Tôi mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng. Năm thứ năm yêu qua mạng với bạn trai, anh ấy lặng lẽ bắt máy bay đến thành phố của tôi.
Khi nhìn thấy tin nhắn, tôi hét lên một tiếng rồi ném phắt điện thoại đi.
Đến khi sửa xong điện thoại, tôi phát hiện đối phương đã gửi hơn 99 tin nhắn:
【Không trả lời tin nhắn là ý gì, anh là người thứ ba, thứ tư hay thứ năm của em?】
【Hay là em đã kết hôn rồi, còn anh chỉ là thú vui ngoài giá thú?】
【Anh không tin, có phải em gặp chuyện gì bất trắc rồi không?】
【Có chuyện gì thì chúng ta gặp mặt rồi nói được không?】
【Dù em có chồng, chắc chắn là hắn đối xử không tốt với em nên em mới lầm lỡ.】
【C/ầu x/in em, chúng ta gặp nhau một lần đi, anh làm người thứ ba cũng được…】
【Anh có thể làm chó cho em.】
【……】
01
Điện thoại sửa mất ba ngày, trong ba ngày đó, tôi không hề nghĩ đến việc dùng thiết bị khác để đăng nhập tài khoản.
Tôi biết rất rõ mình đang trốn tránh.
Tôi không thích xã hội hóa, càng sợ hãi việc thiết lập mối qu/an h/ệ thân mật với người khác.
Tình trạng này ngày càng nghiêm trọng theo tuổi tác, nên bạn bè của tôi cũng không nhiều.
Năm năm bên nhau với Tống Văn Chu, chúng tôi cách nhau nửa vòng đất nước, chưa từng nghĩ đến nguy cơ sẽ có ngày gặp mặt.
Nếu trước khi đến anh ấy hỏi tôi là gặp mặt hay chia tay, tôi đoán mình sẽ không chút do dự mà chọn phương án sau.
Sau khi nhận lại chiếc điện thoại đã sửa xong, tôi thấp thỏm mở máy.
Tin nhắn chưa đọc, cuộc gọi nhỡ ùa đến dồn dập.
Nhìn hơn 99 tin nhắn trong khung chat, tôi r/un r/ẩy bấm vào.
Đọc từ đầu xuống, mấy câu đầu tiên còn coi là trêu chọc đùa giỡn.
Phía sau có lẽ đã nhận ra điều bất thường, lời lẽ cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Chuyện đứng đắn hay không đứng đắn đều đã nói cả rồi.
Câu cuối cùng là gửi từ tối qua, vẫn là một tin nhắn thoại:
"Lâm Sênh, em chơi đùa anh như vậy, giỏi lắm."
Có thể nghe ra sự nghiến răng nghiến lợi của anh ấy.
Ba ngày đã trôi qua, Tống Văn Chu chắc cũng nên bỏ cuộc rồi.
Tôi không dám trả lời tin nhắn, nhưng cũng chẳng nỡ chặn.
Thậm chí còn cẩn thận thử chuyển khoản để x/ác nhận xem anh ấy có xóa hay chặn mình không.
Khi x/ác nhận vẫn có thể nhập mật khẩu, tôi thở phào với tâm trạng phức tạp.
Con người tôi vốn dĩ rất mâu thuẫn, do dự thiếu quyết đoán, là kiểu người né tránh điển hình.
Không phải ai cũng có thể chấp nhận những khuyết điểm này.
Đến chính tôi, đôi khi cũng thấy gh/ét bản thân mình.
Đêm đến, nhớ lại mấy năm qua, lòng tôi chua xót, muốn khóc mà lại thấy mình thật ủy mị.
Kết thúc cũng tốt.
Nửa đêm, tôi vẫn làm ướt đẫm gối vì khóc.
Tôi gọi điện cho bạn thân Trần Nguyệt Hòa, vừa bắt máy đã "hu hu" khóc.
Bạn thân: "..."
Cô ấy h/ận rèn sắt không thành thép: "Đó chẳng phải người yêu cậu sao? Yêu nhau mấy năm rồi, đi gặp mặt một lần thì có sao đâu?"
"Tớ sợ..."
Sợ ngượng ngùng, sợ thất vọng, và sợ nhất là mọi điều tốt đẹp sẽ tan biến khi tiếp xúc với thực tại.
Tôi thà sống trong ảo tưởng còn hơn.
Trần Nguyệt Hòa thường nói: "Cậu và tớ vốn chẳng có duyên phận gì, tất cả đều nhờ hồi nhỏ tớ dùng cùi chỏ đá/nh bay tất cả đám trẻ con mới cư/ớp được cậu về đấy."
Hồi nhỏ trông tôi cũng khá dễ thương, chỉ là hướng nội thôi.
Trần Nguyệt Hòa từ nhỏ đã là kẻ cuồ/ng sự đáng yêu, nên cô ấy rất mạnh mẽ chiếm lấy vị trí bạn thân của tôi.
Kiểu bạn thân dạng "đột nhập cư/ớp người" thế này, thật sự rất hiếm có.
02
Trần Nguyệt Hòa tặc lưỡi: "Vậy cậu nhắn tin cho anh ta, bảo là tiếp tục yêu qua mạng đi."
"Như vậy thì bất công với anh ấy quá..."
"Lâm Tiểu Sênh, cậu vừa muốn giữ lương tâm lại vừa muốn một người yêu không bao giờ gặp mặt, sao không đi chơi game hẹn hò ảo cho rồi?"
Tôi lí nhí: "Có chơi mà."
"..."
Nghe thấy bên đó còn có tiếng gõ bàn phím lạch cạch, cô ấy khựng lại một chút, tôi cẩn thận hỏi:
"Giờ này cậu vẫn còn tăng ca à?"
"Ừ."
Oán khí nồng đậm quá.
Không dám đùa giỡn trên nỗi oán h/ận tăng ca của Trần Nguyệt Hòa.
"Bảo bối, cậu vất vả rồi, để tớ tự tiêu hóa cảm xúc đây."
Nói xong, tôi vội vàng cúp máy, chậm một bước nữa là oán khí sẽ lan sang tôi mất.
Sau một đêm ngủ mê mệt, tôi thức dậy vệ sinh cá nhân.
Ăn tạm bữa sáng rồi xuống lầu m/ua ít đồ ở cửa hàng tiện lợi.
Có lẽ vì trong lòng đang bận tâm chuyện khác, lại ngủ không ngon, cả người tôi trông vô cùng phờ phạc.
Trực ca ở cửa hàng tiện lợi hôm nay là một cậu nhóc quen mặt, lúc nào cũng nhiệt tình.
"Người đẹp, hôm nay loại nước này 10 tệ 3 chai, chị có muốn lấy thêm một chai không?"
Tôi gật đầu, quay người lại tủ lạnh lấy thêm một chai cùng loại.
Kết quả lúc ra quầy thanh toán, đúng lúc có một bóng hình cao lớn bước vào cửa.
Chàng trai trẻ đó vừa bước vào, cả cửa hàng tiện lợi dường như cũng bừng sáng hẳn lên.
Anh ấy có đôi mắt rất đẹp, dưới mắt trái còn có một nốt ruồi lệ mọc ở vị trí hoàn hảo.
Một khuôn mặt như vậy, thật khó mà không gây chú ý.
Tôi cũng không ngoại lệ.
Chỉ là cái nhìn thoáng qua này, điều làm tôi kinh ngạc không phải vẻ ngoài của anh ấy, mà là bộ trang phục anh ấy đang mặc.
Tôi từng m/ua cho Tống Văn Chu một bộ y hệt như thế.
Đối phương chỉ lấy một chai nước, đặt lên quầy thu ngân, giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng tôi:
"Thanh toán."
Toàn thân tôi cứng đờ.
Giọng nói này trong hai năm qua, tôi đã nghe nhiều nhất.
Cộng thêm bộ trang phục này, danh tính của người này không cần nói cũng tự hiểu.
Sao anh ấy vẫn chưa đi?
Tôi như người mất h/ồn thanh toán rồi rời đi, lúc bước ra ngoài, tôi nhìn qua cửa kính trong suốt một cái.
Tống Văn Chu không giống như tôi tưởng tượng.
Khi ở trên mạng, anh ấy rất dịu dàng, gi/ận dữ nhất cũng chỉ là vài ngày trước khi tôi không chịu gặp, trong tin nhắn thoại có chút tức gi/ận.
Còn Tống Văn Chu ngoài đời thực, cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt lạnh lùng, trông như người lạ chớ lại gần.
Nếu không phải quen biết qua mạng, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không bao giờ có bất kỳ giao điểm nào với anh ấy.
Người trong cửa hàng tiện lợi dường như cảm nhận được ánh mắt dò xét, quay đầu nhìn lại.
Tôi hoảng hốt một chút, vội vàng dời tầm mắt, rảo bước nhanh hơn.
Thậm chí không dám quay đầu lại xem rốt cuộc anh ấy có để ý đến mình hay không.
Về đến nhà, tim tôi vẫn còn đ/ập thình thịch, mặt cũng nóng bừng.
Dù đã quá quen với việc này, tôi vẫn rất gh/ét cảm giác đó.
Từ nhỏ tôi đã vậy, đối mặt với đàn ông, phụ nữ, người già, trẻ nhỏ, chỉ cần là người không quen biết, nói chuyện với họ là dễ đỏ mặt.
Điều này khiến tôi thêm bao nhiêu phiền n/ão.
Thời trung học, có mấy cậu con trai thích trêu chọc tôi, thấy tôi đỏ mặt liền đồn thổi là tôi thích họ.
Lúc đó tôi tức đến phát đi/ên.