Bà ta tất nhiên đã thay đổi.
Bởi vì Hoàng hậu của ngươi đã đổi người rồi!
Các ngươi sớm chiều bên nhau bảy năm, lẽ nào không phát hiện ra sao?
Ta cố nén sự chua xót trong cổ họng, tiếp tục thu dọn bát đũa.
Thế nhưng Tạ Vân Tịch đột nhiên nắm lấy tay ta.
Giọng chàng trầm đục: "Nàng có bằng lòng... hầu hạ trẫm không?"
Ta: "..."
Theo bản năng muốn bỏ chạy.
Ta không muốn bị chàng nhìn thấy dáng vẻ thảm hại hiện tại của mình, càng không muốn nhìn thấy thiếu niên mà ta từng ngưỡng m/ộ nay đã trở thành một vị đế vương đa tình, phong lưu...
Trong lúc ta ngẩn ngơ, Tạ Vân Tịch đã nắm lấy tay ta, chậm rãi vuốt ve đến tận cổ tay.
Nhưng ngay lập tức, chàng nhận ra cảm giác không đúng.
Bởi vì phía trên đôi bàn tay ta, cũng là chằng chịt những vết s/ẹo, sờ vào gồ ghề lồi lõm, chẳng còn chút mềm mại nào của thiếu nữ đôi mươi.
Tạ Vân Tịch liếc nhìn một cái, liền nhanh chóng buông tay ra.
Chàng không hề che giấu sự ngạc nhiên, thậm chí là gh/ê t/ởm trên khuôn mặt mình.
Biểu cảm này, còn khó chịu hơn cả bị đ/âm một nhát d/ao.
Ta mím môi, bưng khay, bước nhanh rời đi.
25.
Khi tắm rửa, ta lại nhìn thấy những vết s/ẹo x/ấu xí trên cơ thể mình.
Mỗi lần tắm ta đều cố gắng không nhìn vào thân thể mình, dường như làm vậy thì những vết s/ẹo kia sẽ không tồn tại nữa.
Nhưng hôm nay ta chợt hiểu ra, chúng sẽ không bao giờ biến mất.
Chúng sẽ luôn nhắc nhở ta về nỗi đ/au mất đi tộc nhân, sẽ khiến ta ghi lòng tạc dạ mối th/ù của hàng chục mạng người, sẽ giúp ta giữ lấy sự tỉnh táo, không bị những lời dịu dàng giả tạo làm cho mê muội.
Chuyện quá khứ đã qua rồi, kể cả tình yêu.
...
Khoác áo lên, nhìn thấy chuỗi vòng ngọc trai trên bàn, tâm niệm ta khẽ động.
Ngọc trai là đồ tr/ộm được, nếu bị người ta phát hiện, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến đại kế b/áo th/ù của ta, phải tiêu hủy thôi.
Nhưng vứt đi không thì cũng phí.
Thế là ta đ/ập nát ngọc trai, nghiền thành bột, đắp lên mặt.
Có còn hơn không.
"Phụt!"
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng cười, Vệ Chu lật cửa sổ nhảy vào.
Không biết tr/ộm được quần áo ở đâu, hắn cải trang thành một tiểu thái giám, trông cũng mày thanh mắt tú.
Hắn lôi từ trong ngựk ra một con gà nướng, bẻ một cái đùi gà đưa cho ta, còn chế giễu ta.
"Nghe nói hôm nay ngươi đi hầu hạ cẩu hoàng đế, giờ lại còn đặc biệt đắp mặt, chẳng lẽ ngươi muốn làm đàn bà của hắn sao?"
Ta không có khẩu vị, không nhận đùi gà.
Vệ Chu không để tâm, dùng giấy dầu gói đùi gà lại đặt lên bàn.
Lúc này hắn mới liếc thấy đống bột ngọc trai còn sót lại, sắc mặt đen lại: "Phấn trên mặt ngươi là dùng ngọc trai ta tặng để làm à?"
"Ừ."
"Ngươi có biết, chỗ ngọc trai đó tốn của ta..."
Vệ Chu hít sâu một hơi, nén cơn gi/ận, chuyển chủ đề: "Ta khuyên ngươi đổi ý đi, phi tần hậu cung, không dễ làm đâu."
"Ồ."
Hắn sợ ta chỉ qua loa, lại lải nhải khuyên nhủ nửa ngày trời.
Cuối cùng lại nhìn đống bột ngọc trai đầy đ/au xót, rồi mới lật cửa sổ rời đi.
26.
Những ngày sau đó, Tạ Vân Tịch thỉnh thoảng lại triệu ta đến làm đồ ăn.
Càng ăn hương vị quen thuộc, ánh mắt chàng nhìn ta càng trở nên dịu dàng.
Tạ Vân Tịch thậm chí không màng đến việc ta bị thọt chân, hay những vết s/ẹo x/ấu xí trên người, khi phê duyệt tấu chương, còn cho phép ta hầu hạ bên cạnh.
Dung mạo ta tuy đã đổi, nhưng hơi thở thì không.
Chàng nói, chỉ cần ta ở bên cạnh, bản thân mới luôn cảm thấy an tâm.
Ta chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ hầu hạ chàng.
Vì thường xuyên ở bên cạnh hầu hạ, ta còn tận mắt thấy cung nữ của Phong Tịch Nhan đến cầu kiến.
Phong Tịch Nhan cáo b/ệnh, mong chờ Tạ Vân Tịch đến thăm, nhưng Tạ Vân Tịch chỉ lạnh lùng từ chối.
"B/ệnh thì gọi thái y, trẫm có biết chữa b/ệnh đâu!"
Đuổi thị nữ đi, chàng khẽ thở dài.
"Trẫm luôn tưởng Hoàng hậu độ lượng bao dung, nào ngờ bà ta kiểm soát hậu cung, hại ch*t hoàng tự của trẫm suốt bảy năm trời, thậm chí còn can thiệp cả triều chính..."
Chàng quay đầu nhìn ta: "A Khuyết, nàng nói xem, trẫm cưới bà ta làm Hoàng hậu, có phải đã sai rồi không?"
Ta bình tĩnh đáp: "Bệ hạ, đúng sai là quả, tâm khởi niệm động mới là nhân."
Có sai hay không, phải xem cái nhân lập hậu lúc ban đầu của chàng.
Tạ Vân Tịch im lặng.
Một lúc sau, chàng cầm bút, viết xuống tờ chiếu phế hậu.
Nhưng đột nhiên, vị cung nữ ban nãy lại vội vã cầu kiến.
Nàng ta khóc lóc lên tiếng: "Hoàng thượng, nương nương nhà nô tỳ nghĩ không thông, vừa mới tr/eo c/ổ t/ự v*n rồi!"
Tạ Vân Tịch đứng bật dậy, đôi bàn tay dưới long bào nắm ch/ặt, đ/ốt ngón tay trắng bệch.
Cung nữ thở dốc một hồi mới nói tiếp: "Nô tỳ vừa c/ứu được nương nương xuống, giờ nương nương vẫn còn hôn mê, người mau đi xem đi!"
Tạ Vân Tịch không nói hai lời, bước nhanh lao ra ngoài.
Xem ra, chàng vẫn rất để tâm đến Phong Tịch Nhan.
...
Phong Tịch Nhan tất nhiên sẽ không thực sự tr/eo c/ổ.
Đây chỉ là khổ nhục kế mà thôi.
Chỉ cần có thể gặp mặt, bà ta tự nhiên sẽ có vô vàn chiêu trò để vãn hồi trái tim Tạ Vân Tịch.
Phế hậu chỉ thiếu một bước.
Tiếc là thất bại rồi.
Đêm đó, Tạ Vân Tịch lưu lại trung cung.
27.
Phong Tịch Nhan vẫn đang bị cấm túc, nhưng đã được sủng ái trở lại.
Nhu phi vốn tâm trạng không tốt, giờ thì tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Nàng gặp ai đá/nh nấy, bao gồm cả ta.
Nàng cầm roj mây, quất lên lưng và eo ta--những chỗ này kín đáo, bị thương cũng không nhìn ra.
"Con tiện nhân lẳng lơ, không có bản lĩnh lật đổ Hoàng hậu, lại có bản lĩnh đi quyến rũ Hoàng thượng!"
"Bản cung còn chưa được sủng ái lại, thế mà đã bị con quái vật x/ấu xí như ngươi cư/ớp mất trước!"
"Ta xem ngươi còn sức đâu mà đi quyến rũ Hoàng thượng nữa!"
Ta cắn răng chịu đựng, nếu phản kháng, chỉ càng khơi dậy sự tr/a t/ấn bạo ngược hơn từ nàng ta.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Roj mây mảnh khảnh rơi xuống người, khơi dậy nỗi đ/au bỏng rát.
Ngay cả lớp vải trên người cũng không chịu nổi sự tổn thương này, rá/ch từng mảng, để lộ những vết s/ẹo và vết m/áu trên thân thể.
Nhu phi càng gh/ê t/ởm nheo mắt lại: "Trên người ngươi toàn là s/ẹo, thật khiến người ta buồn nôn!"
Đến khi tự thấy mệt, nàng mới vứt roj mây.
"Ngươi còn phải nấu cơm cho Hoàng thượng, đi thay quần áo đi, nếu bị người nhìn ra, bản cung không tha cho ngươi đâu!"
Ta cúi đầu đáp một tiếng, lui xuống thay đồ.
Tối đến khi hầu hạ Tạ Vân Tịch dùng bữa, chàng nhận ra trạng thái của ta không ổn.
"A Khuyết, nàng bị b/ệnh sao?"
Ta lắc đầu, nhịn đ/au, tập trung gắp thức ăn cho chàng.
Tạ Vân Tịch nói: "Nàng nếu không khỏe, mấy ngày tới không cần hầu hạ trẫm nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi."
Ta khẽ nói: "Nô tỳ nguyện ý hầu hạ."
Nếu đã không thể phế truất Phong Tịch Nhan, vậy thì ta chỉ có thể tiếp tục.
Tạ Vân Tịch mỉm cười, bắt đầu dùng bữa.