Phu xe trạng nguyên của tiểu thư

Chương 1

14/08/2026 23:45

Ta đã để mắt tới vị môn khách thanh tú của ông nội, ép chàng phải làm phu xe cho ta suốt ba năm trời.

Có người tới cầu thân, ta liền chỉ vào chàng mà rằng:

“Có bằng phu xe của ta không? Có biết viết văn chương như phu xe của ta không?”

Lâu dần, đám tiểu muội muội đùa cợt rằng chàng là nam sủng của ta.

Chàng dường như cảm thấy vô cùng nh/ục nh/ã, lần nào cũng lạnh mặt đối đãi.

Trước khi gia đình ta sụp đổ, ta đã vứt bỏ chàng.

Sau này, ta lưu lạc đến sông Tần Hoài gảy đàn, còn chàng đã trở thành Tuần án Khâm sai.

Chàng hỏi: “Cô nương, có muốn chuộc thân không?”

Ta đáp: “Không chuộc.”

01

Gặp lại trên thuyền hoa, ta lấy rèm châu che mặt, sợ rằng Hà Thanh Dư sẽ nhận ra.

Nhưng tiếng đàn vừa cất lên, ánh mắt chàng đã dán ch/ặt lấy ta.

Những năm tháng ở Giang phủ, chúng ta vẫn thường cùng nhau gảy đàn.

Có người nâng chén rư/ợu mời chàng.

“Nghe nói đại nhân vốn ưa nghe đàn, chẳng lẽ sở thích này đang che giấu chuyện xưa với giai nhân nào sao?”

Hà Thanh Dư thu lại nụ cười, ánh mắt nhìn xa xăm, bầu không khí nhất thời trở nên gượng gạo.

Mạnh đại nhân là chỗ quen cũ của chàng, vội đứng dậy giải vây.

“Đều là chuyện quá khứ rồi, không nhắc tới cũng được.”

“Nghe nói Hà đại nhân và Linh Yên tiểu thư của Thượng thư đại nhân sắp hỉ sự tới nơi, chao ôi, hai người trải qua bao sóng gió suốt bao năm qua, cuối cùng cũng đến được với nhau, thật chẳng dễ dàng gì.”

Hà Thanh Dư mỉm cười, không tỏ thái độ gì.

Choang--

Tiếng lòng r/un r/ẩy, dây đàn đ/ứt phựt.

Triệu Linh Yên?

Kẻ năm xưa ỷ vào gia thế giàu có, mặc ta ra giá, m/ua đ/ứt phu xe của ta, con gái của Hộ bộ Thượng thư đó sao?

Lục đại nhân đứng đầu quát lớn: “Lá gan thật lớn! Bản quan đích thân chỉ định cầm nương đắt giá nhất trên thuyền, vậy mà ngươi dám gây ra sai sót trước mặt mọi người, làm mất nhã hứng của Hà đại nhân.”

Ta vội đứng dậy, cúi gằm mặt xuống: “Là thiếp kỹ nghệ không tinh, làm kinh động đến quý khách. Tiền th/ù lao hôm nay thiếp xin không nhận một đồng.”

Hà Thanh Dư cứ nhìn chằm chằm vào ta không rời mắt.

Vị quan kia càng thêm gi/ận dữ.

“Chúng ta thiếu chút bạc lẻ của ngươi sao?”

Tay chân ta cứng đờ, tiến thoái lưỡng nan.

Hà Thanh Dư cuối cùng cũng lên tiếng: “Không sao, đàn rất hay.”

Ta thở phào nhẹ nhõm: “Tạ đại nhân khoan dung, thiếp thân đi đổi đàn khác.”

Nói đoạn, ta toan cất bước rời đi.

“Khoan đã.” Hà Thanh Dư đột nhiên gọi ta lại, “Có thể tháo rèm châu xuống không?”

02

Ta đứng ch/ôn chân tại chỗ.

Mạnh đại nhân bên cạnh nháy mắt với ta.

“Cô nương lúc đi đổi đàn thì tiện thể chỉnh trang lại dung mạo rồi hãy quay lại diện kiến Hà đại nhân.”

“Vâng.” Ta vội vàng rời khỏi nhã gian.

Phía sau có người nói: “Nếu Hà đại nhân thích tiểu nương tử này, hạ quan sẽ cho người m/ua về tặng đại nhân.”

Ta không nghe thấy câu trả lời của Hà Thanh Dư.

Mạnh đại nhân đuổi theo ra ngoài.

“Sao ngươi dám mạo danh Vân Vụ, mau đi đổi lại đi.”

Đúng vậy, Vân Vụ mới là cầm nương đắt giá nhất trên thuyền.

Hôm nay nàng ấy thấy trong người không khỏe, sợ biểu diễn sai sót nên đã nhờ ta thay thế.

Ta vốn nghĩ đám khách khứa kia gọi cầm nương chỉ để góp vui, chẳng ai thực sự đặt tâm trí vào tiếng đàn cả.

Ai ngờ lại gặp phải một kẻ như Hà Thanh Dư, hắn ta lại thực sự đến để nghe đàn.

“Vâng, hôm nay tạ ơn đại nhân đã giải vây.”

“Với ta còn khách sáo gì nữa, mau đi đi.”

Ta kể lại tình hình cho Vân Vụ, nàng ấy gắng gượng chịu đựng sự khó chịu, ôm đàn tiến vào Phù Quang Tạ.

Ta tìm một chỗ vắng vẻ để hóng gió.

Nếu Hà Thanh Dư có người cũ hay chuyện cũ nào không muốn nhắc tới.

Người đó chắc chắn là ta.

Chuyện đó chắc chắn là—năm xưa, chàng đã làm phu xe cho ta suốt ba năm.

03

Sáu năm trước, chàng vận áo vải thô, mang theo đầy mình cốt cách kiêu ngạo, bái nhập môn hạ của ông nội ta.

Ta thấy chàng diện mạo xinh đẹp, liền làm mình làm mẩy bắt chàng làm phu xe cho ta.

“Bổng lộc mỗi tháng tăng gấp đôi đó.”

Ông nội nuông chiều ta, cười hì hì vuốt râu.

“A Dư đi đi, không làm trễ nải việc thi cử của con đâu.”

Từ đó về sau, ngày ngày chàng đều ở bên ta.

Xuân đi đạp thanh, hạ về chèo thuyền, thu sang gảy đàn, đông tới tụ họp cùng đám tiểu muội.

Lâu dần, đám tiểu muội trêu chọc chàng là nam sủng của ta, cả sảnh đường cười vang.

Chàng nắm ch/ặt tay áo, đầu ngón tay trắng bệch, vành tai đỏ ửng.

Ta chẳng chút bận tâm, véo lấy những ngón tay thon dài của chàng.

“Nam sủng thì đã sao, nếu ta cả đời không gả chồng, chàng chính là chính phu.”

Trong mắt chàng thoáng qua vẻ tổn thương, rồi lập tức khôi phục vẻ bình lặng.

Sau đó, đêm đêm chàng vùi đầu vào sách vở, càng thêm nỗ lực đèn sách.

Ta ng/u ngốc cứ ngỡ chàng làm vậy là để đỗ đạt công danh, xứng đôi với ta.

Giờ mới hiểu ra, khi thoát khỏi ta, sẽ có vô số nữ tử nguyện ý nâng đỡ chàng.

Ví dụ như Triệu Linh Yên.

Gió đêm thổi mạnh, ta định quay về phòng thì đột nhiên nghe thấy tiếng của Hà Thanh Dư.

“Cô nương dừng bước.”

Ta theo bản năng sờ lên mặt.

May quá, rèm châu vẫn chưa tháo.

“Cô nương có muốn chuộc thân không?”

Ta cắn môi: “Không chuộc.”

Hà Thanh Dư khựng lại một chút, rồi khẽ cười.

“Người gảy đàn lần đầu tiên ở Phù Quang Tạ là nàng phải không?”

“Không phải.”

Ta trầm giọng trả lời, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Chàng lại tỏ vẻ cực kỳ hứng thú.

“Vân Vụ cô nương quả không hổ danh là đệ nhất cầm ở Giang Nam, tiếng đàn uyển chuyển, phong vận thanh tao, khác hẳn với kẻ mạo danh che che giấu giấu nào đó.”

Ta kiên quyết phủ nhận.

“Cầm nương trang phục tương đồng, đại nhân dựa vào đâu mà khẳng định có chuyện mạo danh?”

“Có lẽ là nhờ vị hôn thê của bản quan đã dạy bản quan cách nhìn người. Nàng ấy nói trang phục trang điểm có thể làm giả, nhưng thần thái trong mắt và phong cốt trong tiếng đàn thì không thể bắt chước.”

Sống mũi ta cay cay, bất giác chớp chớp mắt.

“Vị hôn thê của đại nhân không những là quý nữ nhà cao cửa rộng, mà còn tinh tường nhìn người, đại nhân thật có phúc khí.”

Hà Thanh Dư đột nhiên tiến lên một bước, giam cầm ta giữa cột thuyền và người chàng.

“Ta đâu có nói với cô nương rằng vị hôn thê của ta là quý nữ nhà cao cửa rộng! Giang—Thời—Mạt.”

04

Ta nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Chàng lại càng tiến lại gần hơn.

“Tại sao trước kỳ thi lại nói không cần ta nữa? Tại sao lại đến Giang Nam? Tại sao không chịu nhận ta?”

Khí tức lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân ta.

Ta không biết phải bắt đầu kể từ đâu.

Một tháng trước kỳ thi, ta đã cảm nhận được sóng ngầm cuộn trào trong nhà.

Sợ rằng mười năm đèn sách của chàng đổ sông đổ biển, ta liền nói rằng, ba năm rồi, ta chán rồi, dù chàng có đỗ đạt công danh thì cũng không xứng với gia thế nhà ta.

Ta đã m/ua trước một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô kinh thành, đứng tên chàng.

Phu xe mới chọn không những trẻ tuổi tuấn tú, mà còn võ nghệ cao cường.

Ta khoác tay người đó, ném khế ước nhà và chìa khóa vào người chàng, bảo chàng từ nay về sau đừng quấn lấy ta nữa.

Chàng lặng lẽ nhặt đồ trên đất, không ngẩng đầu lên lần nào nữa.

Khi đó chàng không hề bức người như bây giờ.

“Nói đi chứ, Giang Thời Mạt.”

Ta từ từ ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt nóng bỏng của chàng.

“Ông nội bị vu oan mưu nghịch, sẽ liên lụy đến chàng, ta giờ đã là người trong nhạc tịch…”

“Thì đã sao? Chỉ cho phép nàng cao cao tại thượng bố thí cho ta, giờ đây thân phận đảo ngược, nàng lại không biết làm sao để đối diện với ta nữa sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
2 Trảm Hương Chương 9
5 Tổng tài 3 giây Chương 15
8 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm