Vậy thì tôi sẽ nhân cơ hội này kéo hai ông bà nhà họ Chu về phe mình.

Hiện tại, tài sản sau hôn nhân của chúng tôi chỉ có một triệu tiền mặt và một căn nhà đã trả đ/ứt tiền.

Ngoại tình không ảnh hưởng đến việc phân chia tài sản.

Anh ta đã tẩu tán bao nhiêu tiền, chuyển đi đâu, tôi hoàn toàn không hay biết.

Vì vậy bước đầu tiên của việc phản đò/n--

Chỉ có thể ra tay từ phía cha mẹ anh ta.

Sau khi sinh U U, mối qu/an h/ệ giữa tôi và họ luôn rất căng thẳng.

Bởi vì họ không quen nhìn tôi tiêu tiền.

Thuê bảo mẫu, là phá gia chi tử.

M/ua sữa bột ngoại cho U U, là phá gia chi tử.

Ngay cả việc tự m/ua cho mình một bộ đồ ngủ, cũng là phá gia chi tử.

Giống như mỗi một xu tôi tiêu của con trai họ, đều phải thông qua sự đồng ý của họ mới được.

Đã coi trọng tiền bạc như vậy, vậy thì tôi sẽ đưa tiền cho các người.

Từ ngày hôm đó, tôi chủ động làm hòa với bố mẹ chồng.

M/ua quà, chuyển khoản, không bao giờ vì một câu nói của họ mà tranh cãi nữa.

Chu Trầm tưởng rằng lời khuyên của người thứ ba đã phát huy tác dụng.

Làm sao có thể chứ.

Tôi chỉ là sẵn lòng diễn kịch cùng các người mà thôi.

Khi cùng nhau tản bộ, tôi chủ động khoác tay mẹ chồng, dẫn bà đi làm quen với hàng xóm trong khu.

Chỉ vào cái sân ở tầng một và nói:

"Mẹ, đợi U U đi mẫu giáo, con sẽ đi làm, tích cóp tiền đổi cho bố mẹ căn nhà như thế này để ở."

Miệng bà nói lãng phí tiền bạc, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi cái sân đó.

Đúng vậy.

Nghe có vẻ như tôi đã phát đi/ên rồi.

Lương của Chu Trầm giảm một nửa, bên ngoài còn nuôi nhân tình.

Tôi không những không nhanh chóng vạch rõ giới hạn mà còn muốn m/ua nhà cho họ?

Hoàn toàn ngược lại.

Tôi không hề đi/ên.

Muốn tìm ra lộ trình tẩu tán tài sản của gã cặn bã, bắt buộc phải khiến anh ta mắc n/ợ.

Người như anh ta sẽ mắc n/ợ vì ai?

Vợ không được, con gái không được.

Vậy thì chỉ còn cha mẹ anh ta thôi.

Dùng một triệu làm mồi nhử, ép Chu Trầm n/ợ thêm hai triệu, đồng thời có thể khóa ch/ặt toàn bộ gia sản của bố mẹ chồng lại cùng một chỗ.

Quá hời.

Loại khoản v/ay ngắn hạn này sẽ không cho anh ta quá nhiều thời gian.

Như vậy, những khoản tiền anh ta giấu giếm sẽ sớm lộ diện mà thôi.

Ngày đầu tiên sau khi chuyển nhà, tôi đưa con gái và bảo mẫu đến nhà mới của bố mẹ chồng.

Đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn nhà hoàn toàn mới này một lượt:

"Từ nay về sau mẹ làm việc ở đây, chỉ chịu trách nhiệm chuyện ăn uống vệ sinh của U U. Những việc khác không cần quản."

Cả gia đình đều ngẩn người.

Cốc nước trong tay mẹ chồng khựng lại giữa không trung:

"Giang D/ao! Con có ý gì?"

Tôi quay đầu, cười một cái.

"Không nhìn ra sao? Con không giả vờ nữa."

Sau đó sải bước ra khỏi cửa phòng.

Bắt đầu dùng cách của riêng tôi.

B/áo th/ù.

8

Vừa mới vào trạng thái với Lâm Vi, điện thoại reo.

Tôi nhíu mày liếc nhìn.

Bà cụ.

"Chuyện gì?"

"Người đâu? Đều đi đâu cả rồi? Mấy giờ rồi mà chưa về đón cháu?"

Tôi ngẩn người:

"Giang D/ao đâu?"

"Mẹ biết đâu được? Sáng sớm quẳng đứa bé ở đây rồi đi mất, đến giờ vẫn chưa về, tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe. Bọn ta muốn ngủ rồi, con mau qua đón con bé về đi."

Giọng nói của bà cụ xuyên qua ống nghe, không ngừng đ/âm vào dây th/ần ki/nh của tôi.

Tôi lập tức xìu xuống.

Lâm Vi thử thêm vài lần nữa nhưng vẫn không thành công.

Trong đầu tôi toàn là chuyện của Giang D/ao, cơ thể đã không còn ở trạng thái nữa.

Giang D/ao không có ở nhà?

Đã hơn chín giờ rồi, một bà nội trợ ngày nào cũng xoay quanh con cái như cô ấy thì có thể chạy đi đâu được?

"Hôm nay đến đây thôi."

Tôi đẩy tay Lâm Vi ra, kéo quần lên, bắt đầu gọi cho Giang D/ao.

Không ai nghe máy.

Hơn bảy năm qua, lần đầu tiên tôi mất quyền kiểm soát với người phụ nữ này.

Sau khi đón con về nhà, tôi bắt đầu gọi cho những bà mẹ bỉm sữa mà cô ấy từng liên lạc.

Người này đến người khác, tất cả đều nói không biết.

Tôi ném điện thoại lên sofa, bực bội kéo cổ áo.

Sau đó, tôi dùng mối qu/an h/ệ ở đồn cảnh sát để bắt đầu tìm ki/ếm tung tích của cô ấy.

Chiều tối ngày hôm sau.

Điện thoại tôi không reo.

Nhưng điện thoại Lâm Vi lại reo.

"Alo, mẹ ạ? Sao mẹ lại gọi qua đây?"

"Vi Vi à, đồng nghiệp của con đến rồi. Nó bảo mẹ gọi cho con để báo một tiếng."

Lâm Vi nhíu mày:

"Đồng nghiệp? Đồng nghiệp nào?"

Đầu dây bên kia thì thầm vài câu, giọng bà cụ đầy vẻ vui mừng:

"Chính là Giang D/ao đó. Nó nói đi công tác tiện đường ghé qua thăm chúng ta. Cô bé này thật khách sáo, xách đủ loại đặc sản từ thị trấn lặn lội tìm đến đây."

Điện thoại của Lâm Vi tuột khỏi tay, rơi xuống đất cái "bộp".

Tôi nhanh chóng nhặt lên, hạ thấp giọng:

"Dì ơi, con là Chu Trầm, phiền dì cho đồng nghiệp này nghe điện thoại ạ."

"Tiểu Chu à, được được được--"

vài giây sau, một giọng nói quen thuộc truyền đến từ ống nghe:

"Chào sếp Chu. Không ngờ bố mẹ Lâm Vi lại quen biết anh, đúng là trùng hợp thật đấy. Vừa rồi trò chuyện một lát, nghe nói lần cuối anh qua đây đã là nửa tháng trước rồi. Mọi người đều rất quan tâm hai người rốt cuộc khi nào mới kết hôn, nên tôi đã hứa với họ, ngày mai anh sẽ qua cầu hôn trước mặt đông đủ người thân bạn bè."

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

"Giang D/ao, cô đừng có làm lo/ạn. Nếu cô dám ăn nói hàm hồ, Lâm Vi hoàn toàn có thể kiện cô tội vu khống bôi nhọ. Cô cũng không muốn con gái mình có một người mẹ từng vào trại tạm giam chứ?"

Đầu dây bên kia khẽ cười:

"Tôi biết anh đang rất gấp, nhưng anh đừng gấp. Lần này đến đây, chính là giúp hai người chuẩn bị sân khấu thôi. 24 giờ nữa, mong chờ sự hiện diện của anh."

"Cô mau về đây cho tôi!"

Cô ấy cúp máy rồi.

Trong đầu ong ong từng hồi.

Người phụ nữ này đi/ên thật rồi.

9

Giây tiếp theo, Lâm Vi lao vào túm lấy cánh tay tôi không ngừng x/é rá/ch:

"Tại sao... tại sao cô ta không trực tiếp tìm tôi? Tại sao lại phải tìm bố mẹ tôi? Bố tôi bị b/ệnh tim, ông ấy không chịu nổi kí/ch th/ích đâu!"

Tôi bực bội vò đầu, ngồi bệt xuống đất.

Hóa ra chuyện tôi ngoại tình, cô ấy đã sớm biết.

Hơn một năm nay, tất cả những vai diễn người vợ tốt, con dâu hiền, hiểu chuyện, nhẫn nhịn--

Đều là diễn cho tôi xem.

Cô ấy dùng hơn một năm để bày ra một ván cờ lớn.

Tôi vậy mà hoàn toàn không hay biết.

Tôi cứ tưởng cô ấy là một bà nội trợ nhu nhược, rời bỏ tôi thì không sống nổi.

Thậm chí cảm thấy cô ấy chẳng có giá trị gì.

Nhưng tôi hoàn toàn không ngờ tới, tâm cơ của người phụ nữ này lại sâu thẳm đến thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gió Đêm Thoảng

Chương 9.
Đêm trước ngày tốt nghiệp, tôi bất ngờ biết được bạn trai mình đã có một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Sau một đêm ân ái mặn nồng, tôi nói lời chia tay. Kẻ cao ngạo như Phó Hành Chi bảo tôi lập tức cút cho khuất mắt anh ta. Thế là tôi về quê, còn anh ở lại Tấn Thành kế thừa gia nghiệp. Về nhà chưa được bao lâu, chị gái tôi bất ngờ bị tai nạn giao thông rồi qua đời, tôi nhận nuôi đứa cháu gái ruột còn chưa đầy một tháng tuổi. Người ta thường bảo cháu gái giống dì. Bốn năm sau, Phó Hành Chi nhìn thấy con bé gọi tôi là mẹ. Anh ta hoàn toàn phát điên. "Con của tôi? Tống Vãn Vãn, em lấy tư cách gì để tước đoạt quyền được biết sự thật của một người làm cha chứ?" Tôi: !!!
0
3 Trảm Hương Chương 9
10 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn
12 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm