Minh châu lồng kín

Chương 2

14/08/2026 23:13

"

Cha nghe xong lại không phục: "Nơi nào bình thường? Rõ ràng là yêu nữ tử vừa đẹp vừa dễ thương này, ai thấy mà chẳng thích!"

Thế là cha mẹ lo lắng đến nỗi không ăn không ngủ nổi.

Ta và ca ca vốn chỉ coi như đi qua loa cho xong, bị bọn họ làm cho như vậy, cũng theo đó căng thẳng lên.

Cuối cùng cả nhà quây quần cùng nhau thì thầm nửa đêm, làm chút chuẩn bị.

Mẹ thay ta chuẩn bị hai bộ y phục, mộc tân tử và thanh đậu sắc, đều là kiểu dáng bình thường, vừa không bắt mắt cũng không nổi bật.

Phụ thân thì nhét đầy hai túi thơm vàng bạc, để ta gặp chuyện phiền phức thì đi hối lộ cung nữ thái giám, dùng bạc thông q/uỷ thần.

Ca ca không biết từ đâu ki/ếm được không ít tiểu tượng của các quý nữ, hiền lành, khó đối phó, cần phải tránh xa, dày đặc vẽ cả một tập.

Ta vào cung lại càng cẩn thận khắp nơi, thận trọng trong lời nói việc làm, không dám xảy ra nửa phần sai lầm.

Nhưng rốt cuộc vẫn không phòng được người khác giở trò q/uỷ.

Hai vị tiểu thư cùng bàn bên cạnh vì chia món mà tranh chấp, đ/âm đổ cung nữ dâng món, ta bị liên lụy, nước canh dính bẩn một thân vạt áo.

Mặc bộ y phục bẩn đi lại trước mặt quý nhân là thất lễ, ta không thể không rời chỗ đi thay y phục, thế này mới đụng phải Thái tử và "Châu nhi" hai tên tai ương.

Nghĩ đến đây, sợ hãi và phẫn nộ trong lòng ngựk ta vặn thành một luồng tà hỏa, nóng nực.

Ta mạnh mẽ áp chế xuống, chậm rãi nhấp một ngụm quả tửu.

Lúc này, một tiểu cung nữ vượt qua ta, đi đến trước mặt một vị nữ tử mặc y phục màu đinh hương.

Vị nữ tử kia ta nhận ra.

Là Quan lão tướng quân trưởng nữ vừa từ biên cương đổi phòng về Kinh, Quan Lâm.

Không biết tiểu cung nữ nói gì, Quan Lâm lạnh lẽo cười một tiếng.

"Ta nói sao mấy vị tiểu thư mặc áo tím đều rời chỗ, hóa ra là do Do Minh Châu giở trò q/uỷ."

03

"Đã nghi ngờ ta lấy đồ của nàng, vậy thì kêu nàng qua đây, cùng ta đối chất trước mặt."

Theo đó khịt mũi cười một tiếng: "Một tiểu thư nhà quan thất phẩm, nhờ Thái tử thiên vị vài phần mà dám giở giọng? Không danh không phận, lại không có quan thân, nàng lấy thân phận gì mà gọi ta qua gặp nàng?"

Tiểu cung nữ mặt trắng bệch, phục dưới đất không ngừng r/un r/ẩy, một chữ cũng không dám đáp.

Bên này động tĩnh không nhỏ, hấp dẫm ánh mắt chủ vị của Hoàng hậu chú ý.

"Sao thế này?"

Hoàng hậu cười tủm tỉm nhìn sang.

Quan Lâm thản nhiên cười đáp lại: "Hồi nương nương, là vị Do nhị tiểu thư Do Minh Châu không có trong danh sách mời, sai tiểu cung nữ của Đông Cung đến bắt tr/ộm này. Không có chứng cớ, lại cứ nói có người tr/ộm trang sức của nàng."

"Nhưng nàng không biết diện mạo của tên tr/ộm, chỉ nói người đó mặc áo tím, liền sai người gọi tất cả các vị tiểu thư mặc áo tím trong tiệc ra ngoài."

Quan Lâm ngừng một chút, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ truy hỏi: "Nương nương, Do nhị tiểu thư lấy tư thái chủ nhân quở trách khách mời trong tiệc, là đã đoạt trước được sự chuẩn thuận của Thái tử và nương nương rồi sao?"

Cả trường im phăng phắc.

Ta kinh ngạc nhìn về phía Quan Lâm, nàng thật dũng cảm!

Còn nữa, "Châu nhi" thì ra là Do Minh Châu!

Chính là vị tiểu thanh mai kia của Thái tử trong lời đồn!

Triệu gia và Do gia ở kế bên nhau, Thái tử hồi nhỏ thường xuyên ra cung thăm Triệu gia Thái phu nhân, cùng Do Minh Châu coi như lớn lên cùng nhau.

Do gia gia chủ giống cha ta, không có tài cán gì, vào triều nhiều năm vẫn là quan thất phẩm.

Hoàng hậu vừa không mời nữ tử nhà quan thất phẩm, cũng không mời riêng Do Minh Châu, rõ ràng là coi thường nàng.

Nhưng Do Minh Châu lại cứ xuất hiện.

Mà Thái tử cũng rất trùng hợp trúng dược……

Khoan đã!

Trong lòng ta đột nhiên thắt lại một cái, dược đó chẳng lẽ là Do Minh Châu tự mình hạ?!

Ta càng nghĩ càng thấy mười phần đúng tám chín.

Nếu thật là nàng, Thái tử quả thực dễ dàng trúng chiêu.

Nhưng cho Thái tử hạ dược…… Nàng đúng là gan lợn rừng!

Tự mình liều mình muốn liều một vị trí cao, đến lúc then chốt vì sao lại chạy!

Chạy thì chạy, nhưng vì sao lại phải đẩy ta cho Thái tử?!

Ta tức đến mức chân răng ngứa ngáy.

Nàng đúng đáng ch*t a!

Còn có Thái tử nữa!

Thái tử minh bạch không phải ta hạ dược, kiếp trước để bảo vệ Do Minh Châu hắn thế mà thuận thế đổ tội cho ta!

🔪 gi*t ta chưa đủ, còn muốn tru di cả nhà ta, càng đáng ch*t hơn!

Đều đáng ch*t!

"Quan tiểu thư cẩn thận lời ăn tiếng nói."

Thanh âm của Hoàng hậu làm ta gi/ật mình.

Sắc mặt Hoàng hậu trầm xuống, phân phó Trần cô cô: "Đi mời Do nhị tiểu thư qua đây."

Trần cô cô lĩnh mệnh rời đi, thuận tay dẫn tiểu cung nữ kia cũng mang đi luôn.

Quan Lâm thì cúi đầu khịt mũi cười một tiếng, cầm lên bình tửu tự rót tự uống.

Có lẽ ta liếc tr/ộm quá thường xuyên, Quan Lâm đột nhiên quay đầu, vừa vặn chạm vào ánh mắt ta.

Hướng (về phía ta) nhướn mày, giơ chén chúc ta.

Ta được phen kinh hỷ, vội cầm lên chén tửu, cách không đáp lễ, một hơi uống hết chén.

Quả tửu vào cổ họng, trong lòng ta lại sinh ra chút sảng khoái.

Trong lòng thầm quyết định, bình an trở về nhà, nhất định phải uống say một trận thật đã.

Đúng rồi, còn phải bước qua chậu lửa và xông ngải c/ứu để xua đi xúi quẩy!

Đem bộ y phục mộc tân tử kia cũng đ/ốt luôn.

Trần cô cô trở về rất nhanh.

Nhưng sắc mặt lại không đẹp lắm.

Ta thậm chí hoài nghi nàng có phải nghe thấy thanh âm Thái tử học bò kêu hay không.

Cái đó thật sự rất khó nghe.

Nàng ghé đến bên tai Hoàng hậu thấp thì thầm vài câu, sắc mặt Hoàng hậu lập tức thay đổi, nhân tiện lấy cớ thân thể không khoẻ vội vã rời chỗ.

Hoàng hậu vừa đi, thưởng hoa yến tự nhiên tản.

Ta cũng theo dòng người rời cung hướng cung môn đi đến.

Mắt thấy cung môn ngay trước mắt, trong lòng ta dâng lên một trận kích động, Quan Lâm đột nhiên không biết từ nơi nào chui ra, ghé đến bên tai ta thấp thấp cười một tiếng.

"Do Minh Châu đang tìm người là ngươi đi, Tôn nhị tiểu thư?"

04

Ta bị nàng dọa suýt nhảy dựng lên!

Nàng thật sự!

Sao giống q/uỷ vậy, không một tiếng động đã dán qua đây rồi!

Dọa người!

Ta vội vàng giả ngốy giả lú: "A? Tìm ta? Do nhị tiểu thư tìm ta làm gì?"

Quan Lâm ánh mắt nóng bỏng chăm chú nhìn ta, trong mắt mang theo ý cười nghịch ngợm.

Ta cố gắng làm bộ vô tội: "Quan tỷ tỷ vì sao lại cảm thấy Do nhị tiểu thư đang tìm ta vậy?"

Ngươi nói, ta sẵn sàng chế ra ngay.

"Lúc ngươi vào cung mặc áo tím."

"Sau đó dính nước canh, đổi rồi."

"Ngươi thay y phục chậm trễ rất lâu."

"Ta đi lạc đường."

"Vị trí ngươi lúc trở lại xuất hiện, cách điểm ra chuyện rất gần."

Ta mở miệng, đang định biện giải thêm, Quan Lâm lại nhanh hơn một bước cư/ớp lời: "Ngươi nhìn thấy rồi đúng không? Ngươi nhìn thấy Thái tử và Do Minh Châu lén lút, cho nên mới sợ đến mức chân mềm không đi nổi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Trảm Hương Chương 9
10 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm