Tôi tặc lưỡi một tiếng:
"N/ão của cậu nếu không dùng được thì cứ mang đi hiến đi."
"Hả?"
"Tôi sẽ không chia tay với cậu ấy." Nói xong, tôi lại nhìn hắn: "Tôi cũng không về."
Lục Trì trợn tròn mắt:
"Cậu không về? Thế nhà họ Ngụy cậu không thừa kế nữa à? Cậu..."
"Cậu có b/ệnh à?"
Tôi cạn lời ngắt lời hắn.
"Tôi thi đại học xong ở đây rồi mới về."
"Ồ, làm tôi sợ ch*t khiếp..."
Lục Trì vỗ vỗ ngựk:
"Thế thì cũng không sao, dù sao cũng chẳng còn bao lâu nữa là đến kỳ thi đại học rồi, cậu không về thì lão gia chủ càng tưởng là đám người nhà cậu chèn ép cậu thôi, kẻ xui xẻo chỉ có bọn họ, nhưng mà..."
Lục Trì nhìn tôi nói:
"Cậu không lo lắng về thành tích của mình à? Tài nguyên giáo dục ở đây lạc hậu như vậy."
Tôi nghe lời hắn nói, khẽ cười.
Đúng vậy, tài nguyên giáo dục lạc hậu thế này mà còn có thể đào tạo ra một Tạ Tri Chu cơ mà.
Tôi nói: "Kẻ nào thực lực kém mới phải lo, ví dụ như cậu, còn tôi thì không cần."
Lục Trì: ...
20
Thực ra sau khi trọng sinh, tôi không nhớ được nhiều kiến thức học tập lắm.
Nhưng đề thi của năm này thì tôi nhớ rõ mồn một.
Sau khi Tạ Tri Chu mất, hầu như năm nào tôi cũng tự ngược mình bằng cách làm lại bộ đề này một lần.
Mỗi lần làm, tôi đều nghĩ:
Nếu như ngày đó Tạ Tri Chu làm bộ đề này, thì bây giờ cậu ấy sẽ đang ở đâu.
Nếu đêm đó cậu ấy không c/ứu tôi, thì bây giờ cậu ấy sẽ ra sao.
Tạ Tri Chu học hành nỗ lực như vậy, chắc chắn là có nơi cậu ấy muốn đến.
Nhưng cậu ấy muốn đi đâu?
Cậu ấy có những khát vọng gì về tương lai?
Đang mải suy nghĩ, Tạ Tri Chu từ tiệm tạp hóa bước ra.
Cậu ấy xách một túi đồ lớn, nhìn tôi cười:
"A Thanh."
Lục Trì bên cạnh dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn thấy chưa đủ.
Hắn nhìn Tạ Tri Chu, rồi lại nhìn tôi.
Sau khi x/ác định tôi không hề bài xích cách gọi này, hắn như nhìn thấy m/a vậy.
Tôi nắm lấy tay Tạ Tri Chu, khẽ nói:
"Về nhà thôi."
Rồi quay đầu lạnh lùng nói với Lục Trì:
"Cậu cũng về đi."
Lục Trì: ...
Cuối cùng, Lục Trì vẫn được Tạ Tri Chu tốt bụng giữ lại ăn một bữa cơm.
Trước khi đi còn mang theo mấy gói khoai tây chiên mà Tạ Tri Chu m/ua ở tiệm tạp hóa.
"Yên tâm đi anh bạn." Lục Trì chỉ vào túi khoai tây trong lòng mình, nói với tôi:
"Chỉ bằng mấy gói khoai tây này thôi, sau khi về tôi chắc chắn sẽ tuyên truyền cho cậu rõ ràng, không để nửa lời đồn thổi nào lọt ra ngoài đâu."
Sau khi Lục Trì đi, tôi hỏi Tạ Tri Chu tại sao lại m/ua khoai tây chiên, Tạ Tri Chu nói:
"Đó là m/ua cho cậu."
Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp, nhìn cậu ấy.
Tạ Tri Chu rủ mắt rửa bát, tiếng nước chảy hơi át đi giọng nói của cậu ấy, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
"Tôi tưởng các cậu sẽ đi cùng nhau, nên nghĩ m/ua cho cậu ăn dọc đường."
Tôi li/ếm môi, cảm thấy tim đ/ập càng lúc càng nhanh.
"Tạ Tri Chu."
"Hửm?"
"Cậu nhìn tôi này."
Khi Tạ Tri Chu quay đầu lại, tôi rướn người tới, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu ấy.
Tiếng nước vẫn chảy, tôi tách ra khỏi cậu ấy, nói:
"Tôi nói muốn đi là lừa cậu đấy."
"Tôi không đi, chúng ta cùng thi đại học xong đã."
...
21
Trần Vận An đây là lần đầu tiên tham gia một bữa tiệc tối quy mô lớn như vậy.
Người đưa cậu ta đến cứ dặn dò đủ điều bên cạnh.
Cậu ta chẳng nghe lọt tai được mấy, chỉ nói:
"Tôi cứ đi làm quen với người quyền lực nhất là được chứ gì?"
Trước đây đi tiệc cậu ta đều làm thế, tìm người có thực lực nhất trong bữa tiệc rồi lên nói mấy câu dễ nghe.
Cậu ta đẹp trai, không phải kiểu đẹp bình thường.
Chỉ nhờ gương mặt này thôi cũng đủ để cậu ta ăn sung mặc sướng cả đời.
Nếu không thì cậu ta cũng chẳng nổi tiếng ngay khi vừa bước chân vào giới giải trí.
Ai nhìn thấy cậu ta cũng đều nể mặt vài phần.
Nếu là bình thường, sếp Triệu chắc chắn sẽ không nói gì, nhưng lần này, sếp Triệu sững người rồi cười nói:
"Lần này cậu không cần làm thế đâu, không cần thiết."
Sếp Triệu là một người phụ nữ tinh quái, chỉ cần có một chút cơ hội thôi cũng đủ để bà ta tạo ra một cú hích lớn.
Nhưng lần này bà ta khẳng định như vậy khiến Trần Vận An có chút tò mò.
"Vị tiểu thư Ngụy sắp tiếp quản nhà họ Ngụy kia ấy hả? Cô ta không thích đàn ông?"
Cậu ta tự tin đến mức chỉ nghĩ ra được một khả năng duy nhất đó.
Nhưng sếp Triệu lại lắc đầu:
"Cậu tự nhìn đi."
Trần Vận An nhìn thấy vị tiểu thư nhà họ Ngụy đó ở nửa sau bữa tiệc.
Vị tiểu thư họ Ngụy này không giống bất kỳ ai cậu ta từng gặp.
Kể cả khi bỏ qua gương mặt lạnh lùng kia, thì từng cử chỉ của cô ấy đều toát ra một sức hút đ/ộc đáo.
Người như vậy, sẽ khiến cậu không nhịn được mà muốn nhìn, nhưng lại không dám nhìn nhiều.
Vì cậu không biết ánh mắt cô ấy dành cho cậu sẽ như thế nào.
Trần Vận An vô thức đứng thẳng lưng.
Không hổ là nhà họ Ngụy bá đạo, người thừa kế được đào tạo ra cũng khác hẳn với các gia tộc bình thường.
Cũng chẳng trách sếp Triệu nói không cần thiết, người như vậy chắc sẽ chẳng thích ai đâu.
Nhưng giây tiếp theo, sự xuất hiện của một người đã đ/ập tan suy nghĩ của cậu ta.
Một người đàn ông cao g/ầy bước ra từ phòng nghỉ, còn chưa kịp bước đi đã bị tiểu thư Ngụy đang trò chuyện với người khác nắm lấy cổ tay.
Người đàn ông cười cười, đôi mắt sau cặp kính có vẻ hơi bất lực.
Nhưng ngoài sự bất lực ra, còn lại chỉ là sự dịu dàng.
Trần Vận An chưa từng thấy đôi mắt như vậy bao giờ.
Đôi mắt khiến người ta chỉ cần nhìn từ xa thôi cũng đủ sững sờ.
Một lúc sau, những người đang nói chuyện với tiểu thư Ngụy rời đi.
Người đàn ông cao g/ầy nói một câu, tiểu thư Ngụy nhướng mày, sau đó nhếch môi, không biết đã nói câu gì.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, vành tai người đàn ông đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trần Vận An cảm thấy mình không thể xem tiếp được nữa.
Cậu ta không biết bầu không khí tinh tế giữa hai người đó đến từ đâu, nhưng dù có dùng từ "xứng đôi" cũng thấy quá nông cạn.
Cậu ta quay người, xoa xoa ngựk.
Sau đó lặng lẽ dập tắt ý định muốn bước lên bắt chuyện với vị tiểu thư nhà họ Ngụy kia.
22
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Tôi tháo kính của Tạ Tri Chu xuống, nhìn hàng mi r/un r/ẩy vì nụ hôn của cậu ấy.
Một lúc lâu sau, tôi nói:
"Bác sĩ Tạ, dạo này cậu có vẻ bận rộn nhỉ."
Đã một tuần không gặp, tóc mái trước trán Tạ Tri Chu dường như đã hơi dài ra rồi.