Cuộc Đào Tẩu Khỏi Hầu Phủ

Chương 2

14/08/2026 20:39

“Ta không tự nguyện vào Hầu phủ làm thiếp, ta ở quê nhà có một người thương, ta...”

Ta ngập ngừng không nói tiếp.

Chủ mẫu cười lạnh một tiếng, c/ắt ngang lời ta:

“Thì ra là vậy.”

“Chính Hầu phủ đã hại các ngươi rồi.”

Ta quỳ rạp dưới đất, thân thể run lên bần bật như cầy sấy.

Chủ mẫu ra hiệu cho bà quản sự bên cạnh.

Bà ta lấy ra một tờ giấy có viết nửa câu thơ:

【Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai】

“Ta và Hầu gia không thích chia rẽ uyên ương.”

“Nếu ngươi có thể đối lại câu thơ này khiến ta hài lòng, ta sẽ thả ngươi ra khỏi phủ, để ngươi đoàn tụ với người trong lòng.”

Mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng ta.

Ta cầm tờ giấy đó, lựa chọn tiếp tục giả ch*t.

Thế nhưng chủ mẫu đã mất kiên nhẫn.

Ba phút sau, thấy ta mãi không nói lời nào.

Bà ta phất nhẹ tay áo.

Đứng dậy.

“Giả c/âm giả đi/ếc chẳng qua cũng chỉ là che đậy vụng về mà thôi.”

“Lôi ra ngoài, đá/nh ch*t bằng gậy.”

Trái tim ta như nhảy lên tận cổ họng.

Ngay khoảnh khắc gã tiểu tư nắm ch/ặt lấy cánh tay ta.

Ta gào lên trong tuyệt vọng.

“Nô tỳ quê nhà chỉ có một cái hồ, hồ đó tên là Vị Ương, không có con sông nào gọi là Hoàng Hà cả.”

“Nô tỳ thật sự không biết phải đối lại câu thơ này thế nào.”

Trong thoáng chốc, bước chân chủ mẫu lảo đảo.

Bà ta quay phắt đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta.

“Ngươi lại đến từ nơi đó sao?”

Hệ thống sắp đặt cho mỗi kẻ xuyên không một thân phận bản địa.

Mà thân phận của ta ở thế giới này, vừa khéo chính là một thôn nữ bên hồ Vị Ương.

Ngày hôm qua khi mới đến phủ này.

Ta nghe nha hoàn quét dọn trong viện nói, món ăn chủ mẫu thích nhất chính là cá đá/nh bắt từ hồ Vị Ương.

Cho nên ta đang đá/nh cược, cược xem liệu bà ta có tình cảm đặc biệt nào với cái hồ Vị Ương này không.

Và cuối cùng, ta đã thắng.

Bà ta đã tha cho ta.

04

Hồng Thiệu nhờ nịnh nọt chủ mẫu mà giành được cơ hội thị tẩm đêm đó.

Nhưng ngày hôm sau, ả phát đi/ên.

Chủ mẫu nói ả vui quá hóa buồn.

Suốt hai ngày.

Những kẻ từng gặp Tiểu Hầu gia đều đã ch*t cả.

Cả Hầu phủ bị bao trùm bởi một bầu không khí q/uỷ dị.

Thế nhưng chẳng ai thấy kỳ lạ.

Thậm chí, ham muốn được Tiểu Hầu gia yêu chiều của họ càng trở nên mãnh liệt hơn.

Ngày chủ mẫu khảo hạch tiểu thiếp lần nữa.

Tiếng hệ thống lạnh lẽo lại vang lên.

【Đếm ngược công lược, hai mươi ngày.】

【Kẻ công lược thất bại, ch*t.】

Lần này, chủ mẫu khảo hạch tài nghệ của các tiểu thiếp.

“Kẻ nào biểu hiện xuất sắc, có thể cùng Tiểu Hầu gia dự tiệc tối Trung thu.”

Kẻ đứng ra đầu tiên là con gái của Huyện thừa, người ở cùng phòng với ta.

Ả mỉm cười, xin chủ mẫu một cây đàn.

Ả rất thông minh, gảy một khúc cổ cầm.

Không một chút sơ hở, nhưng chủ mẫu suốt buổi chỉ chăm chú nhìn vào ngón tay của ả.

Ta không hiểu về đàn, nhưng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Thế nhưng lại không nói được cụ thể là chỗ nào.

Khúc đàn kết thúc.

Chủ mẫu vỗ tay khen ngợi.

Trong khoảnh khắc, da đầu ta tê dại.

Ta nhớ ra rồi.

Là cách bấm phím đàn không đúng.

Ta từng thấy một nữ nghệ sĩ đường phố gảy đàn trên xe ngựa của bọn buôn người.

Cách bấm phím của ả không giống với người ở đây.

Tiểu thiếp tên là Tô Nhân, người ở xa ta nhất trong phòng, cầm bút lông viết một bài thơ trên giấy.

Ta biết ả cũng là kẻ xuyên không.

Cứ ngỡ ả sẽ viết thơ của thời đại khác.

Nhưng thứ ả viết lại chính là thơ của thế giới này.

Thứ ả biểu diễn, là thư pháp.

Chủ mẫu liếc nhìn ả một cái vội vàng.

Ánh mắt dời sang phía ta.

Ta xào một đĩa thức ăn.

Một món ăn rất bình thường.

Cổ kim đều có.

Chủ mẫu cau mày: “Đây là tài nghệ của ngươi sao?”

“Thật qua loa!”

Ta cảm nhận được sát khí của bà ta hướng về mình.

Liền vội vàng quỳ xuống đất.

Giọng r/un r/ẩy:

“Nô tỳ nhà nghèo, chưa từng học qua tài nghệ gì, nhưng cơm nước trong nhà đều là nô tỳ nấu, đây là thứ duy nhất nô tỳ có thể đem ra...”

Bà quản sự bên cạnh nói nhỏ gì đó vào tai bà ta.

Chủ mẫu nhìn ta với ánh mắt phức tạp.

Rồi quay đầu nhìn sang tiểu thiếp khác.

Trái tim đang nhảy lên tận cổ họng của ta cuối cùng cũng hạ xuống.

Thật trùng hợp.

Trong số các tiểu thiếp ở đây, thân phận hệ thống cho ta là thấp hèn nhất.

Nếu ta thật sự phô diễn tài nghệ gì đó kinh thiên động địa.

Thì đó mới là điều kỳ lạ nhất.

Chủ mẫu phân chia biểu hiện của chúng ta thành hai hạng cao thấp.

Tiểu thiếp hạng cao đều được mời đến tiền sảnh một cách vẻ vang.

Còn hạng thấp, bị nh/ốt riêng vào một hậu viện hẻo lánh.

Viện đó rá/ch nát, mỗi căn phòng đều phủ đầy mạng nhện và bụi bặm.

Đám người chê bai không ngớt.

Thế nhưng chưa kịp để họ oán trách đủ.

Những tiếng thét k/inh h/oàng lại vang lên.

“Á á á á!”

“Gi*t người rồi! Chủ mẫu và Tiểu Hầu gia là lũ đi/ên!”

“Bọn họ muốn gi*t sạch chúng ta.”

05

Các tiểu thiếp trong viện hoảng lo/ạn dán vào khe cửa nhìn tr/ộm.

Sau đó họ nhìn thấy...

Tiểu thiếp gảy đàn kia, mặt đầy m/áu đang đ/ập vào cổng viện của chúng ta.

Chưa đợi đám đông kịp phản ứng.

Một luồng hàn quang lóe lên, đầu rơi xuống đất.

“Á á á á á!”

M/áu nóng từ khe cửa b/ắn vào trong.

Nhuộm đỏ mặt của mấy kẻ đang nhìn tr/ộm.

Họ thét lên rồi bò lổm ngổm lùi lại phía sau.

Những kẻ xuyên không cuối cùng cũng nhận ra.

“Hầu phủ chủ mẫu kia, khảo hạch tiểu thiếp là giả, thanh trừng kẻ xuyên không mới là thật.”

Đêm xuống, một trận mưa tầm tã đổ ập xuống.

Sau cuộc thảm sát, không khí đều mang theo mùi m/áu.

Ta nằm trên giường không ngừng hồi tưởng lại những điểm kỳ lạ quan sát được ở Hầu phủ trong hai ngày qua.

Tất cả hạ nhân trong phủ đều nói chủ mẫu Hầu phủ chưa từng sinh con.

Tại sao ngày đó ta lại thấy nhiều đồ chơi trẻ con trong phòng bà ta đến vậy.

Cũng như hông của bà ta, sao nhìn càng lúc càng giống...

Đáp án sắp sửa lộ diện.

Thế nhưng giây tiếp theo.

Tiếng sấm và tiếng thét vang lên cùng lúc.

Ta sợ đến run b/ắn người.

Vội vàng đứng dậy dán vào cửa nghe lén.

Ngoài cửa có ba giọng nói quen thuộc.

Là ba kẻ ở phòng bên cạnh ta trước đó.

“Con đàn bà này lại không biết câu sau của 'kỳ biến ngẫu bất biến' là gì, ch*t là đáng đời.”

“Nơi q/uỷ quái này thật sự quá đ/áng s/ợ, chúng ta phải đoàn kết lại mới thoát ra ngoài được.”

“Kẻ nào không đối được mật khẩu, gi*t hết.”

“Giữ lại những con mụ bản địa này chỉ làm hỏng kế hoạch của chúng ta thôi.”

Sau khi gi*t ch*t ba tiểu thiếp không đối được khẩu quyết của chúng, chúng gõ cửa phòng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hóa ra tôi chỉ là pháo hôi

Chương 12
Tôi và Tạ Tinh Du là một cặp song sinh. Chúng tôi có cùng một gương mặt, nhưng trên mặt tôi lại có thêm một vết bớt màu đỏ sẫm, khiến số phận của hai người hoàn toàn khác biệt. Tạ Tinh Du hoạt bát, cởi mở, còn tôi thì chất phác, khô khan. Tất cả mọi người đều thiên vị Tạ Tinh Du hơn. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn giống như một người vô hình, chẳng ai để mắt tới. Cho đến năm hai mươi lăm tuổi, tôi bất ngờ trúng thưởng, rồi có một người bạn trai tốt đến mức chẳng khác nào “Nhị Thập Tứ Hiếu”. Anh ấy dịu dàng, đẹp trai, nhiều tiền, có thể nói là một người bạn trai hoàn hảo. Tôi theo bản năng giấu chuyện gia đình mình, cũng giấu luôn người em trai song sinh là Tạ Tinh Du. Nhưng hôm nay, tôi bất ngờ nhìn thấy lịch sử trò chuyện giữa anh ấy và Tạ Tinh Du trên điện thoại. Ngay trước mắt tôi lập tức xuất hiện mấy dòng bình luận: [Cuối cùng nam chính cũng sắp phát hiện ra sự thật rồi sao? Người cứu anh ấy năm đó vốn không phải Tạ Vũ, mà là Tạ Tinh Du — bảo bối vừa xinh đẹp vừa tốt bụng của chúng ta!] [Tôi muốn tua nhanh, xem cảnh nam chính đá Tạ Vũ, rồi cùng bảo bối Tinh Du nhận nhau, đoàn tụ hạnh phúc!] [Pháo hôi độc ác đúng là hết thuốc chữa. Người không phải do mình cứu mà cũng có thể mặt dày nhận công, khiến hai người bỏ lỡ nhau suốt bao năm. Đúng là đáng đời, bị cha không thương, mẹ không yêu!]
465
2 Gió Đêm Thoảng Chương 9.
3 Trảm Hương Chương 9
8 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tình trong như đã

Chương 8
Sau ba tháng hẹn hò rầm rộ với hoa khôi của trường, thái tử gia mới phát hiện ra mình nhận nhầm đối tượng yêu qua mạng. Cậu ta đòi chia tay, bị hoa khôi tát cho một cái, vì thẹn quá hóa giận mà tuyên bố ai tìm được bạn gái thực sự trên mạng của mình, cậu ta sẽ thưởng 200 ngàn. Tôi thầm chửi thề một tiếng đồ làm màu. Quay đầu bảo cô bạn thân dùng tài khoản phụ của tôi đi nhận tiền, lấy được thì hai đứa chia đôi. Bạn thân nhận được tiền, nhưng cũng bị lộ tẩy. Hạ Văn Lãng nhìn tôi, người đang cúi đầu làm bài tập với vẻ ngoài bình thường ở trong góc. Trong mắt cậu ta thoáng qua vẻ thất vọng. Để dỗi, cậu ta vẫn nghiến răng nói: "Bạn học, cậu có muốn hẹn hò với tôi không?" Tôi giả vờ như không nghe thấy. Suốt 3 tháng qua, tôi đã chứng kiến cậu ta và hoa khôi từ lúc tỏ tình, công khai, nắm tay cho đến hôn nhau công khai trước mặt mọi người. Tôi đã sớm từ bỏ ý định nói cho cậu ta biết sự thật. Một người đến bạn gái qua mạng của mình mà còn không phân biệt được thì có thể là thứ tốt đẹp gì chứ. Nhưng khi tôi ngẩng đầu, nhìn qua cặp kính dày cộp, quét qua gương mặt đẹp không góc chết với khung xương hoàn hảo của cậu ta. Tôi đột nhiên đổi ý. Chỉ cần nghĩ đến việc một cô gái bình thường mê nhan sắc như tôi, cả đời này có lẽ khó mà hẹn hò được với một anh chàng đẹp trai cực phẩm như vậy. Để không để lại nuối tiếc cho bản thân trong tương lai, tôi đặt bút xuống, giả vờ thẹn thùng: "Được thôi, vậy chúng ta ở bên nhau đi."
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0