ước b/án thân vẫn còn khóa trong thư phòng cha ta đấy. Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ--"

"Không phiền nương nương bận tâm."

Thúy Nhi đáp nhanh, khóe miệng nở một nụ cười.

"Không phiền nương nương bận tâm. Điện hạ nói, thiếp thân hầu hạ tốt, chuyện nhỏ nhặt này người đã giải quyết giúp thiếp thân rồi."

Nàng ta đứng dậy, phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên váy.

"Cha ta, mẹ ta, đệ đệ muội muội ta, sáng nay đã chuyển ra khỏi Tô phủ rồi. Đã m/ua nhà ở Đông Thành, nhập vào danh sách của phủ Thái tử."

Ngập ngừng một chút, nàng ta nói tiếp, "Chuyện này còn phải nhờ ơn một trận đò/n của nương nương hôm đó."

Nàng ta hơi cúi người, giọng nhẹ nhàng chậm rãi: "Nương nương, cái thóp của tôi không còn nữa, sau này người lấy gì để nắm thóp tôi đây?"

Tay Tô Uyển Thanh túm ch/ặt góc bàn, đ/ốt ngón tay trắng bệch.

Thúy Nhi đứng thẳng dậy, lùi lại một bước, rồi lại nhún người hành lễ.

"Thiếp thân không làm phiền tỷ tỷ nữa."

Nàng ta quay người bước đi, đi đến cửa thì dừng lại, nghiêng đầu.

"Đúng rồi, điện hạ nói tối nay vẫn đến chỗ của muội. Tỷ tỷ nghỉ sớm đi nhé."

Nàng ta đi rồi.

Trong phòng yên tĩnh mấy nhịp thở.

Rồi Tô Uyển Thanh túm lấy chén trà trên bàn, ném mạnh xuống đất.

Mảnh sứ vỡ văng tung tóe, mảnh vụn b/ắn đến tận chân ta.

"A Hòa, hương, ngươi phải phục hồi mùi hương lạ cho ta!"

Ta quỳ xuống.

"Nương nương, nô tỳ chỉ có thể duy trì mùi hương không đổi, còn về phương th/uốc mùi hương lạ đó của người... nô tỳ chưa từng thấy qua."

Tô Uyển Thanh không nói gì.

Nàng ta nhìn chằm chằm đống mảnh sứ vỡ trên đất rất lâu.

"Ngươi lui ra đi, để ta suy nghĩ."

"Vâng." Ta cúi người lui ra.

13

Chưa được mấy ngày, Thái tử hiếm hoi đến Ngưng Hương Viện một chuyến.

"Thanh Thanh, Mị nhi đã có th/ai."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm