Ta cầm một chiếc trâm ngọc, nói với Lục Lâm Uyên: "Lục lang, thiếp muốn m/ua trang sức."
Lục Lâm Uyên liếc nhìn chiếc trâm trong tay ta, vung tay: "Được, m/ua cho nàng!"
Ta nói: "Chàng là thật lòng chứ?"
Lục Lâm Uyên: "Đương nhiên! Hôm nay đặc biệt đến để tạ lỗi với nàng, tất nhiên phải bày tỏ thành ý! Nàng muốn gì, ta đều m/ua!"
Ta xoay người đặt chiếc trâm lên quầy, nói với chưởng quầy: "Ngoài chiếc trâm này ra, những trang sức khác đều gói lại hết cho ta."
"Cái gì?!"
Lục Lâm Uyên kinh hãi biến sắc.
Ta chớp chớp mắt, ngây thơ nói: "Lục lang, không phải chàng muốn m/ua trang sức tạ lỗi với thiếp sao? Chẳng lẽ chàng đang nói dối?"
"..."
Lục Lâm Uyên nghiến răng, vung tay lớn, bảo chưởng quầy gói hết tất cả trang sức lại.
"Tổng cộng ba vạn lượng."
Chưởng quầy cười đến mức gương mặt già nua như vỏ quýt.
"Ba, ba vạn lượng?!"
Lục Lâm Uyên kêu lên kinh ngạc.
Hệ thống khuyên hắn: 【Thế này thì tiêu quá nhiều rồi, hay là đừng lấy lòng nàng ta nữa.】
Lục Lâm Uyên cứng đầu: 【Không được! Nghĩ đến việc sau này nàng ta nhận được lợi ích gấp đôi, ta liền không cam tâm, ta thà tốn thêm bạc!】
Hệ thống không thể hiểu nổi và cảm thán: 【Ngươi là đồ ng/u à?】
Lục Lâm Uyên: 【Ngươi hiểu cái gì? Chỉ cần ta lấy lòng nàng ta, nàng ta không h/ận ta nữa, sau này ta có thể nhận được nhiều lợi ích hơn, mà nàng ta một đồng cũng đừng hòng có được! Xét về lâu dài, vẫn là ta hưởng lợi!】
Ta cố nhịn cười, cố ý sầm mặt xuống: "Lục công tử, nếu chàng chỉ là giả vờ giả vịt, không muốn tốn tiền, vậy thì thôi đi, sau này đừng đến làm phiền thiếp nữa."
Nói rồi ta quay người bước đi.
Lục Lâm Uyên vội vàng nắm lấy tay ta: "Ta nguyện ý!"
Ta cười nhìn lại: "Thiếp biết ngay là chàng yêu thiếp mà."
08
Cuối cùng, Lục Lâm Uyên mặt mày đ/au xót dốc hết vốn liếng m/ua trang sức cho ta.
Liên tục gào thét với hệ thống rằng ta đã đào sạch gia sản của hắn.
Ta có chút tiếc nuối, sao vừa rồi không đến tiệm trân bảo đắt nhất kinh thành nhỉ.
Ra khỏi cửa tiệm, Lục Lâm Uyên sợ ta tiếp tục tiêu tiền, vội nói: "Chúng ta về trước đi!"
Ta biết, hắn muốn thực hiện kế hoạch h/ãm h/ại rồi.
Không sao cả.
Về đến Hầu phủ, Lục Lâm Uyên tìm cớ rời đi.
Ta bảo Đào Hồng lén theo sau.
Không lâu sau, Đào Hồng quay lại.
"Lục công tử gặp một gã tiểu tư, hai người nói chuyện sau bụi cây, cách quá xa nên không nghe rõ nói gì."
Ta gật đầu.
Một lát sau, Lục Lâm Uyên quay lại, không ngừng khuyên ta đến thiên viện.
"Ngọc nhi, nàng có nên đến tế bái sinh mẫu không?"
Thiên viện là nơi ở của sinh mẫu ta, sau khi bà khó sinh mà ch*t, Hầu phủ coi là điềm x/ấu nên đã niêm phong lại.
Năm ngoái do thời tiết hanh khô, từng xảy ra một trận hỏa hoạn lớn, căn nhà bị th/iêu rụi đến mức xiêu vẹo.
Hắn dẫn ta đến nơi đó làm gì?
Lục Lâm Uyên nói: 【Viện đó ta đã bố trí xong rồi, chỉ cần Khổng Hàm Ngọc qua đó, đến lúc mái nhà đổ xuống, tuyệt đối có thể đ/ập nàng ta dở sống dở ch*t!】
Hệ thống: 【Này, ngươi đừng làm nàng ta ch*t đấy, kiếp này ngươi chỉ có thể trói buộc một kẻ th/ù thôi.】
Lục Lâm Uyên hừ lạnh: 【Yên tâm, cùng lắm là tàn phế, không ch*t được đâu. Đến lúc đó ta lại cầu hôn nàng ta, mọi người đều cho rằng ta không rời không bỏ, Bệ hạ chắc chắn cũng sẽ thay đổi cái nhìn về ta. Đợi vắt kiệt giá trị của nàng ta, để nàng ta ch*t, ta cưới người vợ đắc lực hơn là được.】
Ta mím môi.
Lục Lâm Uyên thật là tính toán kỹ lưỡng!
Vừa có thể h/ủy ho/ại ta để trải đường cho hắn, vừa có thể vãn hồi thanh danh.
Kiếp trước cũng như vậy.
Trên đường đi chùa ta bị vài tên phỉ đồ b/ắt c/óc, ở trên núi một đêm.
Sau đó cả thành đều m/ắng nhiếc ta không trong sạch.
Ta chuẩn bị sẵn một dải lụa trắng, định tự kết liễu, Lục Lâm Uyên lao đến c/ứu ta, thâm tình nói kiếp này chỉ cưới mình ta.
Không ai biết ta đã cảm động đến thế nào.
Sau khi gả đi, ta sống ch*t vì hắn, tận tâm tận lực.
Cho đến khi ch*t mới phát hiện ra sự thật.
Hóa ra những tên cư/ớp đó đều do hắn sắp đặt...
Ta hít sâu một hơi, đ/è nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng, gật đầu nói: "Đúng là nên thắp hương cho mẫu thân."
Muốn đ/ập ta dở sống dở ch*t sao?
Vậy thì ngươi đi ch*t đi!
Ta và Lục Lâm Uyên đi về phía thiên viện.
Đi được nửa đường, đột nhiên đụng phải phụ thân.
"Các ngươi đi đâu?"
Lục Lâm Uyên đáp: "Hầu gia, chúng con muốn đến thiên viện tế bái sinh mẫu của Ngọc nhi."
Phụ thân thở dài: "Ta cũng đi cùng đi."
Ta hơi ngạc nhiên, phụ thân lại nhớ đến việc tế bái mẫu thân? Mặt trời mọc hướng tây à?
Lục Lâm Uyên rõ ràng thiếu kiên nhẫn: 【Ta đã bảo người khởi động cơ quan rồi, hy vọng lão già không ch*t này đừng làm hỏng việc của ta.】
Ta không muốn phụ thân đi cùng, nhưng trong lúc nhất thời không tìm ra lý do từ chối.
Trên đường đến thiên viện, phụ thân nói:
"Hàm Ngọc, ta biết con hiểu lầm ta nhiều điều, thật ra cha là thương con..."
"Ngày nào đó con vào cung, nói giúp cha vài lời tốt đẹp trước mặt Bệ hạ nhé?"
Thảo nào ông ta đột nhiên nhớ đến việc tế bái mẫu thân, hóa ra là vì chịu khiển trách trước mặt Bệ hạ, mong ta cầu tình.
Ta không chút biến sắc: "Cha thương yêu, con gái đều ghi nhớ trong lòng."
Bước vào thiên viện, phụ thân vội vàng đi vào trong nhà, ngửa mặt than thở: "Như nhi, ta đến thăm nàng đây!"
Sắc mặt Lục Lâm Uyên thay đổi đột ngột: 【Không xong! Sao ông ta lại vào trước?】
Hắn không gọi phụ thân ra, vẫn giữ im lặng.
【Coi như ông ta xui xẻo, lát nữa bị đ/ập bị thương không liên quan đến ta, dù sao cũng có Khổng Hàm Ngọc chịu tội thay!】
Quay đầu thấy ta đứng ngoài cửa, Lục Lâm Uyên thúc giục: "Ngọc nhi, mau vào đi!"
Ta đứng ngoài cửa suy nghĩ.
Ban đầu định đẩy Lục Lâm Uyên vào, đ/ập hắn dở sống dở ch*t.
Nhưng phụ thân đã vào trước, ta bỗng thay đổi ý định.
Ta rưng rưng nước mắt, chỉ vào sân nói: "Lục lang, đây là nơi ở cũ của mẫu thân thiếp, vậy mà lại tiêu điều đến thế này..."
Lục Lâm Uyên thấy ta sống ch*t không vào, trong lòng nôn nóng, lao tới túm tay ta.
Ánh mắt ta lạnh lẽo, định đẩy hắn vào.
Đột nhiên xà ngang phía trên ầm ầm một tiếng, kéo theo cả mái nhà sụp đổ trong chớp mắt!
Phụ thân bị ch/ôn vùi dưới đống đổ nát.
Lục Lâm Uyên sững sờ: 【Hệ thống, Khổng Hàm Ngọc còn chưa vào, nhiệm vụ hoàn thành chưa?】
Hệ thống: 【Hoàn thành một nửa.】
【Hoàn thành một nửa?】
Lục Lâm Uyên không thể tin nổi, ngay cả ta cũng sững sờ.
【Không sai, Khổng Hàm Ngọc tuy bình an vô sự, nhưng cha ruột nàng ta bị thương, cũng coi như nàng ta gặp nạn. Nàng ta đã xui xẻo, ngươi liền hoàn thành một nửa nhiệm vụ.
】
【Nói như vậy, ta không chỉ có thể hại Khổng Hàm Ngọc, ngay cả người nhà nàng ta cũng có thể h/ãm h/ại để nhận lợi ích?】
【Theo điều khoản kích hoạt, đúng là như thế.】
Lục Lâm Uyên vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Ta cũng kinh ngạc vui mừng.
Nhiệm vụ này của Lục Lâm Uyên hoàn thành thật khéo.