Hắn nghiến răng, thần sắc đi/ên cuồ/ng.
Có vẻ như hắn thực sự muốn liều mạng vì ta.
Nhưng ta chỉ nhíu mày, đầy vẻ chán gh/ét.
B/ệnh à?
Giữa ban ngày ban mặt lại phát đi/ên cái gì thế này?
Ai trong lòng có hắn chứ?
Chưa đợi ta mở miệng, hai tên cấm quân đã tiến lên đ/è vai Thôi Thanh Từ xuống, ấn hắn quỳ rạp xuống đất.
"Thiên tử có ý gì sao? Cần nô tài dạy cho Thôi tiểu hầu gia một bài học không?"
Vương Bảo cười tủm tỉm, nhưng trong mắt lại chẳng có chút độ ấm nào.
Thôi Thanh Từ bị ấn xuống đất không thể động đậy, lúc này mới hoàn h/ồn.
Hắn toát mồ hôi lạnh, dù không cam tâm đến mấy cũng chỉ đành dập đầu nhận tội:
"Thần nhất thời thất lễ, xin công công trách ph/ạt."
"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà ngươi vừa xuất hiện đã cư/ớp mất sự chú ý của ta! Ôn Oánh! Ta h/ận ngươi ch*t đi được! Ta..."
Ôn Ngưng thần sắc đi/ên cuồ/ng, hét lên lao tới.
Ngọc Lộ bước lên, một cước đ/á văng ả ra, vững vàng bảo vệ bên cạnh ta.
Cha mẹ đ/au lòng ôm lấy Ôn Ngưng, định m/ắng ta như mọi khi, nhưng khi nhìn thấy Vương Bảo, họ chỉ đành hậm hực ngậm miệng lại.
Thì ra...
Đây chính là cảm giác nắm giữ quyền thế sao?
Có chút sướng.
Ta khẽ chỉnh lại cổ áo bị lệch, bắt chước dáng vẻ lười biếng của M/ộ Xuyên, thản nhiên lên tiếng:
"Vì các ngươi đều thích Ôn Ngưng, vậy hôm nay ta làm chủ, cho ba người các ngươi cùng nhập rể Ôn phủ, thế nào?"
Lời vừa dứt, cả trường xôn xao.
Sắc mặt mọi người đều khó coi cực độ, nhưng chẳng ai dám nói thêm nửa lời, chỉ đành r/un r/ẩy quỳ xuống tạ ơn.
Rất tốt, cửu tộc +3!
Không đúng!
Thôi Thanh Từ hình như vốn đã nằm trong cửu tộc của ta rồi!
Trước khi đi, Ôn Lãng hạ giọng cảnh cáo ta:
"Đừng đắc ý quá sớm! Ngươi tưởng làm Quý phi dễ dàng lắm sao? Ta nói cho ngươi biết, xem ai ch*t trước còn chưa biết đâu!"
Nhưng ta đâu có đi để làm Quý phi.
Ta đi là để dâng cửu tộc cho bạo quân.
13
Khi ta bước vào Tử Thần điện, M/ộ Xuyên đang tựa nghiêng trên sập nhắm mắt dưỡng thần.
Nhìn lại khuôn mặt này, ta vẫn không tránh khỏi tim đ/ập mạnh.
Quả thực là có chút đẹp.
Hắn mở mắt quét tới, khóe môi khẽ cong:
"Xử lý xong cả rồi?"
Ta bước tới, kể hết mọi chuyện hôm nay xảy ra cho hắn nghe.
Khi nói đến chuyện ban hôn, hắn bĩu môi.
"Chỉ thế thôi sao?"
Ta không hiểu, còn có thể thế nào nữa?
Chẳng phải trước đó hắn nói, phải đợi kế hoạch hoàn thành mới giúp ta gi*t người sao?
M/ộ Xuyên đoán được ta đang nghĩ gì.
"Không được gi*t, nhưng đâu có nói không được xả gi/ận?"
Hắn cong khóe môi, gọi Vương Bảo:
"Nghe nói nhà họ Tiết, họ Lâm, họ Thôi đều từng từ hôn với A Oánh, đã có mắt không tròng như vậy, thì đôi mắt đó cũng không cần giữ lại nữa, móc ra đi."
Hả?
Còn có thể thế này sao?
"Đợi đã."
M/ộ Xuyên gọi Vương Bảo lại, nghiêm túc nhắc nhở:
"Chỉ móc một bên thôi."
"Vậy bên còn lại thì sao?"
Ta đầy vẻ nghi hoặc.
Hắn ngửa đầu cười lớn, đáy mắt cuồn cuộn sự hung á/c và đi/ên cuồ/ng xa lạ.
"Tất nhiên là phải giữ lại, để thưởng thức nhan sắc của ái phi ta rồi!"
Trong nháy mắt, cả điện r/un r/ẩy quỳ rạp xuống một mảnh.
Ta nhìn M/ộ Xuyên như biến thành một người khác, chợt bừng tỉnh, lập tức bắt nhịp, che miệng cười lớn không ngừng.
Hắn dừng lại, khóe miệng co gi/ật:
"Cũng không cần phải nịnh hót như thế đâu..."
Ồ ồ.
Ta gật gật đầu, tỏ ý mình sẽ tiếp tục cố gắng.
14
Trong mấy tháng sau đó, ta và M/ộ Xuyên ngày ngày uống rư/ợu m/ua vui, không màng triều chính.
Người trong triều ngoài triều đều phỉ nhổ, tấu chương đàn hặc ta chất cao như núi.
Nhưng M/ộ Xuyên mặc kệ tất cả.
Chỉ chìm đắm trong chốn dịu dàng.
Mà Thái hậu cũng quả nhiên như M/ộ Xuyên dự đoán, nhân cơ hội này lôi kéo triều thần, chuẩn bị lợi dụng con cháu tông thất phát động chính biến.
Chúng lấy danh nghĩa "thanh quân trắc, gi*t yêu phi", vào đêm khuya mang binh xông vào cung, nhưng vừa đặt chân vào cổng cung đã bị cấm quân mai phục tứ phía tóm gọn.
M/ộ Xuyên đã sớm giăng sẵn thiên la địa võng.
Để diễn vở kịch này, hắn thậm chí giả vờ điều binh đi bắc tiêu diệt thổ phỉ.
Nhưng Thái hậu không biết, đám người đó căn bản chưa từng rời khỏi Kiến Khang.
Chúng ra khỏi thành một vòng rồi hạ trại tại chỗ, chờ đợi quân lệnh.
M/ộ Xuyên không phải con ruột của Thái hậu, từ khi đăng cơ năm mười ba tuổi, chỗ nào cũng bị bà ta kìm kẹp.
Khó khăn lắm mới sống đến mười tám.
Bà ta lại sợ hắn thoát khỏi tầm kiểm soát, bắt đầu hạ đ/ộc vào thức ăn của hắn.
Những mỹ nhân đưa vào hậu cung trước đó cũng phần lớn là thích khách.
M/ộ Xuyên gi*t sạch đám người đó, bà ta lại nhân cơ hội tung tin đồn, nói hắn hỉ nộ vô thường, t/àn b/ạo thích gi*t chóc.
Lâu dần...
Danh tiếng bạo quân vang xa khắp thiên hạ.
Thế nhân đều phỉ nhổ hắn, đến cả ta cũng muốn gi*t hắn.
M/ộ Xuyên nhẫn nhịn nhiều năm, từng chút từng chút thu hồi quyền lực, nhưng có đạo hiếu và lễ pháp đ/è nặng, hắn mãi không thể làm gì được Thái hậu.
Cho nên, chỉ có thể dụ bà ta chủ động phạm sai lầm.
Nhưng cho dù là tội mưu nghịch, muốn xử tử Thái hậu cũng không phải chuyện dễ.
Theo quy củ.
M/ộ Xuyên chỉ có thể đưa Thái hậu đến hành cung, dưỡng già.
Ta suy nghĩ một lát, nhân lúc sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào quân phản lo/ạn, ta giương cung lắp tên, một mũi tên b/ắn xuyên qua trán lão thái thái.
Vương Bảo kinh hô:
"Nương nương vậy mà biết võ công?"
Phải rồi.
Ta bĩu môi.
Không thì lúc trước ta đã không đi chùa để ám sát M/ộ Xuyên.
Ngoại tổ mẫu từng nói, trong thời lo/ạn, thứ đáng tin cậy nhất chỉ có bản thân mình.
Cho nên khi ở Thanh Lương Đài, bà đặc biệt mời sư phụ dạy ta võ công, chính là để ngày nào đó gặp nguy hiểm, ta có thể tự bảo vệ mình.
Cứ tưởng vào cung rồi thì cả đời không dùng đến.
Không ngờ...
Hôm nay lại cho ta gi*t một con cá lớn.
Ha ha!
Nhà họ Ôn cuối cùng cũng có thể tề tựu đông đủ mà đi ch*t rồi.
Tất nhiên, trừ ta ra.
Khi đầu của cửu tộc rơi lả tả trên đất, ta đã uống th/uốc giả ch*t, đổi thân phận hộ tịch mới, cùng Ngọc Lộ trở về Ngô Quận.
15
Trước khi đi, M/ộ Xuyên từng thản nhiên đ/è lên bát th/uốc.
"Tin ta đến vậy sao? Không sợ ta thực sự gi*t người diệt khẩu?"
Ta nhìn thẳng vào hắn.
"Không đâu."
"Bởi vì... ngươi là người tốt."
Thực ra ta muốn nói, vì ngươi còn dễ bị b/ắt n/ạt hơn cả con chó nhà ta.
Nhưng nghĩ lại, vẫn không dám thốt ra lời đó.
Sau đó, ta nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ thắm của M/ộ Xuyên, lại m/a xui q/uỷ khiến hỏi:
"Trước khi giả ch*t, ngươi có thể đáp ứng ta một yêu cầu nữa không?"
"Nàng nói đi."
16
Tiếng mưa nhỏ giọt, bóng nến dập dờn.
Ánh trăng vương vấn, kéo dài đến tận rạng đông.
Nước mắt M/ộ Xuyên rơi trên khóe môi ta.
"Nàng còn quay lại không?"
"Ưm, xem biểu hiện của ngươi thế nào đã."
Nghe vậy, hắn cắn mạnh vào xươ/ng quai xanh của ta.
Răng xuyên qua da th!t, rỉ ra mấy giọt m/áu đỏ thắm.
"Muốn về hay không thì tùy."
Buông lời tà/n nh/ẫn xong, hắn lại rủ mắt, nuốt mấy giọt m/áu đó vào bụng.
"Nhưng A Oánh, cầu nàng, đừng quên ta."
【Hoàn】