Ta nhún vai: "E là không được rồi."
Bà ta cười khẩy, đầy vẻ kh/inh miệt: "Thật coi mình là đại tiểu thư sao? Ngươi tuy là con đẻ của ta, nhưng hãy nhớ kỹ cho ta, danh môn vọng tộc quan trọng nhất là thể diện, chứ không phải tình thân."
Ta giả vờ tiếc nuối: "Mệnh ta có khiếm khuyết, mắt chỉ thấy đen trắng, bắt ta đi hầu hạ người khác, e là không phân biệt được mặt người, cũng chẳng nhận ra được rư/ợu th!t."
"Phu nhân chẳng phải biết chuyện này sao?" Ta chậm rãi tiến lại gần bà ta, "Nếu không... hai mươi năm trước đã chẳng vứt bỏ ta nơi đồng quê, rồi m/ua lại Điền Cẩm Nhi, đứa con gái lành lặn này."
Ta từng nghe mẹ ta kể, hai mươi năm trước, bà tận mắt trông thấy một vị phu nhân ăn vận sang trọng, sai nha hoàn bên cạnh lén vứt bỏ ta ở bờ ruộng.
Mẹ thấy ta đáng thương, liền bế ta về nhà.
Ít ngày sau, bà lại nghe tin đứa con gái vừa lọt lòng của hoa khôi làng bên bị người quý tộc m/ua mất, vợ chồng hoa khôi nhận được một khoản tiền lớn, vừa hết cữ liền vội vàng dọn đi, từ đó không ai còn thấy họ nữa.
Sắc mặt phu nhân hoảng hốt trong giây lát, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại: "Ngươi đã biết mình là kẻ tàn khuyết, thì nên hiểu rằng, tướng phủ không phải nơi ngươi có thể trèo cao."
"Nhưng ngươi vẫn quyến rũ Triệu Độ, không biết liêm sỉ mà sớm tối ở bên cạnh một đám đàn ông trong quân doanh, ngươi làm tất cả những điều này đều là để quay lại tướng phủ đúng không? Thật là tâm cơ thâm đ/ộc."
Bà ta nói, ánh mắt thâm trầm đá/nh giá ta một cái: "Ngươi dùng miệng lưỡi bức lui ba mươi vạn đại quân nước Lương, ai mà biết được ngươi vào doanh địch đã dùng miệng lưỡi của mình như thế nào chứ?"
"Phải rồi, hạng đàn bà vô tri chỉ biết quẩn quanh trong nội trạch như bà..." Ta thương hại phủi phủi mái tóc của bà ta, "Tầm nhìn hạn hẹp khiến bà không thể tưởng tượng nổi thế nào là 'đạo bang giao', cho nên bà chỉ có thể dùng những kỹ xảo lấy lòng đàn ông trong nội trạch của mình, để suy đoán người khác cũng như vậy."
"Ngươi--!!" Hai mắt phu nhân như sắp phun ra lửa.
Ta nắm lấy tay bà ta, dịu dàng nói: "Bà đáng thương và vô tri, nên ta tha thứ cho việc bà ăn nói khó nghe."
Bà ta hất mạnh tay ta ra, gi/ận dữ quay đầu bỏ đi.
Ta đóng cửa viện lại, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng tán thưởng:
"Cô nương cái miệng này quả là lợi hại!"
Ta gi/ật mình, xoay người lại.
Chỉ thấy một nam tử đang ngồi trên tường rào, phía sau là vầng trăng tròn treo cao. Trong gió đêm, y phục đỏ rực của hắn bay phấp phới, nửa chiếc mặt nạ bạc che ngang sống mũi cao thẳng.
Toàn thân hắn đều là những màu sắc ta có thể nhìn thấy, lần đầu tiên ta nhìn rõ một người một cách trọn vẹn đến thế.
Lúc này trong mắt ta, dáng người cao g/ầy cân đối của hắn tựa như trích tiên.
Thế là ta dùng một cây sào chọc hắn ngã xuống.
Kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt mang dáng dấp trích tiên ngã nhào xuống tường rào, tức gi/ận đến mức gào lên:
"Này!!!"
04
Kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt kia vô cùng kiên trì, chưa đầy vài hơi thở, lại leo từ trên tường vào.
"Ta là chủ quán của 'Tiêu D/ao Cư' đối diện, tướng phủ mở tiệc đều đặt tiệc nhà chúng ta, nhưng ta chưa từng xin được một tấm thiệp mời." Hắn chắp tay c/ầu x/in, "C/ầu x/in cô nương, hãy cho ta vào để mở mang tầm mắt đi."
Tiêu D/ao Cư? Đó chính là tửu lâu lớn nhất Vương thành.
Sĩ nông công thương, tuy nói thương nhân luôn bị người đời coi thường, nhưng Tiêu D/ao Cư lại là nơi nắm bắt tin tức các nước thuận tiện nhất.
Quan văn võ nước Ung, nếu giữ được mối qu/an h/ệ tốt với chủ quán Tiêu D/ao Cư thì lợi ích vô cùng.
Điền tướng và phu nhân chẳng lẽ ngay cả điều này cũng không nghĩ thông sao?
Thấy ta không nói gì, hắn lại nói: "Nếu cô nương chịu mở đường, ta nguyện tặng cô nương một tin tức về triều đình nước Lương."
"Thành giao." Ta lập tức đồng ý, "Nhưng ngươi phải hứa với ta hai việc, một là đêm nay phải ở cùng ta, hai là đi tìm cho ta một bộ y phục nam tử."
Hắn không hề phản đối, huýt một tiếng sáo, phía bên kia tường có người ném vào một cái bọc.
"Bên trong có đủ loại y phục các kích cỡ, cô nương cứ chọn một bộ phù hợp."
Ta cầm lấy cái bọc, thâm trầm nhìn hắn: "Chuẩn bị chu đáo như vậy, trước khi mở tửu lâu, chẳng lẽ các hạ từng làm mật thám?"
"Cô nương nói đùa rồi." Hắn đẩy ta vào trong nhà, giục ta đi thay y phục.
Ta vốn tưởng hắn sẽ tránh né chủ đề, không ngờ hắn lại thẳng thắn đáp: "Thời thế này, kẻ mở tửu lâu ai mà chẳng là mật thám."
Cũng phải... chủ tửu lâu lợi hại, có thể làm mật thám cho bốn nước cùng một lúc.
Ta chọn bộ y phục nhỏ nhất mặc vào, đội lên chiếc mũ nam tử.
"Vậy các hạ chẳng lẽ đến tướng phủ để làm thám tử?"
"Tiêu D/ao Cư mở đối diện tướng phủ tám năm rồi." Hắn cười nhạt rồi lại thở dài, "Ai chà, cái phủ Điền tướng này, thật sự chẳng có chút việc nước nào, toàn là những chuyện lông gà vỏ tỏi trong nội trạch."
Ta nhướng mày: "Vậy rốt cuộc ngươi đến để làm gì?"
"Tại hạ tên là A Hoài." Hắn chắp tay, "Đêm nay đến tướng phủ, là vì nhận lợi ích từ nước Lương, thay họ đến tìm một vị đại tài, mời nàng rời Ung sang Lương."
05
Tiệc tối còn chưa bắt đầu, các vị thế gia công tử và quý nữ đã lần lượt vào phủ, cầm đèn lồng du ngoạn.
Ta và A Hoài trà trộn vào đám đông, khi đi ngang qua viện của Điền Cẩm Nhi, hắn đột nhiên chậm bước, nhân lúc người khác không để ý, ôm lấy ta nấp sau hòn non bộ trong viện.
Ta định lên tiếng hỏi, hắn lại đưa ngón trỏ lên ra hiệu cho ta im lặng.
"Mẹ tối qua đã nói với con thế nào?!"
Giọng nói gi/ận dữ của Điền tướng phu nhân từ trong phòng vọng ra.
"Không tốn một binh một tốt lui ba mươi vạn quân địch, đây là đại công, bệ hạ là có thể cho phép con làm nữ quan đấy!"
"Con hay lắm, lại xách mười rương vàng bạc châu báu về, tướng phủ thiếu chút trang sức này của con sao?!"
"Mẹ~" Điền Cẩm Nhi lên tiếng, giọng nói nũng nịu đầy vẻ thẹn thùng, "Bệ hạ còn nói, đợi khi chiến sự với nước Lương bình ổn, sẽ ban cho con một mối nhân duyên tốt."
"Lại không phải hứa gả con cho Thái tử!" Phu nhân càng gi/ận hơn, "Hôm nay con không tranh, ngày sau con gả đi, liền phải ch/ôn chân trong nội trạch, muốn dùng thân nữ tử mưu cầu quan vị thì khó như lên trời!"
Điền Cẩm Nhi cũng tức gi/ận, bất mãn đáp: "Hôm nay vào cung, ngữ khí của bệ hạ chính là không muốn con làm quan, con nào dám không có mắt mà đi cãi lại quân vương."
"Hơn nữa làm quan mệt mỏi lắm, nếu có thể giống như mẹ làm một vị phu nhân cao quý, chẳng phải thoải mái hơn nhiều sao?"
"Con..." Phu nhân tức đến nghẹn lời, "Từ nhỏ đến lớn, mẹ dạy dỗ con đủ điều, sao con lại chỉ có chút tiền đồ này thôi!"
Nói đoạn, phu nhân phất tay áo bỏ đi, Điền Cẩm Nhi ngơ ngác đuổi theo, dường như vẫn chưa nhận ra vì sao mình lại khiến mẹ gi/ận dữ.
Ta và A Hoài từ sau hòn non bộ bước ra, lại hòa vào đám đông bên ngoài.