"Mọi người yên lặng một chút, đây là Giáo sư Bùi Diễn đến từ Viện nghiên c/ứu, sẽ đến công ty chúng ta làm cố vấn đặc biệt trong ba tuần!"
Bùi Diễn làm cố vấn đặc biệt cho công ty chúng tôi?
Tuy rằng công ty chúng tôi đúng là làm về thiết bị quang học, nhưng cũng chỉ là một công ty tầm trung, làm sao có ngân sách mời được vị đại phật như Bùi Diễn?
Tôi sững sờ.
Lại nhớ đến tin nhắn anh gửi sáng nay, nói là có việc đột xuất nên hôm nay không thể đưa tôi đi làm.
Tại bàn họp, lãnh đạo đang thao thao bất tuyệt những lời xã giao.
Tôi lén gửi tin nhắn cho Bùi Diễn bên dưới.
【Công việc anh nói chính là cái này sao?】
【Quá lãng phí nhân tài rồi, Giáo sư Bùi ạ!】
Âm thanh thông báo tin nhắn đặc biệt vang lên.
Tôi cứng đờ người.
Bùi Diễn lại cực kỳ bình tĩnh mở điện thoại.
Những người khác nhìn trời nhìn đất, giả vờ như không thấy.
Bùi Diễn: 【Không có khái niệm lãng phí nhân tài nào cả.】
【Lê Tưởng, em lại đ/au dạ dày à?】
【Sao anh biết?】
Bùi Diễn: 【Cứ mỗi lần đ/au dạ dày là em lại uống canh.】
Vậy sao?
Ngẫm lại thì hôm nay lúc ăn cơm tôi đúng là có gọi một bát canh trứng.
Bùi Diễn vừa vào cửa đã có thể chú ý tới ngay.
Tôi vô cùng kinh ngạc.
Con người này, vẫn tinh tế tỉ mỉ như ngày nào!
Nhớ lại hồi cấp ba.
Bùi Diễn cũng là người đầu tiên phát hiện tôi bị viêm dạ dày mãn tính - thông qua cái bụng lúc nào cũng kêu "gù gù" của tôi.
Tiếng nhu động ruột to đến mức như tiếng xì hơi.
Ngày nào cũng kêu, no cũng kêu, đói cũng kêu, vui cũng kêu, buồn cũng kêu.
Người ngoài đều đùa cợt hỏi tôi có phải là quái vật tham ăn chuyển thế hay không.
Chỉ có anh lo lắng hỏi tôi có phải dạ dày không thoải mái không.
Lúc đó, gia đình tôi chưa gặp biến cố, tôi là "công chúa" được mọi người tung hô trong lớp, ai cũng thích chơi với tôi.
Bởi vì chỉ cần bỏ ra một chút, tiểu thư "ngốc nghếch nhiều tiền" như tôi sẽ đáp lại bằng cả tấm chân tình.
Chỉ có Bùi Diễn, đờ đẫn như tảng đ/á, chỉ thích im lặng làm "anh chàng giúp việc" thầm lặng.
Để báo đáp sự giúp đỡ của tôi.
Anh ấy mỗi ngày đều lén nhét bữa sáng vào ngăn bàn tôi.
Thức đêm viết cho tôi những điểm trọng tâm của các môn tôi học yếu.
Trong giờ học, anh ấy ngồi thẳng lưng, lặng lẽ che nắng cho tôi.
Biết tôi tiểu thư, sạch sẽ, mỗi sáng đều đến giúp tôi lau bàn.
Biết tôi ngủ trưa sợ nóng, mùa hè oi ả anh ấy sẽ quạt cho tôi.
Cho đến khi những người khác trong lớp cười nhạo anh ấy là "cóc ghẻ đòi ăn th!t thiên nga".
Tôi mới chợt nhận ra những chi tiết này.
Bốn mắt nhìn nhau.
Bùi Diễn đỏ bừng mặt, hoảng lo/ạn nhìn tôi.
"Xin lỗi, mình không có ý đó."
"Mình chỉ muốn báo đáp việc bạn giúp mình đi học thôi."
Tôi đung đưa chân, không vội trả lời anh.
Ngược lại còn quay đầu m/ắng một trận những kẻ ngồi lê đôi mách kia.
Sau đó nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của Bùi Diễn, mỉm cười.
"Mình biết mà, bạn cùng bàn tốt bụng."
"Cảm ơn bạn, không có gì đâu!"
Bùi Diễn luôn tinh tế như vậy, thích tìm tòi những chi tiết nhỏ nhặt.
Trước khi đổi WeChat mới, bạn học cũ trên vòng bạn bè ít nhiều đều nuôi thú cưng làm chỗ dựa tinh thần.
Chỉ có tôi là không nuôi gì cả.
Không phải không thích, mà đơn giản vì nhà nghèo đi rồi.
Đành phải giả vờ như không quan tâm.
【Nuôi chó nuôi mèo cao cấp quá, mình chỉ cần nhắm mắt lại là có thể "dưỡng thần" rồi.】
Ý định ban đầu là đùa cho vui.
Nhưng trọng tâm của Bùi Diễn luôn rất kỳ lạ.
Anh bình luận: 【Lê Tưởng, tại sao lại dưỡng thần, gần đây em không khỏe à?】
Trời ơi.
Anh ấy ngốc kinh khủng!
Lúc đó, tôi vừa tốt nghiệp, sốt cao trong phòng trọ mà không ai chăm sóc, bị câu nói đó chọc cho cười nghiêng ngả.
Nhưng cười xong, nước mắt lại lã chã rơi xuống.
07
Ký ức ùa về.
Trước mắt, là vẻ mặt lo lắng của Bùi Diễn.
Tôi sợ đồng nghiệp phát hiện ra điều gì bất thường, vội vàng nháy mắt bảo anh đừng nhìn mình nữa.
Anh vẫn như mọi khi, ngoan ngoãn không nhìn nữa.
Chỉ lặng lẽ kéo ghế dịch sang bên trái một chút.
Lãnh đạo lập tức im bặt.
H/oảng s/ợ không biết mình có nịnh hót quá đà hay không.
Chỉ có tôi nhìn thấy chỗ mình ngồi không còn bị nắng chiếu vào đầu gối nữa.
Ồ.
Bùi Diễn lại đang che nắng cho tôi rồi.
Kể từ ngày đó, Bùi Diễn bắt đầu ngày ba bữa giám sát tôi ăn uống đúng giờ.
Tôi luôn miệng dạ vâng.
Quay đầu lại vì bận việc lại quên sạch.
Bùi Diễn liền chuyển sang ngày ngày đến tận nhà đưa cơm cho tôi.
Ban đầu, tôi cực kỳ kinh ngạc.
Anh ấy là một giáo sư lớn, chẳng lẽ không bận việc sao?
Bùi Diễn lại nói không ảnh hưởng gì.
Anh ấy quen dậy sớm, bình thường cũng mang cơm theo, làm cho tôi cũng chỉ là tiện tay.
Tôi nửa tin nửa ngờ.
Bùi Diễn lại kiên quyết không cho tôi ăn đồ ngoài nữa, lần đầu tiên dùng thái độ cứng rắn yêu cầu tôi mang theo cơm anh nấu.
Thú thật.
Tay nghề thực sự không tệ!
Sắc hương vị đầy đủ, sánh ngang đầu bếp chuyên nghiệp.
Đi làm tám năm, ngày nào cũng ăn đồ hộp đồ ăn nhanh như tôi kinh ngạc không thôi.
Mỗi miếng ăn vào, đều h/ận không thể tâng bốc anh lên tận chín tầng mây.
Bùi Diễn căn bản không chịu nổi sự tán dương kiểu này của tôi.
Đỏ bừng tai, cười hiền lành.
"Chỉ là cơm nhà bình thường thôi, lúc ra nước ngoài làm nghiên c/ứu học được chút ít, em thích là được rồi."
"Ăn người miệng mềm".
Ăn liền nửa tháng sau.
Tôi cũng thấy áy náy, muốn học Bùi Diễn làm "anh chàng giúp việc" để giúp đỡ anh chút ít.
Sau đó.
Lại một lần nữa phát hiện mình thực sự không có thiên bẩm nấu nướng.
Được chẩn đoán là "ốc bươu vàng" (chỉ biết phá hoại), đành ngậm ngùi nghe theo sự sắp xếp của Bùi Diễn, quay về sofa ăn trái cây.
Đồ đạc của Bùi Diễn rất ít, trong căn phòng trọ nhỏ bé trông càng trống trải.
Ánh mắt tôi rơi vào bức ảnh chụp chung của hai mẹ con trên bàn trà.
Lặng lẽ thở dài.
Cô Bùi đã không kịp nhìn thấy Bùi Diễn vì tài năng vật lý xuất chúng mà được đặc cách ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu thì đã vĩnh viễn rời xa anh.
Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ vẻ mặt đ/au đớn tột cùng của Bùi Diễn.
Anh nói: "Lê Tưởng, mình không còn gia đình nữa rồi."
Sống mũi cay cay.
Tôi buồn đến mức đ/au cả dạ dày.
Còn Bùi Diễn ở phía kia, hoàn toàn không hay biết gì.
Vì lúc xử lý cá không cẩn thận làm ướt áo.
Anh vừa vén áo lên vắt nước.
Tôi vừa vặn ngước mắt lên, nhìn thấy ở vùng thắt lưng anh lại có một hình xăm.
lx.
Bùi Diễn vậy mà lại đi xăm.
Im lặng một hồi lâu, tôi sụt sịt mũi: "Lux, đơn vị đo độ rọi quốc tế."
"Đặt lên người khác thì mình sẽ nói là phi truyền thống, nhưng với anh, mình chỉ muốn cảm thán Giáo sư Bùi thực sự quá tận tâm."
"Em không nhớ sao?"
Bùi Diễn không ngờ hình xăm bị phát hiện.
Nhưng đã bị phát hiện rồi, nghe thấy câu trả lời của tôi, ánh mắt anh đờ đẫn trong giây lát.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, phát hiện tôi thực sự lộ vẻ ngơ ngác, mới mở lại bài đăng cũ cho tôi xem.
Tôi cuối cùng cũng kinh ngạc phát hiện ra tuyên ngôn tình yêu mình từng đăng sau khi thi đại học xong.