“Tôi muốn ly hôn với anh! Tôi nhất định phải ly hôn với anh! Tôi cũng không cần phí nuôi con giá cao gì nữa, tôi chỉ cần ba trăm triệu!”
Sau khi gào thét trong cơn gi/ận dữ, tôi “bộp” một cái cúp máy.
Nước mắt không thể kìm nén được nữa mà trào ra.
Tôi chẳng buồn thu dọn quần áo, vớ lấy điện thoại, vội vàng gọi xe rồi thẳng tiến về nhà họ Thẩm.
13
Giữa đêm khuya chạy về nhà khóc lóc khiến bố mẹ tôi h/oảng s/ợ.
Họ ôm lấy tôi, chẳng hỏi han gì, chỉ hùa theo tôi mà m/ắng Hoắc Nham.
Chỉ có Tô Hàm Ngọc khoanh tay trước ngựk tựa vào tường, không chút đồng cảm mà đảo mắt liên hồi.
Tôi vừa nấc nghẹn, vừa không nhịn được khóc lóc tố cáo: “Chị, chị chẳng quan tâm đến em chút nào.”
“Không phải đã nói là sẽ coi em như em gái ruột sao? Em mới gả đi có hơn ba tháng, chị đã quay lại dáng vẻ lạnh lùng như trước rồi.”
“Hu hu hu, chị cũng giống hệt Hoắc Nham! Đều là bức tường băng Nam Cực! Một bức tường nam, một bức tường nữ!”
“Lạnh lẽo thế! Cứng nhắc thế!”
Bố mẹ liên tục gật đầu phụ họa, hùa theo giúp lời.
Tô Hàm Ngọc không để tâm mà cười lạnh, đôi mắt đảo gần như muốn lộn ngược lên trần nhà: “Hoắc Nham đang ở ngoài cửa kìa, hai bác có chắc là muốn để con rể đứng nhìn hai người ngồi đây khóc lóc không?”
Bố mẹ sững người, nước mắt nói dừng là dừng ngay lập tức.
“Khụ khụ, Chi Chi, con có nỗi oan ức gì thì cứ nói với Ngọc Ngọc trước đi, bố với mẹ đi nói chuyện với thằng nhóc Hoắc Nham kia.”
Nói xong, hai người như bôi mỡ dưới chân, dắt tay nhau chuồn thẳng.
Tôi oán trách lườm Tô Hàm Ngọc.
Cô ấy giơ tay vuốt lại mái tóc dài, ngồi xuống mép giường, đưa cho tôi một chiếc bút ghi âm.
“Cái siêu thoại mà em nói, chị vừa lên tìm thử, đã bị ai đó xử lý sạch sẽ rồi.”
“Còn về video và ảnh, em cứ nghe hết nội dung ghi âm đi, chỗ nào không hiểu thì tự đi mà hỏi Hoắc Nham cho rõ ràng.”
Giọng cô ấy khựng lại một chút, bớt đi vẻ lạnh lùng cứng nhắc, thêm vào đó vài phần tâm huyết: “Thẩm Chi Chi, bố mẹ nuôi em quá thiếu sót rồi.”
“Em không thể lúc nào gặp chuyện cũng hoảng lo/ạn, khóc lóc ầm ĩ được. Số lần nhiều lên, ngay cả người nhà cũng thấy phiền, huống chi là chồng?”
“Ngoài ra, nếu em muốn ly hôn chỉ vì phí nuôi con để trả n/ợ, thì hoàn toàn không cần thiết.”
“T-tại sao ạ?” Tôi sụt sịt mũi, đầu óc hơi quay cuồ/ng.
Cô ấy nhìn tôi, giọng điệu bình thản: “Vì n/ợ của nhà họ Tô, đã trả sạch từ cái ngày em gả cho Hoắc Nham rồi.”
14
Lời Tô Hàm Ngọc nói, tôi nghe mà lơ mơ hiểu hiểu.
Cô ấy không giải thích thêm, chỉ dặn tôi nghe hết nội dung bút ghi âm rồi đóng cửa đi ra ngoài.
Tôi bấm nút phát, bên trong là cuộc đối thoại giữa một nam và một nữ.
Tuy nhận ra đó là giọng của Hoắc Nham và Tô Hàm Ngọc, nhưng nội dung toàn là chuyện đàm phán thương mại.
Tôi nghe một lúc thì bắt đầu buồn ngủ.
Chẳng bao lâu sau, tai không còn nghe thấy gì nữa, chìm sâu vào giấc mộng.
Khi tỉnh dậy, bên cạnh đã có thêm Hoắc Nham.
Anh nằm nghiêng, cánh tay vẫn vắt ngang eo tôi như mọi khi.
Tôi vừa cử động, anh đã mở mắt, giọng khàn khàn cất tiếng: “Tỉnh rồi à?”
Bàn tay còn dùng sức kéo tôi sát lại gần hơn.
Tôi gi/ật mình hoảng hốt, vội vàng dùng hai tay chắn ở giữa, đẩy khoảng cách của hai người ra đôi chút.
“Anh anh anh làm gì thế? Em sẽ không đi b/ệnh viện với anh đâu! Anh muốn bỏ con của em, đừng có mơ!”
Chân mày anh lập tức nhíu ch/ặt: “Em đang nói cái gì? Con cái gì?”
Tôi cảnh giác lườm anh: “Anh quản em nói gì, dù sao em cũng không đi b/ệnh viện với anh.”
Anh ngẩn người, dở khóc dở cười xoa xoa huyệt thái dương: “Thẩm Chi Chi, em thật là... chiều hôm qua tài xế gọi điện cho tôi nói em không khỏe, tôi mới định đưa em đến b/ệnh viện kiểm tra, em đang nghĩ đi đâu thế hả?”
“Hả?” Tôi ngẩn người ra: “Chỉ... chỉ vì chuyện đó thôi sao?”
“Chứ còn gì nữa?”
“Em tưởng hôm qua anh nghe thấy em nói muốn mang th/ai ly hôn, nên là...”
“Ừ, có nghe thấy.” Anh khẽ nhướn mày, gật đầu vẻ đã hiểu: “Kế hoạch đó của em rất tệ, chẳng hay ho chút nào, tôi khuyên em nên từ bỏ ý định đó sớm đi, nếu không thì... khoan đã!”
Lời anh đột ngột khựng lại, ánh mắt mang theo vẻ không tin nổi nhìn xuống: “Vừa nãy em nói là con?”
“Chi Chi, ý em là... em, mang th/ai rồi?”
Tôi túm ch/ặt chăn trước ngựk, chớp chớp mắt không hiểu chuyện gì: “Vâng, đúng mà, chẳng phải anh đều nghe thấy rồi sao?”
“...”
“...”
“...”
Căn phòng đột nhiên im phăng phắc.
Người đàn ông như hóa đ/á, ngẩn ngơ hồi lâu.
15
Hoắc Nham không giữ nổi bình tĩnh, tự mình chạy về nhà tìm tờ phiếu xét nghiệm th/ai.
Còn tôi, bị Tô Hàm Ngọc ấn ngồi trên ghế, ép buộc phải nghe hết toàn bộ nội dung ghi âm.
Đoạn ghi âm có lẽ diễn ra không lâu sau khi cô ấy quay về nhận tổ quy tông.
Ban đầu giọng điệu cô ấy “ngốc nghếch” vô cùng, y hệt một cô nàng ngốc nghếch không n/ão.
Tôi nghe mà nhíu mày, lầm bầm phàn nàn một câu, liền bị cô ấy búng trán một cái rõ đ/au.
“Đừng tự m/ắng mình, đồ ngốc.” Cô ấy lườm tôi một cái: “Chị đang bắt chước em đấy!”
Tôi: “???”
“Trước khi về, chị đã tìm hiểu rồi, anh ta khá hài lòng về em. Nếu chị muốn dùng thân phận con gái nhà họ Thẩm để liên hôn với anh ta, thì cách hiệu quả nhất để đạt được sự hài lòng chính là tham khảo thiết lập nhân vật của em.”
“...”
“Nhưng, như em cũng nghe thấy đấy, chiêu này chẳng có tác dụng gì với anh ta cả.” Cô ấy nhún vai, giọng điệu thẳng thắn: “Giả thì mãi là giả.”
“Đối tượng liên hôn mà anh ta muốn, chỉ có thể là em.”
Nghe xong, tôi cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
Hóa ra video lan truyền trên mạng và những bức ảnh ẩn danh tôi nhận được, hoàn toàn không phải chuyện gần đây, mà là cuộc gặp gỡ trước đó giữa cô ấy và Hoắc Nham đã bị chụp lại từ lâu.
Hai người họ quay lưng lại với tôi, thực hiện một cuộc đàm phán thương mại về việc liên hôn.
Thế nhưng, chụp được từ lâu như vậy, tại sao lại đợi đến sau khi cưới mới tung ra?
Đây chẳng phải là cố tình phá hoại mối qu/an h/ệ của tôi và Hoắc Nham sao!
Ai mà lòng dạ thâm đ/ộc thế không biết!
Tôi càng nghĩ càng bực, phồng má lườm cô ấy.
“Chị vì mấy dự án hợp tác của nhà họ Hoắc và một suất tiến cử vào viện nghiên c/ứu mà b/án đứng em cho Hoắc Nham hả????”
“Không chỉ có vậy, còn bao gồm cả n/ợ của nhà họ Tô nữa.” Cô ấy đáp lại đầy tự tin: “Còn cả năm triệu tiền tiêu vặt mỗi tháng sau khi kết hôn của em nữa.”
Tôi nghẹn họng.
Được được được.
Hóa ra việc để tôi tiếp tục mang danh thiên kim nhà họ Thẩm để liên hôn với Hoắc Nham, ngay từ đầu đã là một cuộc trao đổi lợi ích mà cô ấy và Hoắc Nham đã thỏa thuận xong xuôi!