“Nàng có phải sợ làm phiền ta và Điện hạ nên cố ý tránh mặt?”
“Đừng suy nghĩ nhiều, Điện hạ vốn dĩ ôn hòa lễ độ, gần đây không hiểu sao lại trở nên kỳ quặc mà thôi.”
Khi đó ta còn chưa biết, Từ Nghiệp đâu chỉ là tính tình kỳ quặc.
Kể từ ngày đại hôn, chàng đối với ta chỗ nào cũng gây khó dễ.
Hoàng thất đối với Bùi Ninh mang lòng áy náy, có ý định lập nàng làm Thái tử phi.
Nhưng cuối cùng nàng lại lỡ mất cơ hội, ngày ngày buồn bực không vui.
Ta lén viết một bức thư, bày tỏ thẳng thắn rằng ngày đó ta bị người ám hại, không phải cố tình cư/ớp đoạt nhân duyên của nàng.
Ta dự định giả ch*t để thoát thân, trả lại cho nàng mối nhân duyên vốn thuộc về nàng.
Nếu nàng tin ta, hãy đến hoa sảnh phủ Nhị hoàng tử để bàn bạc.
Bùi Ninh đến đúng hẹn, nhưng Từ Nghiệp lại bất ngờ chặn ta sau bức bình phong ở hoa sảnh.
Sống lưng va vào lồng ngựk đ/ập trầm đục của chàng, chàng bẻ mặt ta lại, hôn một cách á/c liệt.
Ta suýt chút nữa thốt lên tiếng kêu, chàng lại kề sát bên tai ta cười lạnh:
“Cứ việc kêu lên đi, không bằng để A Ninh tận mắt nhìn xem, nàng là làm thế nào để thân mật với phu quân của nàng ấy…”
Ta sợ đến mức cổ họng nghẹn đắng.
“Nàng tưởng rằng dựa vào một màn giả ch*t là có thể xóa sạch tất cả, để ta và nàng ấy quay lại như xưa sao?”
Thì ra… bức thư đã sớm rơi vào tay chàng.
Bên ngoài bức bình phong, Bùi Ninh chờ đợi hồi lâu không kết quả, cuối cùng cũng nguội lòng.
Nàng đinh ninh rằng ta cố ý trêu đùa, cố tình s/ỉ nh/ục.
Tình bạn nhiều năm, một sớm đ/ứt đoạn.
Nàng h/ận ta cả một đời.
Còn ta và Từ Nghiệp, từ đó như nước với lửa.
Kiếp nạn đêm nay, coi như tạm thời tránh được.
Không có bắt gian tại giường, không có sự xôn xao cả sảnh đường, không có ép buộc ban hôn.
Nhưng chuyện giữa ta và chàng, đã xảy ra rồi.
Ta nhắm mắt lại, đ/è nén sự chua xót và bi thương đang cuộn trào.
Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ nữa.
05
Suy nghĩ rối bời, bước chân dưới chân không khỏi chậm lại nửa nhịp.
Bùi Ninh đang trò chuyện nhẹ nhàng với Thái tử, thấy chàng bước chậm lại, lập tức quay người thân mật khoác lấy cánh tay ta.
“Ngẩn ngơ cái gì, đi mau thôi.”
Trở lại chính điện, Từ Nghiệp đã ngồi ngay ngắn giữa tiệc, y quan chỉnh tề, chỉ có sắc mặt là tái nhợt.
Bùi Ninh lập tức buông ta ra, cầm chén canh giải rư/ợu bước nhanh tới, giọng điệu quan tâm.
“Điện hạ còn khó chịu không?”
Chàng nhàn nhạt lắc đầu, dịu dàng nhìn nàng: “Không sao.”
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt không nhanh không chậm quét qua mọi người trong điện.
Ta thu lại thần sắc, cúi đầu lặng lẽ ngồi xuống.
Bùi phu nhân bên cạnh nhàn nhạt liếc nhìn Từ Nghiệp và Bùi Ninh không xa, ánh mắt rơi trên người ta, giọng điệu thân mật ôn hòa:
“Tiết tiểu thư, sao trên vai nàng lại dính mảnh hoa mai?”
Lòng ta chợt thắt lại.
Chưa đợi ta lên tiếng, Từ Cảnh bên cạnh đã thong dong bước tới:
“Ban nãy hoa cành trên hành lang rậm rạp, nghĩ là khi cô và Tiết tiểu thư đi ngang qua đã vô tình chạm phải.”
Bùi phu nhân nghe vậy cười nhạt, giọng điệu khách sáo thuận ý:
“Thì ra là vậy, là ta hỏi nhiều rồi.”
Ta trong lòng thầm kinh ngạc, cúi đầu nói lời cảm ơn với Thái tử.
Nhân lúc chỉnh lại bát đũa, ta kiểm tra kỹ lưỡng rư/ợu thực và hương khí trước mặt.
Nhưng đồ vật trên bàn đều sạch sẽ, không có lấy một sơ hở khác lạ.
So sánh với bày biện của khách khứa hai bên, cũng chẳng có gì khác biệt.
Sự cảnh giác trong lòng ta tăng vọt, không dám chạm vào rư/ợu th!t trên tiệc nữa.
Đành lấy từ hộp thức ăn bên cạnh ra một miếng bánh đào tô mà hôm nay Bùi Ninh đã tặng.
Nàng vốn dĩ luôn nhớ ta thích vị ngọt mềm này.
Ta thu liễm tâm tư, khẽ cắn một miếng nhỏ.
Trong điện bỗng vang lên từng trận kinh ngạc. Hóa ra tối nay Bái Quốc công dâng lên mãnh hổ để giúp vui cho Đế, mãnh thú thuần phục, cả sảnh đường đều ngoái nhìn trầm trồ.
Chỉ riêng Từ Nghiệp là ủ rũ, thỉnh thoảng lại đưa tay ấn vào ngựk.
Hoàng hậu nhận ra sự khác lạ, nhẹ giọng hỏi thăm: “A Nghiệp. Có phải rư/ợu say chưa tan, thân thể không khỏe?”
“Làm phiền Mẫu hậu lo lắng, không có gì đáng ngại.”
Chàng rủ mắt trầm ngâm một lát, rồi lại lên tiếng.
“Chỉ là… ban nãy trong cơn mê man, may mắn được một cung nữ chăm sóc tận tình, nhưng sau khi tỉnh lại đã không thấy bóng dáng nàng đâu.”
“Nhi thần trong lòng bất an, một lòng muốn tìm ra nữ tử này.”
Lời thì thầm nổi lên bốn phía, mọi người đều ca tụng Nhị điện hạ nhân đức rộng lượng, khẽ than thở cô cung nữ kia thật có cơ duyên.
Cũng có người thầm nghĩ nàng là lạt mềm buộc ch/ặt, tâm cơ không tầm thường, nói không chừng có thể nhờ đó mà một bước lên trời.
Ngay cả cung nữ đang gắp thức ăn bên cạnh ta, đáy mắt cũng đầy vẻ ngưỡng m/ộ.
Chỉ riêng Bùi Ninh là mày liễu nhíu ch/ặt, ánh mắt nghi hoặc rơi trên người ta.
Tim ta thắt lại, trong đầu bỗng chốc nhẹ bẫng, choáng váng.
Thái tử liếc nhìn ta một cái, thong dong lên tiếng: “Đã là cung nữ không cầu báo đáp, Hoàng huynh e là không có cách nào tìm ra rồi.”
Từ Nghiệp nghe vậy, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt, ngước mắt nhìn về phía Đế Hậu:
“Nhi thần tự có cách.”
“Ban nãy túi thơm bên hông nhi thần làm rơi một viên dạ minh châu, nghĩ là đã lăn vào túi của nữ tử đó.”
“Chỉ cần tắt hết nến trong điện, ai trên người tỏa sáng rực rỡ, chính là người đó.”
Tim ta chấn động mạnh, theo bản năng đưa tay vào túi váy.
Khi đầu ngón tay chạm vào viên ngọc tròn trịa, sống lưng lạnh toát.
Không kịp kinh hãi, Đế Hậu đã ra lệnh cho người tắt hết nến trong điện.
Cả sảnh đường tối đen như mực, lặng ngắt như tờ.
Trong cơn nguy cấp, lòng bàn tay ta che ch/ặt viên dạ minh châu, xoay người nhét nhanh vào tay cung nữ bên cạnh.
Cung nữ gi/ật mình, định lên tiếng, ta giơ ngón trỏ đặt lên môi.
Nàng lập tức im bặt, rồi mặt đỏ như gấc, nhẹ nhàng mở tay ra.
Trong điện tối đen, một tia sáng dịu nhẹ tỏa ra.
Nến được thắp sáng trở lại, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về.
Đế Hậu cười gật đầu: “Hóa ra ở đây. A Nghiệp, con định ban thưởng thế nào?”
Ta lén ngước mắt nhìn, lại chạm phải ánh mắt trầm đục của Từ Nghiệp.
Chàng im lặng một lúc, nhìn cung nữ với vẻ nửa cười nửa không.
“Hóa ra… là ngươi.”
“Người đâu, ban thưởng vàng bạc gấm vóc.”
Cung nữ ban đầu có chút hụt hẫng, nhanh chóng lại tràn đầy vẻ mừng rỡ, liên tục dập đầu tạ ơn.
Phong ba nhỏ này, chỉ coi như chuyện vui trong tiệc, trong chớp mắt đã bị mọi người quẳng ra sau đầu.
Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm.
06
Sự náo nhiệt trong điện chưa dứt, Đế Hậu cảm hoài chiến sự nơi biên cương.
Nhắc đến mẹ ta là Thẩm tướng quân trấn thủ biên giới vất vả, quanh năm không về.
Hoàng hậu tỉ mỉ ngắm nhìn ta, khen ngợi ta tướng mạo xuất chúng, tính tình cũng an phận ít nói.
“Con gái công thần, hôn sự nhất định không thể để chịu thiệt, nhất định phải chọn một gia đình tử tế.”
Trong điện không ít mệnh phụ và thế gia công tử đang dự tiệc, nghe tiếng đều âm thầm ngước mắt, tỉ mỉ quan sát đoán định.
Chưa đợi người khác lên tiếng, Bùi phu nhân mỉm cười bước lên xin đảm nhận.