Lại một lần nữa bị đám b/ắt n/ạt dồn lên sân thượng, tôi vừa khóc vừa gửi tin nhắn thoại cho bạn qua mạng.
“Tôi có ngầu không? Hôm nay một chọi năm, thắng rồi!”
Đầu dây bên kia cũng khóc như mưa: “Tôi cũng giỏi lắm! Vừa học bơi xong, nhảy xuống biển luôn rồi.”
Bình luận trên màn hình:
【Cười ch*t mất, một đứa bị năm người đá/nh sưng như cái bánh bao, đứa kia nhảy biển t/ự t* rồi phát hiện ra mình là cá, không ch*t đuối được.】
【Phản diện thảm thật, nữ chính trách anh ta làm tổn thương nam chính, trực tiếp chặn số bắt anh ta cút, mà rõ ràng là nam chính tự đ/âm vào xe phản diện trước mà.】
【Quan trọng là, cô nàng nhân vật phụ này lại chính là em gái ruột thất lạc nhiều năm của phản diện! Anh ta tìm bao nhiêu năm, kết quả hôm nay một đứa nhảy lầu, một đứa nhảy biển. Năm mươi tỷ gia sản không ai thừa kế? Để đó tôi làm cho!】
Khoan đã.
Năm mươi tỷ?
Nước mắt tôi thu lại ngay lập tức, bỗng dưng khao khát tình thân đến lạ thường.
Sau đó, đám b/ắt n/ạt lại đến tìm tôi gây sự, phản diện trực tiếp dẫn người bao vây ngôi trường.
Nữ chính sau khi cãi nhau với nam chính, tìm đến anh ta để c/ầu x/in an ủi, lại thấy anh ta đang phát đi/ên vì tôi.
“Mèo ăn cá! Mèo ăn cá! Thằng cha tóc vàng kia nhìn là biết không có ý tốt! Ai đời người tử tế nào lại đi tặng một con mèo b/éo ú cho người khác?”
1
Tôi nhìn dòng phụ đề đột nhiên nhảy ra trước mắt, chân trượt một cái, suýt chút nữa ngã nhào từ trên sân thượng xuống.
Phụ đề nói, thế giới tôi đang sống là một cuốn tiểu thuyết theo đuổi vợ.
Ban đầu tôi cứ tưởng mình là nhân vật chính, vì tôi là một con cá.
Tôi quan sát suốt mười chín năm, xung quanh ngoài tôi ra, không hề có con cá thứ hai.
Cho đến hôm nay tôi mới biết, nhân vật chính là người, là Lục Dữ thuộc tập đoàn Lục thị niêm yết tại thành phố A.
Còn tên phản diện bị cả mạng ch/ửi bới tơi tả Khương Lâm Uyên, là anh trai tôi.
Cũng là một con cá.
Hiện giờ anh ấy vì chịu tổn thương tình cảm mà đang đứng ở bờ biển định nhảy xuống.
Tôi từng lướt thấy tin tức về Khương Lâm Uyên, người giàu nhất thành phố A, khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo, tiêu tiền chưa bao giờ chớp mắt.
Trang sức quý giá trong các buổi đấu giá anh ta bao trọn gói không chớp mắt, ngày hôm sau tất cả đều xuất hiện trên người Hứa Tận Hoan.
Hứa Tận Hoan xuất thân là hotgirl mạng, không biết vận may thế nào mà vừa vào nghề đã diễn vai nữ chính trong các bộ phim lớn, sau đó càng ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Trên mạng có người bóc mẽ, những bộ phim đó đều do Khương Lâm Uyên đầu tư, cũng có người nói là do Lục Dữ đầu tư.
Cách đây không lâu, Khương Lâm Uyên thậm chí còn m/ua hẳn một tòa nhà để làm quà sinh nhật cho Hứa Tận Hoan.
Lúc đó tôi lướt thấy tin đồn này còn ngưỡng m/ộ đến chảy cả nước miếng.
Nhưng giờ biết rồi, kẻ dại khờ đó chính là anh ruột tôi.
Tôi vội vàng mở WeChat, ngón tay r/un r/ẩy: 【Thật ra em có một bí mật muốn nói với anh.】
Cá kho tộ: 【Bí mật gì? Chẳng lẽ là... Meo meo meo meo meo meo?】
Tôi: 【Thật ra em là một con cá.】
Giây tiếp theo, một cuộc gọi video hiện lên.
Khuôn mặt Khương Lâm Uyên vừa xuất hiện trên màn hình đã sững sờ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng như cái bánh bao của tôi, hồi lâu mới lên tiếng: “Em là... cá đầu to à?”
“Không phải một chọi năm sao? Mặt mũi em sao thế này?”
Tôi sờ sờ má mình, cố nặn ra một nụ cười: “Em dùng mặt mình đỡ nắm đ/ấm của năm người, có giỏi không?”
Bình luận trên màn hình:
【Cái miệng của cô nàng nhân vật phụ này đúng là đỉnh, bị đá/nh một trận tơi bời mà cứ khăng khăng nói là thắng trận.】
【Cô ấy cũng khổ, nghèo là cái tội, lại còn sở hữu khuôn mặt thu hút ánh nhìn. Nam thần trường chỉ buột miệng khen xinh một câu thôi mà hoa khôi lớp đã ghi h/ận, tìm đủ mọi cách sai người xử lý cô ấy.】
【So với cái này thì mấy hiểu lầm của phản diện chẳng là cái đinh gì. Em gái anh ta ngày nào cũng bị đá/nh cho như cá viên tinh, mà anh ta còn ở đó đ/au thương vì tình yêu.】
Khương Lâm Uyên nhìn tôi qua màn hình, giọng nói bỗng hạ thấp xuống: “Em nói em là cá... thật hay đùa đấy?”
“Cá gì cơ?”
Tôi nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói: “Có thể là người cá, em từng tra Baidu rồi, nhưng em không khóc ra ngọc trai được.”
“Có khi em là người cá biến dị.”
Đồng tử Khương Lâm Uyên co rút, chân trượt một cái, cả người ngã thẳng xuống biển.
Phía bên kia điện thoại truyền đến tiếng bong bóng nước ọc ọc, rồi màn hình tối đen.
2
Bình luận trên màn hình:
【Không đúng, chẳng phải nhân vật phụ nên ngã ch*t ở đây sao? Phải rất lâu sau đó phản diện mới phát hiện ra, người bạn qua mạng ngày nào cũng than vãn với anh ta chính là em gái ruột.】
【Em gái ch*t, nữ chính lại đ/á anh ta, đò/n tấn công kép trực tiếp khiến anh ta phát đi/ên, từ đó mắt đỏ ngầu, gặp ai gi*t người đó.】
【Cuối cùng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp, trở thành người cá bị Cục Quản lý Thú cưng Dị biệt bắt giữ, rút gân l/ột xươ/ng, sống sờ sờ bị làm thành tiêu bản.】
Tiêu bản.
Tôi rùng mình một cái, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tôi và Khương Lâm Uyên kết bạn WeChat trong một nhóm dành cho người b/ệnh t/âm th/ần.
Cứ mỗi đêm tôi lại biến thành một con cá, ban đầu định đến b/ệnh viện xem mình có phải bị cá cắn giống như Người Nhện không, kết quả bác sĩ nói tôi bị ảo tưởng, kết hợp với việc tôi thường xuyên bị đá/nh đ/ập, khuyên tôi nên điều trị tâm lý.
Còn Khương Lâm Uyên là vì tổn thương tình cảm quá nặng, xuất hiện hành vi tự hại.
Hai chúng tôi vì muốn cổ vũ nhau mà kết bạn WeChat, trò chuyện suốt một năm trời.
Tôi cũng mới vừa biết, người bạn qua mạng giàu có ngốc nghếch ngày nào cũng than vãn với tôi chuyện Hứa Tận Hoan không thèm để ý đến anh ta, lại là anh ruột tôi.
Đợi mãi, bên kia hình như điện thoại bị ngấm nước hỏng rồi, mãi không thấy gọi lại.
Chuông vào lớp vang lên.
Tôi nhét điện thoại vào túi, nhảy xuống từ lan can sân thượng.
Đã có anh trai rồi, lại còn có năm mươi tỷ đang trên đường tới, vậy thì mình có thể ch*t chậm lại một chút.
Tôi vừa bước vào lớp, Tống Thanh Ninh đã giơ điện thoại lên tách một cái.
“Cố Nguyệt Thư, cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ à? Tiệm làm đẹp nào thế? Tớ phải ghi lại để tránh xa mới được, nhìn cậu bây giờ giống Shrek quá.”
Mấy người bên cạnh cười theo.
Nếu là trước đây, tôi sẽ cúi đầu lủi thủi quay về chỗ ngồi, giả vờ như không nghe thấy.
Nhưng hôm nay thì khác.
Trong đầu tôi cứ lởn vởn năm mươi tỷ và anh trai, lồng ngựk bỗng bốc lên một ngọn lửa gi/ận dữ.
Hít sâu một hơi, tôi bước tới chỗ cô ta.
Tống Thanh Ninh nhướng mày: “Làm gì? Cút ngay, x/ấu đến mắt tớ rồi.”
“Không cút, tin không tớ đ/ấm cho đôi A của cậu thành đôi F luôn không?”
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, đ/ấm thẳng hai phát vào hốc mắt cô ta: “Tớ cho cậu biết tay, đ/ấm cho đôi mắt hai mí của cậu thành một mí luôn!”
Cô ta thét lên một tiếng.
Tôi nhảy lên bàn, khóa cổ, quật ngã qua vai, tất cả diễn ra trong một nhịp.
Tống Thanh Ninh hừ lên một tiếng, gáy đ/ập xuống đất, ngất xỉu ngay tại chỗ.