“Tuy em sắp vào đại học rồi, nhưng em vẫn còn nhỏ, chưa có trải nghiệm xã hội...”

Anh càng nói càng lo lắng, cuối cùng dứt khoát vỗ đùi cái đét, đi nhuộm ngay một đầu tóc vàng hoe trở về.

“Chẳng phải em thích tóc vàng sao? Anh trai bây giờ cũng là tóc vàng rồi đây này.”

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Hứa Tận Hoan đứng ngoài cửa, tay xách một chiếc bình giữ nhiệt.

Cô ta nhìn thấy đầu tóc vàng của Khương Lâm Uyên, đôi mắt vì quá đẹp trai mà mở to hết cỡ.

“Lâm Uyên, sao dạo này anh không liên lạc với em? Em đã bỏ anh ra khỏi danh sách đen từ lâu rồi.”

Khương Lâm Uyên đang bận phát đi/ên với tôi, chẳng buồn để ý đến cô ta.

“Em gọi thằng nhóc tóc vàng kia ra đây so với anh xem, xem ai đẹp trai hơn?”

“Hơn nữa... Mèo ăn cá! Mèo ăn cá! Thằng nhóc tóc vàng đó nhìn là biết không có ý tốt! Nhà tử tế nào lại đi tặng cá cho một con mèo b/éo ú?”

Hứa Tận Hoan thấy không ai thèm để ý mình, gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Lâm Uyên, em biết ngày trước em chọn sai người rồi. Lục Dữ miệng thì nói yêu em, nhưng chưa bao giờ chịu hy sinh gì cho em cả, hắn ta không bằng anh. Bộ phim của đạo diễn Phùng đó, anh có thể giúp em đầu tư năm trăm triệu không... Em mang đến món súp nấm anh thích nhất đây.”

Tôi lạnh lùng quan sát, lấy điện thoại ra gọi cho Ng/u Tầm, giọng ngọt đến mức như sắp nhỏ mật.

“Cưng à~ Nghe nói anh định sang Campuchia ki/ếm bộn tiền hả? Em đầu tư cho anh năm mươi tỷ, anh đưa em đi cùng được không?”

Đầu dây bên kia Ng/u Tầm hoảng hốt: “Campuchia? Không được! Bên đó lo/ạn lắm, Nguyệt Thư, em tuyệt đối đừng đi!”

Tôi: “Anh đang ở sân bay rồi à? Đợi em nhé~ Em đến đây!”

Cậu ấy cuống lên: “Em đừng chạy lung tung! Anh đến sân bay tìm em!”

Tôi cúp máy, nhún vai với Khương Lâm Uyên: “Anh trai, em sắp đi phát tài rồi, anh đừng cản em.”

Sắc mặt Khương Lâm Uyên thay đổi, anh nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, quay sang đuổi Hứa Tận Hoan: “Cô cút ngay đi, tôi chỉ có duy nhất một đứa em gái này thôi!”

“Tôi không thích uống súp nấm, lần trước cô nấu cho tôi, tôi uống xong người xanh lè, phải vào viện rửa ruột suốt ba ngày.”

“Hơn nữa bây giờ tôi cũng không có tiền đầu tư cho cô, tiền đều nằm trong tay em gái tôi cả rồi.”

Hứa Tận Hoan đứng sững tại chỗ, đôi môi r/un r/ẩy: “Nhưng chẳng phải anh yêu em sao?”

Tôi tranh thủ lúc anh mất tập trung, dùng sức bẻ tay anh ra: “Anh ơi, buông tay, em phải đến sân bay theo đuổi tình yêu đích thực đây!”

Anh dứt khoát ôm ch/ặt lấy tôi, quay đầu nhìn Hứa Tận Hoan, giọng nói nhạt đi vài phần: “Tôi đối với cô chỉ là biết ơn vì cô từng giúp tôi lúc trước, có lẽ từng có chút cảm tình, nhưng sớm đã tan biến rồi.”

Sắc mặt cô ta trắng bệch ngay lập tức.

21

Bình luận trên màn hình:

【Nam chính bị đuổi khỏi nhà họ Lục, chạy đến một công ty nhỏ năm mươi người ở ngoại tỉnh làm tổng giám đốc? Cái chức tổng giám đốc này hàm lượng vàng hơi thấp nhỉ.】

【Hứa Tận Hoan giờ không có phim đóng, nam chính thì đang cặp kè với một bà cô giàu có tính chuyện ăn bám, tiền của phản diện thì nằm hết trong tay em gái. Cô Hứa phen này đúng là xôi hỏng bỏng không.】

【Phản diện n/ão yêu đương đã chuyển mình tại chỗ, biến thân thành cuồ/ng em gái cấp độ tối thượng!】

Quản gia vội vàng tiến lên, nửa mời nửa đẩy Hứa Tận Hoan ra ngoài.

Tôi tranh thủ lúc Khương Lâm Uyên vẫn còn đang căng mặt, lén gửi cho Ng/u Tầm một tin nhắn: “Lúc nãy là lừa anh trai em thôi, đừng tưởng thật.”

Bên kia gửi lại ngay lập tức một sticker “hú h/ồn”, kèm theo một câu: “Vậy em còn đi xem concert không?”

Tôi cong môi trả lời: “Đi.”

Ngày nhập học đại học, Khương Lâm Uyên nhất quyết đòi đích thân đưa tôi đi.

Anh quét mắt nhìn từng nam sinh ra vào cổng trường, mặt từ xanh chuyển sang đen.

Nhiều tóc vàng quá đi mất~

Ng/u Tầm từ xa vẫy tay với tôi, cười lộ ra hai lúm đồng tiền, thẹn thùng và ngoan ngoãn.

Khương Lâm Uyên quan sát cậu ấy hồi lâu, ánh mắt dừng lại trên mái tóc đã nhuộm đen trở lại của cậu, nghe tôi kể chuyện ngày trước cái cặp bị treo trên cây và chính cậu ấy là người lấy xuống, sự phòng bị mới vơi đi hơn nửa.

Lúc ra về, anh lén kết bạn WeChat với Ng/u Tầm.

【Tiểu Tầm, sau này nếu có tên tóc vàng nào tiếp cận Nguyệt Thư, cậu phải báo cho tôi ngay!】

Ng/u Tầm gửi lại một dấu tích đã nhận.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi dẫn Ng/u Tầm về nhà ăn cơm.

Cậu ấy mở một công ty, muốn tìm Khương Lâm Uyên học hỏi kinh nghiệm.

Vừa đến cửa, Khương Lâm Uyên ngước mắt nhìn thấy mái tóc vừa nhuộm vàng trở lại của Ng/u Tầm, động tác đột nhiên khựng lại.

“Hóa ra là cậu!!!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm