Tạ Quan Sơn nhẹ nhàng hôn lên má ta: "Được."
17
Sau khi cưới hai tháng, Ninh cô cô cằn nhằn rằng ta đã m/ập lên không ít.
Bà thúc giục ta ra ngoài dạo chơi, ta bị bà nửa kéo nửa lôi đưa ra phố.
Nhưng khi đi ngang qua y quán, ta lại nhìn thấy Hà Hướng Liên.
"Thanh Hành cô nương." Nàng ta chạy lon ton ra ngoài.
Ta gật đầu, xem như là đáp lại.
"Bùi lang hôm nay sẽ về kinh, người không định đi đón sao?"
"Bùi lang trong thư nói, về kinh sẽ thành thân, đồng thời nghênh đón ta và người."
"Cô nương, ta, ta đã có th/ai rồi, Bùi lang rất vui mừng, nói đây là trưởng tử..."
Ta mỉm cười: "Vậy thì chúc mừng ngươi."
Hà Hướng Liên nghe vậy, càng thêm vui sướng: "Cô nương, có thể có một chủ mẫu tốt như người, sau này ta và con chắc chắn sẽ không phải chịu ủy khuất."
Ninh cô cô cười lạnh: "Cô nương đừng nhận nhầm người, vị trước mắt ngươi đây là Tề Vương phi."
"Còn về việc sau này Bùi đại nhân sẽ cưới ai làm chủ mẫu của ngươi, ai mà biết được chứ."
Hà Hướng Liên đứng ngẩn người tại chỗ: "Tề Vương phi?"
Sau đó mới phản ứng lại: "Thì ra là vậy, đầu đường cuối ngõ đồn rằng Tề Vương thành thân, ngày ngày quấn lấy Vương phi, hóa ra là người."
Nàng ta lại cười: "Tốt quá, ta còn sợ Bùi lang không buông bỏ được người đấy."
Ta đã chẳng muốn nghe nàng ta lải nhải thêm nữa.
Kéo Ninh cô cô bước tiếp về phía trước.
Hôm qua ta nói với Tạ Quan Sơn rằng trong kinh có tiệm bánh hồng khô rất ngon, chàng lại chưa từng nghe qua, ta muốn đi m/ua một ít về, cùng chàng vừa uống trà nóng vừa ăn.
Sau khi m/ua xong bánh, xe ngựa của Vương phủ đã đến đón ta và Ninh cô cô.
Nhưng còn chưa kịp về Vương phủ, quản sự đã đến báo: "Có người muốn xông vào phủ họ Thẩm, hò hét đòi gặp Vương phi."
Ninh cô cô nhíu mày: "đá/nh ra ngoài là được, chuyện nhỏ nhặt thế này cũng phải đến tìm Vương phi sao."
Quản sự lộ vẻ khó xử: "Là, Bùi đại nhân."
"Cũng đá/nh ra ngoài, Vương gia chẳng phải đã dặn rồi sao? Chỉ cần có kẻ tự ý xông vào phủ họ Thẩm, đều xử lý như kẻ xông vào Vương phủ."
Quản sự nhận lệnh đi ngay.
Ninh cô cô lo lắng nhìn ta.
Ta đã không nhịn được mà bóc lớp giấy dầu ăn bánh hồng khô: "Cô cô làm đúng lắm."
Ninh cô cô lúc này mới yên tâm.
Tối hôm đó, Tạ Quan Sơn nói với ta rằng Bùi Thiếu Quân đã từng đến Vương phủ, nhưng không vào được.
"Chàng ta không chịu tin nàng đã thành thân."
"Ở bên ngoài hết lời gào thét, nói ta cư/ớp mất vị hôn thê của chàng ta."
"Còn nói muốn dâng sớ kiện lên vua."
Ta cười: "Vậy thì cứ để chàng ta đi."
Tạ Quan Sơn nhún vai: "Nhà họ Bùi đã đưa chàng ta về rồi, nghe nói Bùi mẫu tức gi/ận đến mức m/ắng nhiếc thậm tệ."
Ta ăn bánh hồng khô, gật đầu, cũng chẳng muốn đá/nh giá gì.
Tạ Quan Sơn cất chỗ bánh còn lại: "Ăn nhiều không tốt đâu."
Chàng lại nói: "Ta biết, trong lòng nàng không dễ chịu."
"Ta đã xin cáo nghỉ với Hoàng huynh, ngày mai chúng ta khởi hành đi Dương Châu nhé, đi thăm quê hương của mẹ nàng có được không?"
Ta đặt bánh xuống: "Thật sao?"
Tạ Quan Sơn cười véo má ta, lau đi vụn bánh hồng khô còn dính trên khóe miệng ta rồi đưa vào miệng mình: "Thật."
"Mang cả Ninh cô cô theo, mùa đông này chúng ta đều ở Dương Châu."
"Căn nhà cũ của nhà họ Thẩm ta đã sai người tu sửa lại rồi."
Cảm xúc mơ hồ khó tả trước đó đã sớm tan biến.
Ta ôm lấy Tạ Quan Sơn hôn một cái thật mạnh: "Vương gia thật tốt."
Sau đó gọi Ninh cô cô đến, chọn lựa những thứ cần mặc, cần mang theo cho chuyến đi ngày mai.
Tạ Quan Sơn ngồi một bên lặng lẽ nhìn.
Khi ta quay đầu nhìn chàng, đột nhiên cảm thấy, năm tháng bình yên, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.
18
Sau khi về Dương Châu, ngày tháng dường như trôi rất chậm.
Ta và Tạ Quan Sơn ngày ngày không phải du sơn ngoạn thủy thì cũng là đá/nh cờ nghe khúc.
Ninh cô cô nhíu mày nhìn cái bụng ngày càng tròn trịa của ta: "Vương gia đúng là muốn vỗ b/éo cô nương rồi."
Nói xong lại thấy có gì đó không đúng, bấm ngón tay tính thời gian, rồi mặt mày hớn hở hỏi ta: "Vương phi chẳng lẽ..."
Thôi Lan nhanh chóng được gọi đến.
Hắn mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Chẳng phải đã bàn xong là đến Dương Châu không sai khiến ta nữa sao? Hai người các người sống ngọt ngào như mật, cũng phải để ta đi làm quen với tài nữ Giang Nam chứ?"
Chỉ là miệng thì oán trách, nhưng tay vẫn thành thục bắt mạch cho ta.
Ngay sau đó vui mừng khôn xiết: "Hỷ mạch, đây là hỷ mạch, không sai không sai, đúng là hỷ mạch."
"Hay lắm Tạ Quan Sơn, ngươi sắp làm cha rồi đấy."
Tạ Quan Sơn đã cười đến tận mang tai.
Ôm lấy ta mặc kệ Ninh cô cô và Thôi Lan đang có mặt, liền hôn một cái: "Thanh Hành, chúng ta sắp có con rồi!"
Thôi Lan cũng vui mừng hét lên: "Ta sắp được làm nghĩa phụ rồi."
Ninh cô cô cũng vui mừng: "Vậy sau này, ta chính là Ninh cô bà nội rồi sao?"
Cả căn phòng ngập tràn hỷ khí.
Lớp tuyết mỏng ngoài cửa sổ cũng trở nên ấm áp hơn vài phần.
Tạ Quan Sơn viết thư báo tin này cho Thái hậu.
Thái hậu lo lắng khôn nguôi, sai binh lính Vương phủ mang theo ngự y đến Dương Châu trong đêm, muốn đón chúng ta về kinh dưỡng th/ai.
Sau khi về kinh, ta và Tạ Quan Sơn về phủ họ Thẩm một chuyến.
Ta muốn đứng trước bài vị của cha mẹ, báo cho họ tin vui này.
Tạ Quan Sơn cẩn thận dìu ta, đi xem cây ngô đồng trong vườn.
Trong vườn, mọi thứ vẫn như cũ, xích đu vẫn còn, ao cá vẫn còn, cái cây từng c/ứu A Thanh và A Quân cũng vẫn ở đó.
Ta nhắm mắt lại, cảm nhận hương vị của gia đình, thì nghe thấy có người đang huýt sáo.
"Thanh Hành." Bùi Thiếu Quân đang bò trên đầu tường.
"Thanh Hành, nói với ta một câu có được không?"
Ta mở mắt, có chút bực dọc.
Tạ Quan Sơn che chở chắn trước người ta.
Trong mắt Bùi Thiếu Quân lộ vẻ thất vọng.
"Thanh Hành, ta sai rồi."
"Ta biết, mọi thứ đã không thể thay đổi, ta chỉ cầu nàng có thể tha thứ cho ta, giờ đây ta mới biết mình đã làm chuyện hoang đường đến mức nào."
Tạ Quan Sơn lách người sang một bên, để ta nhìn thấy Bùi Thiếu Quân.
"Hà Hướng Liên còn vài tháng nữa là sinh rồi nhỉ?" Ta hỏi.
Bùi Thiếu Quân không đáp.
"Từ ngày ngươi rơi xuống nước, mọi thứ đã thay đổi rồi. Ta đã thoát khỏi quá khứ, ngươi cũng nên sớm quên đi, hãy trân trọng hiện tại đi."
Bùi Thiếu Quân còn muốn nói gì đó.
Bị ánh mắt lạnh lùng của Tạ Quan Sơn trấn áp.
Cuối cùng cũng chỉ biết mấp máy môi, không nói nên lời.
19
Sau khi ta sinh con, Bùi bá mẫu đến thăm ta, ôm đứa bé không rời tay.
Nghe nói, con của Hà Hướng Liên đã sinh rồi, chỉ là Bùi bá bá và Bùi bá mẫu đều chưa từng đến xem.
Đến nay vẫn không cho nàng ta vào cửa nhà họ Bùi, nói rằng Bùi Thiếu Quân còn chưa cưới vợ, thì ngoại thất không được vào cửa.
Còn Bùi Thiếu Quân, một lòng dốc sức vào việc công, ngày ngày ở trong thư phòng.
Lần nữa nghe tin về chàng, đã là ba năm sau.
Ninh cô cô nói, chàng ch*t rồi.
"Khi đi trị thủy, vì c/ứu một đứa trẻ rơi xuống nước, đã ch*t trong dòng lũ."