Năm thứ ba kể từ khi ly thân, Bùi Bạc mở họp báo.

Anh ta tuyên bố một cách rình rang về việc muốn quay về với gia đình.

Anh ta c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với người phụ nữ kia.

Học cách làm một người chồng hoàn hảo không tì vết.

Xuống bếp nấu ăn, đảm đương việc nhà, từng chút một thực hiện danh sách nguyện vọng của tôi.

Thậm chí còn lên kế hoạch cho việc chúng tôi chuẩn bị có con.

Mọi người đều cảm thán tôi đã khổ tận cam lai, gương vỡ lại lành với anh ta.

Chỉ có mẹ tôi là nhận ra điều bất thường.

"Nó đã thay đổi tốt lên rồi, sao con vẫn không vui?"

"Vẫn còn ghi h/ận nó vì chuyện năm đó sao?"

Tôi khẽ lắc đầu.

Nói h/ận thì nặng nề quá.

Tôi đã chẳng còn đủ sức để nảy sinh những cảm xúc mãnh liệt như vậy với anh ta nữa.

Tôi chỉ là, không còn cảm giác gì nữa mà thôi.

1

Khi Bùi Bạc bưng canh vào, vừa vặn nghe thấy câu hỏi của mẹ.

Anh ta đứng ở mép cửa nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, nhìn tôi qua tấm gương.

Đầu ngón tay vô thức nắm ch/ặt lấy vành bát, vẻ mặt như thể đang căng thẳng.

Thấy tôi lắc đầu, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Múc một thìa canh, thổi nguội rồi đưa đến bên môi tôi.

"Canh gà á/c mới nấu, bổ khí huyết, em thử xem."

Mẹ tôi kéo tay tôi, đặt vào lòng bàn tay anh ta.

"Không gi/ận nữa là tốt rồi."

"Con người mà, ai chẳng có lúc phạm sai lầm."

"Biết sai mà sửa mới là điều đáng quý, đâu thể đòi hỏi mọi thứ phải hoàn hảo?"

Lòng bàn tay Bùi Bạc ấm áp, nhân đà đó nắm lấy tay tôi.

Nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc tiếp xúc với anh ta, dạ dày tôi bỗng trào dâng một cơn buồn nôn.

Tôi lặng lẽ rút tay mình ra.

Tay anh ta lơ lửng giữa không trung, ánh mắt thoáng vẻ cô đơn.

Một lúc lâu sau, anh ta nặn ra một nụ cười với tôi.

Lật đến điều thứ tám mươi ba trong danh sách nguyện vọng.

"Ánh Sơ, trước đây em từng nói muốn cùng anh đi đu quay."

"Tối nay anh đưa em đi."

2

Lần này Bùi Bạc dọn về nhà là vì phát hiện ra danh sách nguyện vọng của tôi.

Danh sách đó tôi viết trước khi kết hôn.

Ghi chép chi tiết mọi việc tôi muốn làm cùng anh ấy sau khi cưới.

Trong đó có một việc, chính là cùng nhau đi đu quay một lần.

Đu quay của thành phố này có b/án kính 52 mét.

Một vòng quay mất 13 phút 14 giây.

Tôi từng mơ ước được cùng anh ấy ngắm nhìn vạn nhà lên đèn từ trên cao.

Sau đó, khi đu quay lên đến đỉnh, chúng tôi sẽ ôm nhau và hôn nhau.

Lúc này trong cabin đang phát những bản tình ca êm dịu, dưới chân là khung cảnh đêm rực rỡ của thành phố.

Khi đu quay đi được nửa vòng, Bùi Bạc đột nhiên quỳ một chân xuống.

Đeo một chiếc nhẫn kim cương to như trứng chim bồ câu vào ngón áp út của tôi.

"Chiếc nhẫn trước đó bị mất rồi, anh bù cho em."

"Ánh Sơ, chúng ta bắt đầu lại, cùng nhau đi đến đầu bạc răng long, được không?"

Lời thề ước đầu bạc răng long trên đu quay thật lãng mạn.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã lao vào lòng anh ấy, ngoắc tay thề non hẹn biển:

"Vậy hứa rồi nhé, chúng ta sẽ bên nhau cả đời."

Nhưng giờ đây, trong không gian chật hẹp, hơi thở thuộc về anh ta ập đến bao trùm lấy tôi.

Rõ ràng vẫn là mùi hương hoa dành dành mà tôi từng yêu thích.

Vậy mà tôi không thể nhịn được nữa, ôm lấy bụng dưới mà nôn khan.

Bùi Bạc cứng đờ tại chỗ, bàn tay đưa ra giữa chừng lại rụt về.

Im lặng hồi lâu, anh ta hỏi khẽ:

"Ánh Sơ, trong lòng em vẫn còn gi/ận, đúng không?"

Có gi/ận không?

Thực ra là không.

Tôi chậm rãi lắc đầu.

"Không gi/ận, chỉ là thấy buồn nôn."

"Nghĩ đến ngày em sảy th/ai, anh chính là đang hẹn hò với người khác trên chiếc đu quay này, có lẽ cũng chính là trong cabin này."

"Về mặt sinh lý, em không thể không thấy buồn nôn."

3

Nhà tôi và nhà họ Bùi là chỗ thâm giao.

Tôi và Bùi Bạc là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau.

Nhà họ Bùi là gia tộc hào môn nổi tiếng, nhưng Bùi Bạc lại khăng khăng muốn học y.

Năm mười tám tuổi, anh ta bướng bỉnh đăng ký vào chuyên ngành y học.

Cả nhà đều phản đối, thậm chí còn ph/ạt anh ta cấm túc.

Anh ta nhảy cửa sổ trốn ra ngoài, chạy đến tìm tôi:

"Ánh Sơ, ngay cả em cũng không ủng hộ anh học y sao?"

Tôi nhìn chàng thiếu niên đứng dưới nắng gắt, nghiêm túc nói:

"Chỉ cần là điều anh thích, em đều sẽ ủng hộ."

Anh ta im lặng một lát, đột nhiên hỏi tôi.

"Vậy nếu anh thích em thì sao?"

Tôi cười: "Vậy thì em sẽ ở bên anh."

Thế là, tôi và Bùi Bạc mười tám tuổi danh chính ngôn thuận ở bên nhau.

Năm hai mươi sáu tuổi, anh ta trở thành một bác sĩ tài năng vang danh.

Dưới sự chứng kiến của núi sông biển cả, anh ta cầu hôn tôi.

Đám cưới được tổ chức hoành tráng, truyền thông báo chí đông nghịt.

Trước khi đón dâu, anh trai tôi không yên tâm, dặn đi dặn lại Bùi Bạc nhất định phải đối xử tốt với tôi.

Anh ta cười gật đầu đồng ý.

Hôm đó, anh trai tôi cũng đưa bạn gái đến.

Cô gái đó kém tôi hai tuổi, có chút hướng nội.

Nhỏ giọng chúc mừng tôi:

"Chị Ánh Sơ, chúc mừng chị."

"Chúc chị hôn nhân mỹ mãn, trăm năm hạnh phúc."

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Chu Niệm Vũ.

Cô ta rất xinh đẹp, giống như một đóa hoa linh lan thanh tú.

Rõ ràng là nói lời chúc phúc, nhưng mí mắt tôi lại gi/ật liên hồi.

Sau này tôi mới biết, số phận luôn đưa ra những cảnh báo tại các nút thắt quan trọng.

Giống như lúc này.

Người chúc tôi hôn nhân mỹ mãn, lại chính là kẻ x/é nát cuộc hôn nhân của tôi bằng những cơn bão không hồi kết.

4

Chu Niệm Vũ bị b/ệnh dạ dày, phải nhập viện vì viêm dạ dày ruột.

Mà Bùi Bạc lại vừa hay là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Tôi bảo anh ta chăm sóc cô ta nhiều hơn một chút.

Khi về nhà, anh ta còn phàn nàn với tôi:

"Cô bé đó khá yếu ớt, hơi tí là kêu đ/au."

"Anh đã bảo y tá đổi sang kim tiêm loại dành cho trẻ em rồi, cô ấy vẫn kêu đ/au."

Lúc đó tôi chỉ cười, không để tâm.

Tin tức tiếp theo về Chu Niệm Vũ là việc cô ta chia tay với anh trai tôi.

Cô ta đăng một bài trên mạng xã hội.

"Tôi đã vô số lần cố thuyết phục bản thân tiếp tục mối tình này, nhưng tôi không thể lừa dối trái tim mình."

"Tôi đã yêu một người không thể yêu. Biết rõ không có kết quả, tôi vẫn muốn được gần người đó hơn một chút."

"Trước đây tôi cười những kẻ th/iêu thân tự lao vào lửa thật ng/u ngốc. Giờ đây vì người đó, tôi nguyện trở thành con th/iêu thân."

Anh trai tôi hỏi cô ta đã yêu ai, cô ta không chịu nói.

Khi ăn cơm, tôi kể chuyện này cho Bùi Bạc nghe như một tin đồn.

Anh ta giữ vẻ mặt bình thản, như thể đang nghe câu chuyện của người khác.

Tôi đã không để ý.

Người vốn không bao giờ ăn cần tây.

Hôm đó lại vô thức gắp hai miếng lớn cho vào miệng.

Anh trai tôi vì đ/au khổ trong tình yêu nên đã ra nước ngoài.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch có con với Bùi Bạc.

Ngày phát hiện mình mang th/ai, tôi đặc biệt xin nghỉ phép.

M/ua những món anh ấy thích ăn, muốn về nhà tạo cho anh ấy một bất ngờ.

Thế nhưng tại gara biệt thự, tôi đã bắt gặp Chu Niệm Vũ.

Cô ta đang ngồi trên xe của Bùi Bạc.

Trên người mặc chiếc váy ngủ của tôi.

Kiểu ren đen, chính là kiểu mà Bùi Bạc thích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Trảm Hương Chương 9
10 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn
12 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm