Tôi cứ thế bước tiếp, anh trai ở phía sau gào lên:

“Đợi bố mẹ ra tù, tao nhất định sẽ bắt mày phải trả giá! Khiến mày sống trong đ/au khổ cả đời!”

Nghe thấy câu này, tôi cũng không ngoảnh đầu lại, bởi vì những kẻ như họ, từ hôm nay trở đi không xứng đáng nhận được bất kỳ ánh mắt nào từ tôi nữa.

Thứ tình phụ tử, mẫu tử mà họ từng nhận được, đối với tôi là một món hàng xa xỉ chưa từng được nếm trải.

Tôi sẽ không để bất cứ ai làm ảnh hưởng đến tâm trạng của mình nữa.

08

Một ngày trước khi nhập học, tòa án đã livestream trực tuyến vụ án bố mẹ tôi ng/ược đ/ãi con gái ruột.

Có rất nhiều người đến dự thính, dường như tất cả đều đang chờ đợi một phán quyết công minh cuối cùng từ pháp luật.

Người ngồi trên ghế bị cáo mặt c/ắt không còn giọt m/áu, dường như chỉ trong một thời gian ngắn đã bị hút cạn hết tinh khí thần.

Toàn bộ quá trình xét xử tôi đều theo dõi trực tuyến.

Nhìn những bằng chứng do các cá nhân nặc danh đệ trình, một phần ảnh chụp là ở ngay cổng trường.

Trong ảnh, tôi đang thẫn thờ nhìn bố mẹ chở anh chị rời đi, đầy vẻ ngưỡng m/ộ.

Tôi đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó.

Nhìn vào phán quyết cuối cùng, bố mẹ tôi vì ng/ược đ/ãi trẻ em đều phải chịu án tù, bố tôi bị ph/ạt bảy năm, mẹ tôi bị ph/ạt chín năm.

Còn phải nộp một khoản tiền ph/ạt rất lớn.

Đi tù và nộp ph/ạt, dù là khoản nào cũng đủ để cặp anh chị tốt bụng kia phải chạy đôn chạy đáo một thời gian rồi.

Gập máy tính lại, tôi đẩy chiếc vali đã thu dọn từ sớm, trả lại chìa khóa phòng trọ cho chủ nhà.

Tôi mang theo số tiền thưởng đã nhận, bước lên chuyến tàu tới Bắc Kinh.

Điện thoại trong túi rung lên, là một tin nhắn từ số lạ.

“Hãy đi đến những nơi xa hơn nữa, đừng bao giờ quay trở lại.”

Dù là nặc danh, tôi cũng đoán ra được người gửi chính là cô giáo chủ nhiệm của mình.

Bởi vì chỉ có cô mới tinh tế đến thế, để ý đến bóng lưng luôn lủi thủi ra về một mình của tôi mỗi khi tan học.

Mọi khoảnh khắc không được quan tâm, cô đều đã quan tâm.

Kẻ tố cáo gia đình họ, vốn chẳng phải là quần chúng nặc danh nào cả.

Nhìn nơi ấy ngày càng xa dần, tôi nghĩ có lẽ mình chỉ có thể đ/âm chồi nảy lộc tốt hơn ở Bắc Kinh.

Không còn họ nữa, cuộc đời sau này của tôi mới chính là đại lộ thênh thang...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Trảm Hương Chương 9
9 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn

Mới cập nhật

Xem thêm